Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

5/09/2015 Thứ Bảy Tuần XXII Mùa Thường Niên Năm lẻ


PHÚC ÂM: Lc 6, 1-5
"Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Trong một ngày Sabbat, khi Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, thì các môn đệ bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn. Có mấy người biệt phái nói với các ông rằng: "Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?" Chúa Giêsu trả lời họ rằng: "Các ông chưa đọc điều Đavit đã làm khi ông và các người tuỳ tùng bị đói sao? Ngài đã vào đền thờ Thiên Chúa, lấy bánh dâng hiến mà ăn và cho các người bạn tuỳ tùng ăn, bánh đó họ không được phép ăn, nhưng chỉ dành cho các trưởng tế mà thôi". Và Người bảo họ rằng: "Con Người làm chủ cả ngày Sabbat". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại cách sống đạo của chúng ta, có khi chúng ta giữ đạo một cách chi ly nhưng chưa thực sự sống đạo, chúng ta tuân giữ mọi Lề Luật nhưng chưa sống tinh thần của Lề Luật. Cốt lõi của Lề Luật chính là tình yêu. Tất cả mọi Lề Luật đều thu tóm về giới răn yêu thương, sống yêu thương là chu toàn Lề Luật. Lời của thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi giáo đoàn Côrintô đoạn 13 cần được chúng ta đem ra suy niệm và thực hành:
"Giả như tôi có nói được các thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác nào thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng. Giả như tôi được ơn nói tiên tri và được biết hết mọi chuyện bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu hay có được tất cả những đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì. Giá như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi"

Giữ lời hứa


Tổng thống A.Lincoln nổi tiếng là người chẳng những cư xử chính trực, mà còn biết tôn trọng lời hứa.
Ngày nọ, một ông lớn có tật nói mà không giữ lời đến thăm Tổng thống. Để dụ khị đứa con nhỏ của tổng thống đến ngồi vào lòng, ông hứa là sẽ cho nó chiếc vòng đeo tay. Chú bé nghe thấy thế liền đến ngồi vào lòng ông ta.
Cuối cùng, khi người ấy chuẩn bị ra về, tổng thống hỏi:
- Anh đã thực hiện lời hứa với con tôi chưa?
- Hứa gì?
- Tôi nghe anh hứa sẽ cho nó chiếc vòng mà!
- Ồ đâu được, chiếc vòng này là đồ gia bảo của tôi mà.
Tổng thống nghiêm nghị nói:
- Anh hãy cho nó đi. Tôi không muốn con tôi nghĩ rằng, bố nó giao du với hạng người không biết giữ lời hứa.
Ông nọ đỏ mặt, đau khổ tháo chiếc vòng, trao cho chú bé và tiu nghỉu ra về với bài học đắt giá mà chắc suốt đời không thể nào quên.
Từ tuổi thanh thiếu niên cho đến lúc làm người đứng đầu một quốc gia, tổng thống Abraham Lincoln luôn là một người trung tín trong việc nhỏ cũng như việc lớn. Trong những trang Tin Mừng chúng ta thấy, những người luật sĩ và biệt phái thì lời nói và việc làm của họ không đi đôi với nhau, nhất là họ không biết giữ lòng trung tín.Vì thế, Chúa Giêsu đã khiển trách họ: "Hỡi người Pharisêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch." (Mt 23,26)
Lạy Chúa Giêsu mến yêu, cuộc sống nhiều dối gian đã khiến cho con người ngày nay quen thuộc với những điều gian dối. Xin cho chúng con biết hướng về Chúa là Chân lý và luôn sống thật trong mọi hoàn cảnh dù phải chịu nhiều chỉ trích chê bai. Amen.
Lưu Dung

Dân thành ở đây thế nào ?

Có vị đạo sĩ và đệtử khất thực ngoài cổng thành. Bất chợt một người đến hỏi:
– Thưa đạo sĩ, tôi vừa tới cư ngụ ở thành này.Xin ngài cho biết dân
chúng tại đây dễ thương hay khó thương?
Vị đạo sĩ từ tốn hỏi lại:
– Vậy dân chúng ở thành cũ của ông dễ thương hay khó thương?
Người ấy vui vẻ kể:
– Thật dễ thương! Tôi buộc phải đi xa nhưng lòng trí luôn gần gũi họ!
Tôi cảm thấy họ đúng là “bán anh em xa mua láng giềng gần!”
Vị đạo sĩ vui vẻ đáp:
– Vậy dân chúng thành này cũng thật dễ thương cho anh.
Lúc sau có người khác đến hỏi tương tự:
– Thưa đạo sĩ, dân chúng thành này khó thương hay dễ thương?
Vị đạo sĩ cư xử từ tốn như với người trước, và hỏi lại:
– Vậy dân chúng ở thành cũ của chị khó thương hay dễ thương?
Chị này đỏ mặt thóa mạ:
– Một lũ thô tục khó thương. Nếu dễ thương thì tôi đã không dọn tới đây!
Vị đạo sĩ trầm ngâm, rồi chậm rãi:
– Vậy dân chúng thành này cũng thật khó thương cho chị.
Chị tức tối bỏ đi. Người đệ tử cũng tức tối bỏ đi, có người tưởng anh bị gái dụ. Vị đạo sĩ nói to:
– Con nỡ xa thày sao?
Người đệ tử đổ uất ức trong lòng ra ngoài:
– Thày lừa dối thiên hạ! Tại sao cùng dân chúng trong một thành, mà thày bảo anh hỏi trước là họ dễ thương, rồi lại bảo chị hỏi sau là họ khó thương? Như vậy chính thày mới thật khó thương. Con muốn làm đệ tử người dễ thương, mà ghê tởm người khó thương như thày!
Vị đạo sĩ nhẫn nại giải thích:
– Anh trước có lòng nhân, bỏ qua khác biệt căng thẳng, thấy ai trong thành cũ cũng dễ thương, nên dân chúng ở thành mới này cư xử với anh cách nào, thì anh cũng thương, cũng nghĩ tích cực là họ dễ thương. Còn chị sau có lòng độc, dễ nghi ngờ căng thẳng, thấy ai trong thành cũ cũng khó thương, nên dân chúng ở thành mới này cư xử cách nào thì chị cũng đổ tội là khó thương, cũng nghĩ xấu cho họ như chị đã có lòng xấu sẵn.
Người đệ tử nghe ra, sụp lạy vị đạo sĩ:
– Lúc bất ngờ thày đã dẫn đưa con từ mù lòa trở thành sáng mắt tâm thần. Muôn tạ ơn thày!

Dây Chuyền Của Liên Đới


Một người Ả Rập nọ có một con ngựa rất đẹp... Ai thấy cũng gợi lòng tham muốn. Một người láng giềng tìm đủ mọi cách để mua cho kỳ được con ngựa, nhưng chủ nhân vẫn một mực từ chối. Không còn biết làm cách nào để thuyết phục chủ nhân, người đó đành phải nghĩ ra mưu kế để chiếm đoạt.
Biết người chủ ngựa thường hay đi qua sa mạc, hắn mới cải trang thành một người hành khất nằm rét run bên vệ đường. Người chủ ngựa là một người tốt bụng, gặp bất cứ ai hoạn nạn cũng đều ra tay cứu giúp. Vừa thấy người hành khất, người đó cảm thấy thương hại, mới đề nghị trở về một quán trọ để săn sóc.
Khi người chủ ngựa vừa mở miệng đề nghị, thì tên bất nhân mới than thở: "Đã mấy ngày nay, tôi không có được một hạt cơm trong bụng, lấy sức đâu để leo lên ngựa". Nghe thế, con người tốt bụng xuống ngựa để giúp người hành khất leo lên lưng ngựa. Nhưng vừa leo lên lưng ngựa, tên bất lương hiện nguyên hình... Hắn giựt dây cương và thúc vào hông ngựa mà chạy... Người chủ ngựa đáng thương chỉ còn biết nhìn theo mà hối tiếc! Nhưng ông cũng cố gắng chạy theo và nói với tên bất lương như sau: "Ngươi đã ăn cắp con ngựa của ta. Nhưng ta sẵn sàng bỏ qua cho. Ta chỉ xin ngươi một điều là đừng bao giờ kể cho bất cứ ai nghe mưu mẹo ngươi đã dùng để cưỡng chiếm con ngựa của ta. Một ngày nào đó, sẽ có những người bệnh thật sự nằm rên rỉ bên vệ đường và kêu cầu sự giúp đỡ. Ta e ngại rằng sẽ không còn ai dám dừng lại để cứu giúp kẻ hoạn nạn nữa".
Dè dặt, thủ thế, nghi kỵ có lẽ là thái độ thường tình của tất cả những ai đang sống trong xã hội hôm nay. Mỗi một hành động xấu, trong dây chuyền của tình liên đới, đều gia tăng đau khổ cho người khác. Khi tôi lừa đảo, không những hành động của tôi chỉ trực tiếp hãm hại một vài người có liên hệ, nhưng nó cũng góp phần giảm thiểu niềm tin của không biết bao nhiêu người xung quanh. Khi tôi bạo động, không những tôi chỉ xúc phạm đến người trong cuộc, nhưng hành động của tôi cũng xóa mờ đi phần nào lòng tự ái của nhân loại... Tôi là một phần của nhân loại. Cả nhân loại sẽ đau đớn rên rỉ vì một vết thương của tôi cũng như vì một nhát gươm của tôi.
Người Kitô luôn được mời gọi để nhìn nhận hình ảnh của Chúa nơi mọi người và đón nhận mọi người như anh em của mình. Trong cái nhìn ấy, cuộc sống của chúng ta phải luôn hướng đến người anh em của chúng ta: niềm đau của người anh em cũng chính là niềm đau của chúng ta, hạnh phúc của người anh em cũng chính là hạnh phúc của chúng ta.



Đừng vội xét đoán


"Một người bạn của tôi trên chuyến trở về Nam Phi sau một thời gian sống ở Âu Châu, đã phải chờ khá lâu  phi trường Heathrowcủa London. Sau khi mua một ly  phê  một gói bánh quy, cô kéo lê hành lý lỉnh kỉnh tới một cái bàn trống để đọc báo  ăn bánh trong khi chờ máy bay. Khi đang đọc tờ báo buổi sáng,  nhận ra  người làm gì đó sột soạt ở bàn mình.
Liếc nhìn qua tờ báo, cô sửng sốt thấy một anh chàng ăn mặc lịch sự đang với tay lấy bánh của cô, bỏ vào miệng. Không muốnlàm ầm ĩ,  chỉ nghiêng mình để lấy một cái cho mình.
Một phút sau, cô lại nghe tiếng sột soạt. Anh chàng kia lại lấy thêm bánh để ăn.
Cho đến lúc cả hai đã ăn đến cái bánh cuối cùng trong gói,  đã tức giận hết cỡ nhưng vẫn không nói được câu nào.
Rồi chàng trai bỗng bẻ cái bánh làm hai, đẩy một nửa về phía cô  ăn nửa còn lại, rồi bỏ đi.
Lát sau, khi loa phóng thanh gọi tên cô,  yêu cầu  xuất trình vé,  vẫn còn bừng bừng cơn giận...
Tuy nhiên, các bạn hãy thử tưởng tượng sự xấu hổ của cô khi cô mở túi xách ra  khám phá ra rằng gói bánh của mình vẫn còn nằm nguyên trong đó! Thì ra từ nãy tới giờ cô đã ăn bánh của người ta!
Chàng kia đã chia sẻ với cô đến miếng bánh cuối cùng... Thật là một con người tốt bụng"
Suy nghĩ:
Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác KHÔNG LUÔN LUÔN CHÍNH XÁC, thậm chí nhiều khi còn NHẦM LẪN nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng THAY ĐỔI CÁI NHÌN của mình khi chúng không còn đúng với SỰ THẬT nữa. Quan trọng hơn nữa, nếu chúng ta muốn có những thay đổi lớn trong cuộc đời mình thì trước hết phải THAY ĐỔI CÁCH NHÌN VỀ NGƯỜI KHÁC. Hãy đeo cặp kính khác rồi mọi sự sẽ thay đổi theo ta.


KHOAN DUNG


Trong thiền viện của thiền sư Tiên Nhai, có một vị học tăng rất ham chơi, vị này không chịu nổi cái cảnh vắng lặng yên bình của chốn thiền môn. Vào những buổi tối vị tăng sinh này thường ra vách tường sau chùa, đặt một cái ghế để leo qua tường ra bên ngoài chơi.

Sau khi thiền sư biết được, ngài không nói với ai. Một lần, vị tăng sinh này trèo tường trốn đi chơi, ngài đi theo phía sau và đem chiếc ghế để qua một bên rồi ngồi vào chỗ đó đợi vị học tăng trở về. Đêm khuya vắng vẻ, vị học tăng trở về, không biết chiếc ghế đã bị di chuyển nên vẫn leo qua vách tường và thò chân xuống ghế như mọi khi để vào chùa, nhưng khi vừa đặt chân xuống thì cảm thấy chiếc ghế dưới chân mình sao mềm mại là lạ, cúi xuống nhìn thì hoá ra mình đang đứng trên vai vị thiền sư thầy mình. Lập tức vị học tăng hồn bay phách tán quỳ xuống nói không ra lời. Thiền sư liền đỡ vị học tăng đứng lên và nhẹ nhàng nói : “Đêm khuya sương nhiều, cẩn thận chứ ướt lạnh hãy nhanh vào phòng nghỉ ngơi."
Sau khi về phòng vị tăng sinh cứ phập phồng lo sợ không yên, trắng đêm không ngủ, lo sợ thiền sư sẽ trách phạt mình trước mặt đại chúng. Nhưng sự việc thì ngược lại, cứ ngày ngày trôi qua, thiền sư không nhắc đến chuyện, cũng không nói cho ai biết. Vị tăng trẻ tự trong lòng cảm thấy rất hổ thẹn vô cùng, từ đó về sau không dám trốn ra ngoài chơi mà quyết chí tu học, cuối cùng trở thành một vị tăng nổi tiếng đương thời.
Nếu bạn là thiền sư bạn sẽ xử lý thế nào với hai sự việc như thế? vị thiền sư trong câu chuyện trên đã xử sự không giống những người bình thường chúng ta, mà lấy sự khoan dung đại trí, đại bi để thay đổi một tên lãng tử thành vị danh tăng. Con người không phải là thánh nhân nên tất nhiên có những sai trái, đối với những người phạm lỗi chúng ta nên có thái độ rộng lượng khoan dung. Im lặng mà hơn cả to tiếng trách móc đây là phương pháp giáo dục tốt nhất. Khoan dung là một phẩm chất đạo đức tốt, khoan hồng tha thứ lỗi cho người giống như ngọn gió mùa xuân mang mưa xuân đến thấm nhuần cây cỏ làm vạn vật thêm xanh tươi. Khoan dung còn hơn cả vàng, khoan dung là một phẩm chất không thể thiếu trong mỗi con người chúng ta.

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

THỨ SÁU 04.09 - Tuần XXII Thường Niên



Cl 1:15-20; Lc 5:33-39
Khi ấy, những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng: "Tại sao môn đồ của Gioan năng ăn chay và cầu nguyện, cả môn đồ của những người biệt phái cũng vậy, còn môn đệ của Thầy lại cứ ăn uống?" Người đáp lại rằng: "Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy".
Người còn nói với họ thí dụ này rằng: "Không ai xé miếng vải áo mới mà vá vào áo cũ; chẳng vậy, áo mới đã bị xé, mà mảnh vải áo mới lại không ăn hợp với áo cũ. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; chẳng vậy, rượu mới sẽ làm vỡ bầu da, rượu chảy ra và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì giữ được cả hai. Và không ai đang uống rượu cũ mà lại thèm rượu mới, vì người ta nói: 'Rượu cũ thì ngon hơn' ".

RƯỢU MỚI BẦU MỚI
Tại World cup 2014, đội đương kim vô địch Tây Ban Nha đã có một trận ra quân vô cùng thất vọng khi thua đội Hà Lan với tỉ số 1-5. Nguyên nhân chính của việc này là do họ đã sử dụng lối chơi cũ kỹ của những năm trước nên không thể chống lại lối chơi mới mẻ, mạnh mẽ và hiện đại của Hà Lan.
Đức Giêsu đến trần gian mở ra kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của ơn cứu độ. Đã qua rồi thời Cựu Ước với các ngôn sứ và lề luật, giờ đây là thời của Tân Ước, thời Thiên Chúa cứu độ qua Đức Giêsu Kitô.
Rượu mới phải đổ vào bầu da mới - Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta phải từ bỏ lối sống xưa cũ, từ bỏ con đường tội lỗi và không ngừng canh tân bản thân. Hơn nữa, những suy nghĩ và hành động của chúng ta cũng cần thay đổi sao cho phù hợp với giáo huấn của Đức Giêsu, nhờ đó, ta được hưởng ơn cứu độ.
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con biết canh tân đời sống mỗi ngày để được hưởng ơn Ngài cứu độ.

4.9.2015 – Thứ sáu Tuần 22 Thường niên

Lời Chúa: Lc 5, 33-39

Khi ấy, những người Pharisêu và những kinh sư nói với Đức Giêsu: “Môn đệ ông Gioan năng ăn chay cầu nguyện, môn đệ người Pharisêu cũng thế, còn môn đệ ông thì ăn với uống!” Ðức Giêsu trả lời: “Chẳng lẽ các ông lại có thể bắt khách dự tiệc cưới ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ? Sẽ có ngày chàng rể bị đem đi; ngày đó, họ mới ăn chay.” Ðức Giêsu còn kể cho họ nghe dụ ngôn này: “Chẳng ai xé áo mới lấy vải vá áo cũ, vì như vậy, không những họ xé áo mới, mà miếng vải áo mới cũng không ăn với cũ. Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu mới sẽ làm hư bầu, rượu sẽ chảy ra và bầu cũng hư. Nhưng rượu mới thì phải đổ vào bầu mới. Cũng không ai uống rượu cũ mà còn thèm rượu mới. Vì người ta nói: Rượu cũ ngon hơn.”

Suy niệm
“Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượi mới sẽ làm nứt bầu, sẽ chảy ra và bầu sẽ hư nhưng rượu mới thì phải đổ vào bầu da mới ”(Lc 5,38).
Chúa Giêsu mang đến cho con người kỷ nguyên mới, kỷ nguyên ơn cứu độ và tình thương của Thiên Chúa. Vì vậy, những điều luật cũ, truyền thống khắt khe và nhiều trường hợp sai lệch của Cựu Ước không còn phù hợp với Tin Mừng Tân Ước mà Chúa Giêsu mang lại.
Đáp lại lời mời gọi của Chúa Giêsu, chúng ta hãy đối chiếu thực trạng đời sống của mình với Lời Chúa, để từ đó nhận ra và sửa đổi những khuyết điểm, lầm lạc của mình và quyết tâm thay đổi để phù hợp với Tin Mừng, hầu lãnh nhận ơn cứu độ Chúa ban.
Lạy Chúa, nhiều lúc chúng con muốn bước theo Chúa nhưng vẫn muốn duy trì những nếp sống “cũ” lầm lạc của bản thân. Xin Chúa biến đổi chúng con thành con người mới, biết can đảm vứt bỏ lối sống cũ không phù hợp với Tin Mừng để bước theo Chúa cách trung thành và trọn vẹn. Amen.


04.09.2015- THỨ SÁU TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN

(Lc 5,33-39):
Khi ấy, những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng: "Tại sao môn đồ của Gioan năng ăn chay và cầu nguyện, cả môn đồ của những người biệt phái cũng vậy, còn môn đệ của Thầy lại cứ ăn uống?" Người đáp lại rằng: "Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy".
Người còn nói với họ thí dụ này rằng: "Không ai xé miếng vải áo mới mà vá vào áo cũ; chẳng vậy, áo mới đã bị xé, mà mảnh vải áo mới lại không ăn hợp với áo cũ. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; chẳng vậy, rượu mới sẽ làm vỡ bầu da, rượu chảy ra và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì giữ được cả hai. Và không ai đang uống rượu cũ mà lại thèm rượu mới, vì người ta nói: 'Rượu cũ thì ngon hơn' ".
Suy niệm
Ăn chay là một trong những việc hãm mình, một trong những việc đạo đức đáng khích lệ. Thế nhưng trong bài Tin mừng hôm nay, các Pha-ri-sêu và các kinh sư không thể hiểu được tại sao các môn đệ của Chúa Giêsu không quan tâm đến truyền thống này: “Môn đệ ông Gio-an năng ăn chay cầu nguyện, môn đệ người Pha-ri-sêu cũng thế, còn môn đệ ông thì ăn với uống!”. Chúa Giêsu đã mang lại cho họ một cái nhìn mới mẻ về vấn đề ăn chay qua việc sử dụng hình ảnh trong tiệc cưới: có ai mà lại ăn chay trong khi đang chúc mừng niềm vui cùng cô dâu và chú rể. Chúng ta biết rằng hình ảnh này muốn nói đến ngày cánh chung, muốn nói đến sự gặp gỡ của Chúa Giêsu và dân của Ngài. Chàng rể hay đó chính là Chúa Giêsu đang ở giữa mọi người. Ngài là sự sống, niềm hy vọng thì chúng ta phải vui lên mới đúng. Thật là một nghịch lý nếu người ta ăn chay trong một bữa tiệc linh đình. Cái mới mẻ ở đây chính là Chúa Giêsu, bản thân Ngài là niềm hy vọng và là một niềm vui lớn mà các Pha-ri sêu và các kinh sư không nhận ra được.
Còn nữa, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến chuyện áo mới và rượi mới nữa. Tin mừng không thể nào được đón nhận với những lối sỗng cũ kỹ. Những người uống rượu cũ không muốn thử nếm rượu mới. Có lễ họ không muốn đổi mới, họ sợ hãi chăng, hay tim của họ đã trở nên chai đá.
Chúng ta không thể phủ nhận rằng có nhiều người bị lôi cuốn bởi lời giảng dạy của Chúa Giêsu, nhưng họ chỉ tập trung vào lời nói, mà không nhận ra chính con người của Chúa Giêsu mới là cùng đích. Chúa Giêsu hôm qua cũng giống như hôm nay, Ngài mãi mãi không thay đổi. Cái cần thay đổi là chính chúng ta. Chúng ta phải sám hối mỗi ngày. Chúng ta phải để cho Chúa thánh thần làm việc qua những biến cố. Chúng ta phải có được kinh nghiệm về Chúa. Nếu chúng ta chỉ như một người xem kịch, đơn giản đứng nhìn từ phía bên ngoài thì chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được và có được kinh nghiệm Chúa Giêsu ở giữa chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta sống và để cho Chúa Thánh Thần tác động, chúng ta mới có được kinh nghiệm này.
Để có thể uống được rượu mới, mặc áo mới, chúng ta phải có một trái tim mới, một sự thay đổi tận căn từ cõi lòng. Chúa muốn chúng ta ăn chay bằng cách sống theo lời Ngài, yêu thương anh em, ngay cả chịu đau khổ, thực hành mười điều răn... Chứ không phải ăn chay bề ngoài mà trong lòng đầy kiêu ngạo. Thời gian rất quý báu. Chúng ta phải sử dụng thời gian Chúa ban một cách tốt nhất vì thời gian đã qua đi thì không thể quay lại được. Lúc nào cần ăn chay hãm mình, lúc nào ăn mừng trong niềm vui.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết mở rộng cõi lòng để đón nhật nhưng điều mới mẻ, để đón nhận chân lý toàn vẹn. Chúng con biết dành chỗ để Chúa Thánh Thần hướng dẫn đời con và chúng con dũng cảm hơn để biến đổi chính mình.
Micae Phúc HòaSDB

03/09/2015 - Thứ Năm Tuần XXII Mùa Thường Niên Năm lẻ


PHÚC ÂM: Lc 5, 1-11
"Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng.

Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: "Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá". Ông Simon thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới". Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.

Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: "Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi". Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: "Đừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta". Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người. Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Lời Chúa trong thư của Thánh Phaolô gởi cho các tín hữu Côlôxê hôm nay gợi lên cho tôi một hình ảnh rất đẹp giữa tình người với nhau trong niềm tin vào Chúa. Hình ảnh này được thể hiện qua những nét sau đây:

- Thánh Phaolô viết: “Chúng tôi không ngừng cầu nguyện cho anh em”. Cầu nguyện cho nhau là một sự liên hệ thân tình của Thánh Phaolô với các kitô hữu.Trong cuộc sống, tôi có liên hệ với tha nhân ở nhiều khía cạnh, nhiều lãnh vực. Liên hệ với nhau để nâng đỡ nhau, hỗ trợ nhau và bổ túc cho nhau để cùng nhau sống tốt. Đời sống đức tin cũng rất cần sự quan tâm nâng đỡ, và khích lệ nhau để đức tin trở nên vững mạnh và trổ sinh hoa quả tốt đẹp. Lời của Thánh Phaolô hôm nay nhắc nhở tôi quan tâm và liên hệ với tha nhân trong đời sống đức tin và trong việc cầu nguyện cho người khác. Tôi đã nhớ và cầu nguyện cho tha nhân chưa?
- Thánh Phaolô khuyên nhủ và nhắc nhở mọi người: “Cảm tạ Thiên Chúa”. Qua việc kêu gọi này, Thánh Phaolô đã giới thiệu Chúa cho tha nhân và mời gọi mọi người đến với Chúa. Lời của Thánh Phaolô hôm nay cũng là lời nhắc nhở tôi giới thiệu Chúa cho tha nhân. Thật vậy, mời gọi người khác đến với Chúa, biết ơn Chúa và cảm tạ Chúa là một việc làm quan trọng và cần thiết. Tôi đã nhận ra tình yêu và ơn lành của Chúa, thật tốt đẹp khi tôi mời gọi người khác làm một điều tốt lành mà tôi đã hiểu biết và đón nhận. Vậy trong cuộc sống của mình, tôi đã mời gọi người khác đến với Chúa như thế nào?
Lạy Chúa, xin cho con biết sống tình liên đới với tha nhân trong đời sống đức tin và việc cầu nguyện và những việc lành phúc đức. Xin ban cho con ơn Chúa để con can đảm làm chứng cho Chúa và mời gọi tha nhân đến với Chúa bằng chính đời sống của con trong cuộc sống thường ngày. Amen.

3.9.2015 – Thứ năm Tuần 22 Thường niên


Lời Chúa: Lc 5, 1-11
Một hôm, đám đông chen lấn nhau đến sát bên Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, mà Người thì đang đứng bên bờ hồ Ghennêxarét. Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Ðức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông. Giảng xong, Người bảo ông Simon: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” Ông Simon đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng dựa vào lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ Làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm. Thấy vậy, ông Simon Phêrô sấp mặt dưới chân Ðức Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!” Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simon và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simon, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Ðức Giêsu bảo ông Simon: “Ðừng sợ, từ nay anh sẽ bắt người như bắt cá.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.
Suy niệm:

Mẻ lưới lạ lùng khởi đi từ việc Đức Giêsu xin ông Phêrô chèo thuyền ra xa bờ một chút (Lc 5, 3a). Với tất cả kinh nghiệm chài lưới của mình, Phêrô đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng ông đã khiêm tốn vâng theo lời Chúa để tiếp tục thả lưới. Mẻ cá mà ông thu được vượt quá sức tưởng tượng của tất cả những ngư phủ đi đánh cá hôm ấy (Lc 5, 6).
Trong cuộc sống của mỗi người, có thể chúng ta đã nhiều lần trải qua kinh nghiệm thất bại của Phêrô : “Vất vả suốt đêm nhưng không bắt được gì”. Chúng ta cũng cần trải qua kinh nghiệm khiêm tốn vâng lời của Phêrô để thưa cùng Chúa rằng :” Dựa vào lời Thầy, con sẽ thả lưới” (Lc 5, 6b). Phép lạ xảy ra năm xưa vẫn còn tiếp tục tái diễn nơi những tâm hồn nhỏ bé, đơn thành, hết lòng tín thác vào quyền năng và tình thương của Thiên Chúa.
Lạy Chúa, xin cho chúng con sống với tinh thần của ông thánh Phêrô trong bài Tin Mừng ngày hôm nay, luôn ký thác và tin tưởng vào quyền năng và tình yêu của Chúa. Amen.

NGÀY 3-9-2015 THỨ NĂM - TUẦN XXII THƯỜNG NIÊN



LỄ THÁNH GRÊGÔRIÔ CẢ - GIÁO HOÀNG
LỜI CHÚA: Lc 5, 1-11
1 Một hôm, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa.2 Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới.3 Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.4 Giảng xong, Người bảo ông Si-môn: "Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá."5 Ông Si-môn đáp: "Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới."6 Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới.7 Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.8 Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói: "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi! "9Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc.10 Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn: "Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta."11 Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.
4SUY NIỆM
Lời Chúa hôm nay, một lân nữa khẳng định điều mà tyiên tri Isaia đã nói về Thiên Chúa: “Tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta” (Is 55, 8). Thật vậy, Thiên Chúa hành động không nằm tỏng tư duy của con người. Ngài muốn Abraham trở thành tổ phụ không lệ thuộc vào tuổi tác, muốn Moisen trở thành nhà lãnh đạo không lệ thuộc vào tài năng…Ngài đã làm cho một trinh nữ thành mẹ đông con, làm cho một ngư phủ trở thành thủ lãnh Giáo Hội…Đối với Chúa không phải có thể hay không có thể, bởi không có gì mà Chúa không làm được. Nhưng lạ lùng thay, Thiên Chúa hành động không lệ thuộc vào Ngài, nhưng lại lệ thuộc vào sự tín thác của con người: một trinh nữ sẵn sàng “xin vâng”, Thiên Chúa mới hành động, một Phêrô sẵn lòng “vâng lời Thầy con xin thả lưới”, mới có mẻ cá lạ lùng.
Điều đó để thấy Thiên Chúa luôn tôn trọng tự do của con người, Ngài không cưỡng ép một ai phải theo ý Ngài, tất cả là một lời mời gọi, một đề nghị, phần còn lại là sự đáp trả của con người trong tín thác. Thế nhưng con người thường đòi hỏi nơi Thiên Chúa hơn là lắng nghe để đáp trả. Con ngừoi chỉ muốn chỉ đường cho Thiên Chúa hành động hơn là khiêm cung bước theo đường của Chúa chỉ dạy. Bởi đó biết bao nhiêu là bất hạnh đã xảy ra, vâng, tự con người làm gì có thể nảy sinh được sự toàn thiện. Muốn có niềm vui, muốn đạt tới hạnh phúc, không có cách thế nào khác ngoài việc thực thi theo thánh ý của Chúa.
Lạy Chúa, thái độ của Phêrô là khuôn mẫu cho chúng con trong đời sống Kitô hữu, cuộc sống của chúng con chỉ có thể tìm thấy được ý nghĩa đích thực khi chúng con sẵn sàng vâng theo thánh ý. Xin cho chúng con chấp nhận từ bỏ ý riêng để bước theo lời chỉ dạy của Chúa, và chỉ có như thế cuộc sống của chúng con mới tràn trề niềm vui . Amen

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

02/9/2015- Thứ Tư Tuần 22 TN1


LỜI CHÚA :(Lc 4:38-44).
38 Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Lúc ấy, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà.
39 Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất: tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.
40 Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ.
41 Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng: "Ông là Con Thiên Chúa!" Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.
42 Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi.
43 Nhưng Người nói với họ: "Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó."
44 Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê. 
SUY NIỆM ;
Đoạn Tin Mừng hôm nay phác họa lại một ngày sống tiêu biểu của Chúa Giêsu. Vào buổi sáng, Người vào hội đường để giảng dạy và chữa lành một người bị thần ô uế ám (Lc 4,31-37). Sau đó, khoảng gần trưa, Người rời hội đường đến nhà ông Simon. Thấy mẹ vợ ông Simon đang bị sốt nặng, Người ra tay cứu chữa. Xế chiều, Người đặt tay chữa lành tất cả các bệnh nhân trong làng được đưa đến với Người. Sáng sớm ngày hôm sau, Người ra nơi thanh vắng để cầu nguyện (Mt 1,35). Ngài làm việc luôn tay luôn chân, không quản ngại gian lao vất vả vì Nước Trời và ích lợi mọi người. Những hy sinh, cống hiến đó chắc chắn phải phát xuất từ một trái tim đầy tình yêu thương, một tâm hồn đầy lòng trắc ẩn.
     Tình yêu chân thật phải được thể hiện bằng hành động. Không thể có một tình yêu thuần túy trong ý tưởng. Ngoài linh hồn là phần thiêng liêng, con người còn có thể xác. Tình yêu dành tặng cho nhau vì thế cũng cần được thể hiện cụ thể ra bên ngoài để giác quan có thể cảm nghiệm. Tình yêu chân thật còn phải mang đến sự hiệp thông vì tự bản chất, tình yêu là thế. Nó đưa mọi người đến với nhau. Đây chính là nét đặc trưng làm nên vẻ đẹp Kitô giáo. Ước chi mọi việc chúng ta làm đều được thúc đẩy và quy hướng về tình yêu, và tình yêu đưa đến hiệp thông với Thiên Chúa và với mọi người.
     Lạy Chúa, xin khai trí mở lòng chúng con, để con biết yêu Chúa và yêu mọi người. Xin cho con không chỉ yêu mọi người nơi đầu môi chót lưỡi nhưng còn biết thể hiện tình yêu ấy ra bên ngoài, qua những hành động bác ái, qua sự hiệp thông gắn kết với mọi người. Amen.


NHỮNG CÂU CHUYỆN NGẮN THÂM THÚY VỀ CUỘC ĐỜI


Cuộc sống cần những câu chuyện nhỏ để giúp bạn có được kinh nghiệm sống quý báu, hay ít ra nó cũng có thể giúp các bạn có được chút niềm vui trong những bộn bề này.
1. Mark Twain và người phụ nữ kiêu ngạo
Trong một bữa tiệc, Mark Twain ngồi đối diện với một người phụ nữ. Theo lẽ lịch sự, ông đã nói với người này: “Cô thật là xinh đẹp!”.
Người phụ nữ đó lại không hề cảm kích, mà còn cao ngạo nói: “Rất tiếc là tôi không có cách nào để nói lời khen tương tự như thế với ông!”.
Mark Twain rất bình thản, nói: “Không sao cả, cô có thể giống như tôi vậy, nói một lời nói dối là được rồi”.
Người phụ nữ nghe xong, xấu hổ quá, phải cúi gầm mặt xuống mà không nói được lời nào.
Gợi ý nhỏ:
Tảng đá mà bạn ném ra, người bị nó làm cho vấp té sẽ luôn luôn là chính bản thân bạn;
Bạn nói lời cay nghiệt, sau cùng cũng sẽ tự mình rước lấy nhục nhã mà thôi.
2. Chuột sa hũ gạo
Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được.
Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo.
Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm.
Gợi ý nhỏ:
Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.
3. Con thỏ câu cá bằng cà rốt
Ngày đầu tiên, chú thỏ con đi câu cá, không thu hoạch được gì cả.
Ngày thứ hai, nó lại đi câu cá, kết quả vẫn không đổi.
Ngày thứ ba, nó vừa đến nơi, một con cá lớn từ trong hồ nhảy lên, lớn tiếng quát: “Nếu như ngươi còn dám dùng cà rốt để làm đồ ăn cho cá, ta sẽ làm thịt ngươi”.
Gợi ý nhỏ:

Những gì bạn cho đi đều là những gì bạn muốn cho, chứ nó không nhất định là những gì mà đối phương muốn; thế nên điều bạn cho đi ấy trong con mắt người ta căn bản vốn không có giá trị gì cả. Hãy biết cân nhắc đến người khác để giá trị cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa.


4. Ông lão vứt bỏ đôi giày
Chuyến xe lửa đang chạy trên đường cao tốc, Gandhi không cẩn thận làm rơi một chiếc dép mới mua ra ngoài cửa sổ, mọi người chung quanh đều cảm thấy tiếc cho ông. Bất ngờ, ông liền ném ngay chiếc giày thứ hai ra ngoài cửa sổ đó. Hành động này của Gandhi khiến mọi người sửng sốt, thế là ông bèn từ tốn giải thích: “Chiếc giày này bất luận đắt đỏ như thế nào, đối với tôi mà nói nó đã không còn có ích gì nữa, nếu như có ai có thể nhặt được đôi giày, nói không chừng họ còn có thể mang vừa nó thì sao!”.
Gợi ý nhỏ:

Đối với nỗi thống khổ đã định sẵn là không thể vãn hồi, chi bằng hãy buông bỏ từ sớm.