Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN


Chúa Giê-su đối phó với định kiến
  (Mác-cô 6:1-6)
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mác-cô
1Khi ấy, Đức Giêsu trở về quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. 2Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói: “Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì? 3Ông ta không phải là con bác thợ mộc, con bà Maria và là anh em với các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Giu-đa và Si-môn sao? Và họ vấp ngã vì Người. 4Đức Giêsu bảo họ: “Tiên tri có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.” 5Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên vài 
bệnh nhân và chữa lành họ. 6Người lấy làm lạ vì họ không tin. Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.
Đó là Lời Chúa.
Suy niệm :
          Trên đường thi hành sứ vụ, Chúa Giê-su có dịp trở về Na-da-rét, nơi Người đã lớn lên và sinh sống.  Không cần biết lý do gì khiến Người ghé lại quê nhà, đây vẫn là một cơ hội để sống lại tình thân và những kỷ niệm êm đềm.  Mặc dù Chúa Giê-su đã là người của công chúng, nhưng Người không quên mình luôn là một người con của Na-da-rét.  Do đó phố xá và người dân Na-da-rét là những gì thân thương của Người.  Tuy nhiên giữa lòng Na-da-rét còn một nơi đáng ghi nhớ nhất, đó là hội đường, nơi Chúa Giê-su đã vun trồng đời sống thiêng liêng của mình qua những buổi chia sẻ lời Chúa với anh chị em tại hội đường.  Những lời giảng dạy và chia sẻ của Người đầy khôn ngoan làm cho nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên.  Ngạc nhiên về sự khôn ngoan của Chúa Giê-su, người dân Na-da-rét bắt đầu có vấn đề, vấn đề định kiến.
          Việc Chúa Giê-su thi hành sứ vụ đã làm cho Người nổi tiếng.  Dân làng Na-da-rét nghe đồn về Người.  Hôm nay Người trở về quê nhà và sau khi Người giảng dạy tại hội đường, dân chúng thấy quả thực lời đồn không sai.  Sự đố kỵ khiến họ nêu lên một thắc mắc chung:  “Bởi đâu ông ta được như thế?” và họ muốn có câu trả lời thỏa đáng.  Nhưng đố kỵ và định kiến đã che mất tầm nhìn của họ, để họ không thấy được sự khôn ngoan và quyền năng của Chúa Giê-su là từ Thiên Chúa mà có.  Họ nhìn Người không vượt qua những liên hệ nhân loại như bác thợ, con bà Ma-ri-a, anh em với một số người tại Na-da-rét.  Rồi vì không thấy được nguồn gốc Thiên Chúa của Chúa Giê-su, họ coi Người chỉ là con người họ đã từng gặp trước đây, điều mà thánh sử Mác-cô gọi là “họ vấp ngã vì Người”.  Việc vấp ngã của dân làng Na-da-rét chính là định kiến về xuất xứ của Chúa Giê-su. Với họ, Chúa Giê-su không phải là người Thiên Chúa đã sai đến với con cái Ít-ra-en (Ê-dê-ki-en 2:3), cũng không phải là một ngôn sứ đang ở giữa họ (2:5), mà đơn thuần chỉ là một con người tầm thường.
          Tuy nhiên điều quan trọng chúng ta học được ở câu chuyện Tin Mừng hôm nay không phải từ nơi dân làng Na-da-rét, mà là cách Chúa Giê-su ứng phó với thử thách do định kiến và ghen tương của họ.  Trước hết Người không sử dụng quyền năng Thiên Chúa của mình để sai lửa từ trời xuống thiêu hủy Na-da-rét (xem Lu-ca 9:51-56).  Người chỉ bình tĩnh nói lên một sự thật bình thường:  bụt nhà không thiêng!  Lòng tin là điều kiện tất yếu để phép lạ xảy ra, cho nên sự kiện Người “không thể làm được phép lạ nào tại đó” không phải vì Người không đủ quyền năng,  nhưng vì họ thiếu lòng tin.  Chúng ta có thể nghĩ là Người cảm thấy buồn và lấy làm lạ vì họ không tin.  Nhưng sự kiên nhẫn đã giúp Người dừng lại ở đó và tìm cách giải quyết sao cho thích hợp với việc thi hành sứ vụ, đó là “đi các làng chung quanh mà giảng dạy”.  Ưu tiên của Người là rao giảng Tin Mừng chứ không phải là chỉ tìm kiếm thành công và làm cho người khác ngưỡng mộ.  Người coi nhu cầu đón nhận Tin Mừng của những người dân các làng chung quanh lớn hơn cả danh thơm tiếng tốt của cá nhân Người đã bị dân làng Na-da-rét coi thường.  Không những Người vững lòng tiếp tục thi hành sứ vụ, mà còn “gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một” để họ nâng đỡ nhau mà đối phó với thử thách (Mác-cô 6:7-13).
 Sống sứ điệp Tin Mừng
          Đối phó với thử thách do ghen tương, đố kỵ là điều chúng ta không ai tránh khỏi.  Nhưng chúng ta thường đối phó theo cảm tính hoặc với não trạng bảo vệ hay trả thù. Không thiếu những trường hợp chúng ta tham gia vào những sinh hoạt cộng đồng hay giáo xứ và trở thành nạn nhân của đố kỵ và ghen tương.  Một ca viên nổi trong ca đoàn có thể bị ca viên khác chê bai.  Một thành viên đắc lực của hội đồng mục vụ có thể bị đổ oan là muốn quảng cáo cho dịch vụ của mình.  Biết bao nhiêu ví dụ nữa khi chúng ta đóng góp xây dựng cộng đoàn.  Đố kỵ ganh ghét là con đẻ của lòng kiêu căng.  Vì thế chúng ta hãy tập cách đối xử của Chúa Giê-su, Đấng mời gọi chúng ta hãy học với Người, vì Người hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, luôn bỏ đi thái độ tự ái để tiếp tục chu toàn sứ mệnh Thiên Chúa trao ban.
                     Lm. Đa-minh Trần đình Nhi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét