Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

TÌNH THƯƠNG


Cô y tá đưa một thanh niên với vẻ lo âu , mệt mỏi đến bên giường bệnh của một ông lão. Cô cuối xuống thì thầm với bệnh nhân : " Con trai của ông đã đến đây rồi ". Cô phải lặp lại câu nói trên nhiều lần, người bệnh mới mở mắt ra được và đưa cái nhìn mệt nhọc về phía chàng trai đang đứng bên ngoài bình trợ thở. Ông đã được cho uống nhiều thuốc an thần, bởi những cơn đau tim thường xuyên hành hạ.

Ông đưa bàn tay ra và người thanh niên nắm chặt những ngón tay gầy guộc của ông, truyền một thông điệp về niềm tin, sự khích lệ. Cô y tá mang chiếc ghế đặt cạnh bên giường. Suốt đêm đó, chàng trai ngồi cạnh bệnh nhân, nắm tay ông và nói với ông những lời dịu dàng, động viên ông vượt qua bệnh tật. Siết chặt tay đứa con trai, người bệnh không thốt lên tiếng nào . Bình minh hôm đó, ông lão qua đời. Chàng trai đặt bàn tay không còn sức sống kia xuống giường và đi báo tin cho cô y tá. Anh ta vẫn đợi, trong khi cô y tá đi thực hiện các công việc cần thiết. Sau đó, cô quay trở lại và nói lời chia buồn cùng chàng trai. Thế nhưng,cô thực sự ngạc nhiên, khi nghe chàng trai hỏi:"Ông cụ đó là ai vậy?", "Tôi nghĩ đó là bố của anh..."

"Không, ông ta không phải là bố tôi!". Chàng trai trả lời. "Tôi chưa từng nhìn thấy ông trong đời". "Thế tại sao anh không nói gì khi tôi đưa anh đến gặp ông ta?". Cô y tá hỏi.

Chàng trai chậm rãi nói:"Tôi biết ông ta đang cần gặp con trai của mình. Ông bệnh quá nặng nên không nhận ra tôi là người lạ. Tôi không nỡ nói sự thật, vì biết ông rất cần tôi trong giờ phút lâm chung".





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét