Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

NGÀY 14-07-2015 THỨ BA TUẦN XV THƯỜNG NIÊN


LỜI CHÚA: Mt 11, 20-24
20 Bấy giờ Người bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối: 21 "Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối.22 Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xi-đôn còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.23 Còn ngươi nữa, hỡi Ca-phác-na-um, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơ-đôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay.24Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, đất Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi."
SUY NIỆM
Chúa Giêsu đến thế gian, Ngài đi rao giảng như đấng có uy quyền, thực hiện nhiều phép lạ phi thường chưa từng có, tất cả chỉ để dân chúng nhận ra được sự hiện diện đầy yêu thương của Thiên Chúa, và biết sám hối ăn năn quay về với Chúa. Nhưng qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy rằng: dân thành Corozain, Bethsaiđa, Capharnaum đã chứng kiến những phép lạ của Chúa Giêsu, nhưng lòng họ vẫn chai đá không tin, mắt họ không mở ra để nhận thấy thời được Chúa viếng thăm.
Còn chúng ta, những kitô hữu sống trong thời đại ngày hôm nay thì sao? Khuynh hướng sống như không có sự tồn tại của Thiên Chúa xem ra rất rõ ràng đối với nhiều người trong xã hội ngày hôm nay. Ngay cả những người kitô hữu, nhiều người chỉ nhớ đến Chúa như là một thủ tục khi đến nhà thờ, nhưng khi quay về với cuộc sống đời thường, Thiên Chúa như không còn tồn tại trong cuộc sống của họ nữa. người ta không nhận ra những dấu chỉ đầy yêu thương của Chúa chung quanh cuộc sống của mình. Một sự sống được hình thành như là một quà tặng của Chúa, nhưng người ta không đón nhận; một gia đình đầy yêu thương như là hình ảnh của tình yêu Ba Ngôi Thiên Chúa, nhưng người ta không bảo vệ giữ gìn; những người con như là vườn nho Chúa mời gọi những bậc làm cha làm mẹ vun trồng chăm sóc, nhưng lại trắc trách, không quan tâm; nhưng người thân hiện diện bên cạnh như là nguồn động viên nâng đỡ của Chúa, nhưng lại chia rẽ, hận thù, ghen ghét …
Lạy Chúa Giêsu, xin cho Lời Chúa hôm nay đánh động chúng con biết ăn năn sám hối và canh tân đời sống cho phù hợp Tin Mừng. Xin cho chúng con luôn nhận ra được sự hiện diện dầy yêu thương của Chúa trong cuộc sống của Chúng con. Xin giúp chúng con luôn thắng vượt những tư tưởng, ước muốn tội lỗi, để chúng con luôn sống trong sạch và cao thượng trong cuộc sống hôm nay. Amen.


4/07/2015 Thứ Ba Tuần XV Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 11, 20-24
"Trong ngày phán xét, Tyro và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: "Hỡi Corozain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi.

"Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Văn minh càng tiến bộ, càng lôi kéo con người đến sa đọa và hủy hoại nền tảng gia đình và xã hội. Ngay từ thời xa xưa, các Tiên Tri trong Cựu Ước đã thấy được hiểm họa ấy. Việc chúc dữ các đô thị là một trong những đề tài nổi bật trong lời rao giảng của các ngài. Sôđôma, Gômôra, Babylon, Tyrô, Siđôn là đối tượng của những lời rủa xả nặng nề nhất của các tiên tri. Những đô thị này không những là nơi phát sinh những sa đọa luân lý, mà còn là biểu tượng của óc tự mãn, sự tôn thờ ngẫu tượng của con người.
Chúa Giêsu cũng tiếp tục truyền thống tiên tri ấy khi Ngài lên tiếng chúc dữ một số thành phố như Corazin, Betsaida. Cuộc sống vật chất sung túc làm cho con người sa đọa, đồng thời chối bỏ tương quan với Ðấng Tạo Hóa. Con người được tạo dựng không phải để sống đơn độc một mình; chính trong tương quan với tha nhân mà con người nên thành toàn hơn, do đó gia đình và xã hội là nhân tố thiết yếu cho sự phát triển toàn diện con người.
Làng mạc, thành phố, đô thị, tự nó là những xã hội cần thiết để con người xây dựng các tương quan và nhờ đó phát triển nhân cách. Tuy nhiên, thay vì giúp con người phát triển, các đô thi thường lại đày đọa con người vào nỗi cô đơn và chối bỏ mối tương quan với Thiên Chúa. Sự trống rỗng trong lòng người dân đô thị cũng là dấu chỉ sự vắng bóng Thiên Chúa. Kinh Thánh không ngừng nhắc nhở con người biết rằng chỉ trong Thiên Chúa, con người mới có thể tạo được tương quan đích thực giữa người với người. Loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, con người không những rơi vào sa đọa, mà còn cắt đứt mọi tương quan với tha nhân.
Lạy Chúa, Chúa đã tạo dựng nên con và ban cho con những ơn cần thiết để con trở thành người hữu dụng cho Chúa và cho người khác. Xin đừng để con trở nên vô ích, nhưng xin cho con biết đón nhận ơn Chúa với lòng biết ơn sâu xa và quyết tâm dùng ơn Chúa mưu ích cho phần rỗi của mình và làm sáng danh Chúa trong việc phục vụ mọi người.AMEN.



Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XV Thường Niên


14/7. Thứ Ba. Thánh Camillô Lellis, linh mục. Xh 2,1-15a; Mt 11,20-24
Bài Ðọc I - Xh 2,1-15a
Trong những ngày ấy, có một người đàn ông thuộc nhà Lêvi đi cưới vợ cũng trong chi tộc mình. Nàng mang thai và sinh hạ một con trai. Thấy con trẻ khôi ngô tuấn tú, nàng giấu kín trong ba tháng. Khi thấy không thể nào giấu kín được nữa, nàng liền lấy chiếc thúng trét nhựa thông, rồi bỏ đứa trẻ vào trong, đem thả trong đám sậy ở bờ sông. Chị đứa bé đứng xa xa để quan sát sự việc xảy ra thế nào.
Bấy giờ có công chúa con Pharaon xuống tắm dưới sông, còn các nữ tỳ đi bách bộ theo bờ sông. Khi thấy cái thúng mây ở giữa bụi sậy, nàng sai một nữ tỳ xuống vớt lên, vừa mở ra, thấy một trẻ nam nằm khóc trong đó, nàng thương hại và nói: "Ðây là đứa trẻ Do-thái". Bấy giờ chị đứa trẻ thưa với công chúa rằng: "Bà có muốn tôi đi tìm cho bà một phụ nữ Do-thái có thể nuôi đứa trẻ này không?" Công chúa đáp: "Ði tìm đi". Chị đứa trẻ liền đi kêu mẹ nó. Công chúa Pharaon nói với mẹ đứa trẻ rằng: "Chị hãy lãnh nuôi đứa trẻ này giùm tôi, tôi sẽ trả công cho chị". Chị ta liền nhận nuôi đứa trẻ, và khi nó lớn lên, thì đem đến cho công chúa Pharaon. Công chúa nhận đứa trẻ làm con nuôi, đặt tên cho nó là Môsê và nói: "Vì tôi đã vớt nó dưới nước lên".
Trong những ngày ấy, Môsê đã khôn lớn, liền đi thăm anh em mình, người thấy họ cơ cực, và thấy một người Ai-cập đang hành hung một người Do-thái là anh em của mình. Sau khi đã nhìn qua nhìn lại, không thấy ai, Người liền hạ sát tên Ai-cập và vùi thây dưới cát. Hôm sau, người đi ra, thấy hai người Do-thái đang đánh lộn với nhau, người bảo kẻ có lỗi rằng: "Tại sao anh đánh người bạn của anh?" Anh ta trả lời: "Ai đã đặt anh làm lãnh tụ và quan án xét xử chúng tôi? Anh cũng muốn giết tôi như anh đã giết người Ai-cập hôm qua sao?" Môsê lo sợ và nói: "Việc này người ta đã hay biết rồi sao?"
Pharaon nghe biết câu chuyện, liền tìm giết Môsê. Nhưng Môsê đã lánh mặt nhà vua, trốn sang xứ Mađian.
Tin Mừng - Mt 11,20-24
Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: "Hỡi Corozain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi.
"Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi".
Suy niệm
Thời kỳ dân Do Thái bị khốn đốn bên Ai Cập, thường được hiểu là hình bóng của việc con người bị mắc trong quyền lực của ma quỷ và tội lỗi. Đây là một quyền lực đáng sợ. Nó ghì người ta trong gồng xích của nó, nghĩa là mắc cứng trong tội, không sao tự mình gỡ ra khỏi được. Như dân Do Thái trong bài đọc một, họ hoàn toàn bất lực trong tay của bạo chúa. Điều đó làm cho họ như mất đi nhuệ khí, không dám phấn đấu và sợ hy sinh. Điều đó chứng tỏ qua việc thay vì họ hăm hở đứng về phía Môsê và cộng tác với ông để thoát khỏi Ai Cập, họ lại tố cáo ông và không dám theo ông sau khi ông tỏ ý thương dân mình mà giết tên Ai Cập. Quyền lực của tội cũng khiến người ta buông xuôi và bằng lòng ở lại trong tình trạng xấu xa thấp hèn, hoặc nó khiến người ta ngày càng mù quán không còn biết nhân ra sự thật .
Nơi những người đồng thời với Chúa Giêsu cũng vậy, chúng ta cũng thấy rõ ảnh hưởng xấu của quyền lực tội lỗi. Chúa Giêsu đã dùng lời rao giảng, dùng các phép lạ và lấy chính thái độ sống của mình minh chứng cho họ hiểu Ngài là Đấng được Thiên Chúa sai đến và nước trời đã bắt đầu được thiết lập. Nhưng họ đã không tin và không sám hối. Chúa Giêsu đã tiếc cho những thành phố Corozain, Bethsaiđa, Capharnaum vì những thành phố này được phúc chứng kiến nhiều phép lạ, được nghe giảng nhiều những họ đã không tin. Các thành phố này sẽ bị phán xét nặng hơn bởi đã bịt mắt lại, bịt trí lại và tự khép kín trước những hồng ân mà Thiên Chúa. Sự bất hạnh đó rất có thể là sự bất hạnh của chính chúng ta nếu chúng ta cứ để mình mãi trong quyền lực sự tội, không biết ăn năn sám hối trở về với Chúa.
Lạy Chúa, xin đến giải thoát chúng con khỏi những ảnh hưởng xấu của ma quỷ. Xin cho chúng con luôn biết chon lựa đúng đắn trong cuộc sống. Amen.

Thứ Ba, ngày 14.07.2015, - Tuần 15 Thường Niên Năm B


Lời Chúa : Mt 11, 20-24
Khi ấy, Đức Giêsu bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn phép lạ Người làm mà không sám hối: “Khốn cho các ngươi, hỡi Khoradin! Khốn cho ngươi, hỡi Bếtxaiđa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xiđôn, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu tỏ lòng sám hối. Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, thành Tia và thành Xiđon còn được xử khoan hồng hơn các ngươi. Còn ngươi nữa, hỡi Caphácnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi ngươi mà được làm tại Xơđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, đất Xơđôm còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.”
Suy niệm :
Dân những thành ven hồ Tiberia được nghe Lời Chúa và chứng kiến những phép lạ của Ngài nhiều hơn những nơi khác, lẽ ra họ phải tin Chúa nhiều hơn, đằng này ngược lại. Ta có thể tưởng tượng sự thất vọng của Chúa Giêsu trong những lời Ngài thốt ra: khốn cho ngươi, hỡi Corozain! Khốn cho ngươi, hỡi Bethsaiđa. Lời trách mắng của Chúa Giêsu giống cách của người cha nhân từ sửa dạy những đứa con ngỗ nghịch và cứng lòng không nghe theo lời dạy dỗ của mình. Chúa Giêsu yêu thương tất cả mọi người, Ngài không muốn bất cứ ai phải hư mất, chính vì thế mà Ngài giận dữ và trách mắng những kẻ tội lỗi để họ tỉnh thức và hoán cải để được cứu rỗi.
Còn chúng ta hôm nay thì sao? Chúng ta cũng được Thiên Chúa ban nhiều ân huệ, thời gian, phương tiện, sức khỏe, tài năng, được sống trong môi trường thuận lợi, được may mắn nghe lời Đức Giêsu nhiều hơn, chúng ta đã đáp trả thế nào? Liệu chúng ta có như dân thành Corozain và Bethsaiđa hay không?
Lạy Chúa, nhìn lại cuộc đời mình chúng con đã được lãnh nhận biết bao hồng ân thế mà nhiều lúc chúng con thờ ơ, nguội lạnh với Chúa. Xin Chúa thứ tha và giúp chúng con biết nhận ra hồng ân bao la của Chúa và biết hoán cải thay đổi đời sống cho xứng đáng với những ơn lành của Chúa. Amen.

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

13/07/2015 THỨ HAI TUẦN 15 TN



Mt 10,34-11,1
YÊU CHÚA TRÊN TẤT CẢ
 “Dù là vua chúa hay dân cày, kẻ nào tìm thấy sự an bình trong gia đình là người sung sướng nhất” (Goethe). Gia đình là một trong những viên ngọc quý giá trong công trình sáng tạo của Thiên Chúa. Gia đình là nơi con người bắt đầu tập sống tình yêu thương cách quảng đại và vô vị lợi hơn cả. Tuy nhiên, tình yêu mến ấy có thể bị biến dạng, trở nên rào cản con người sống theo lương tâm và lý tưởng cao cả của người Kitô hữu. Chẳng hạn: đưa bà con họ hàng thiếu năng lực vào những chức vụ không thích hợp; cưng chiều, bênh  vực con cháu quá đáng; từ chối dấn thân phục vụ và hy sinh vì quá quyến luyến gia đình... Đức Giêsu dạy ta đặt lòng mến Ngài lên trên tình cảm dành cho những người thân trong gia đình. Lòng mến Chúa ấy sẽ hướng dẫn các tình cảm gia đình một cách xứng hợp hơn.
 “Bác ái bắt đầu từ gia đình, nhưng không nên kết thúc luôn ở đó” (T. Fuller). Chúng ta đừng hạn hẹp tình yêu, lòng quan tâm, sự chăm sóc chỉ nơi những người thân, trong phạm vi gia đình, nhưng hãy mở rộng tình mến ấy đến cho mọi người, nhất là những người không may mắn chung quanh bạn.


Thứ Hai Tuần XV Thường Niên



Lời Chúa: Mt 10, 34 - 11, 1
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa người ta với cha mình, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. Kẻ thù của mình chính là người nhà. Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai hay con gái mình hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy.Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính. Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ là một chén nước lã mà thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”
Khi Ðức Giêsu truyền dạy cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị.
TỪ BỎ CHÍNH MÌNH
Là một bác sĩ chuyên khoa, Giana biết rõ những gì đang chờ đợi mình: Nếu giải phẫu để cứu bà thì đứa con trong bụng sẽ bị giết chết, còn nếu cứu đứa con thì chính bà sẽ phải hy sinh. Cuối cùng, Giana đã chọn hy sinh bản thân mình để con bà được sống.
Bài Tin Mừng hôm nay vẽ ra con đường cho những ai muốn tìm kiếm Đức Kitô. Để gặp được Chúa, lắm khi người môn đệ phải chấp nhận nhiều thua thiệt: từ bỏ của cải vật chất, tình cảm riêng tư, thậm chí ngay cả mạng sống.
Như người mẹ trong câu chuyện trên đây, giữa sự sống của mình và của đứa con, bà phải có một sự chọn lựa dứt khoát; cũng thế, ai muốn tìm thấy Chúa cũng phải có một thái độ từ bỏ dứt khoát như vậy. Kiên quyết từ bỏ những gì không phù hợp với Chúa như tội lỗi, tính gian, lòng tham... chúng ta mới có thể gặp được Người.


Lạy Chúa, xin cho tâm hồn của chúng con tràn đầy tình yêu Chúa để chúng con vượt qua được những ích kỷ hẹp hòi của bản thân.

13/07/2015 Thứ Hai Tuần XIV Mùa Thường Niên Năm B


TIN MỪNG: Mt 10, 34 - 11, 1
"Thầy không đến để đem hòa bình, nhưng đem gươm giáo".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.
Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu".
Sau khi Chúa Giêsu truyền dạy xong các điều ấy cho mười hai tông đồ, Người rời khỏi đó để đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành phố của các ông. Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ:
Có thể nói, bài Tin Mừng hôm nay cho hệ quả của bước đường theo Chúa. Theo Chúa, người môn đệ phải chấp nhận nhiều thua thiệt: họ có thể bị chống đối từ ngoài xã hội đến trong gia đình, và một cách nào đó, Chúa Giêsu cũng bị xem là nguyên cớ của các tranh chấp, chống đối. Thật thế, làm sao không có đối nghịch giữa ánh sáng và bóng tối, giữa Chúa Giêsu và thế gian, giữa quyền lực Thiên Chúa và quyền lực thế gian. Bước theo Chúa, người môn đệ phải chọn lựa, và chỉ chọn lựa tình yêu Chúa mới cho họ xứng đáng được gọi là môn đệ Ngài.
Chắc chắn, khi chọn lựa như vậy, người môn đệ không tránh khỏi những mất mát, thua thiệt. Tuy nhiên, Thiên Chúa sẽ không để họ phải thất vọng, Ngài sẽ đền bù vượt quá sự chờ đợi của họ. "Ðón tiếp một tiên tri, sẽ nhận được phần thưởng dành cho một tiên tri; đón tiếp người công chính, sẽ nhận được phần thưởng dành cho người công chính; đón tiếp kẻ rao giảng, sẽ nhận được phần thưởng dành cho kẻ rao giảng". Người môn đệ của Chúa đừng sợ mất phần thưởng, nhưng hãy sợ mình chưa trung thành trong bổn phận của mình mà thôi.
Với Thiên Chúa, dù công khai hay âm thầm, sứ mệnh kẻ rao giảng bao giờ cũng cần thiết. Thiên Chúa luôn cần đến những người ngày đêm nhiệt thành rao giảng và làm chứng cho Ngài bằng đời sống hoạt động tông đồ, nhưng Ngài cũng cần đến những người hỗ trợ cho công việc tông đồ bằng đời sống âm thầm cầu nguyện và hy sinh. Lịch sử chỉ nhớ đến những vĩ nhân, chứ lịch sử không đủ giấy bút để ghi lại hết những khuôn mặt đã góp phần vào đời sống của các vĩ nhân. Lịch sử không nhớ, nhưng Thiên Chúa lại ghi nhớ tất cả, Ngài không bỏ sót một khuôn mặt nào, và phần thưởng của họ cũng có giá trị như của các vĩ nhân.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa kêu mời chúng con “hãy nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng Hoàn Thiện.” Xin cho chúng con kiên trì noi theo mẫu gương sống thánh thiện để chúng con ngày càng nên giống Chúa hơn..AMEN.

3.07.2015 – Thứ hai Tuần 15 Thường niên


Lời Chúa : Mt 10, 34 – 11.1
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất; Thầy đến không phải để đem bình an, nhưng để đem gươm giáo. Quả vậy, Thầy đến để gây chia rẽ giữa người ta với cha mình, giữa con gái với mẹ, giữa con dâu với mẹ chồng. Kẻ thù của mình chính là người nhà. Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con trai hay con gái mình hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được. Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy.Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh thưởng dành cho bậc ngôn sứ; ai đón tiếp một người công chính, vì người ấy là người công chính, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc công chính. Và ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ là một chén nước lã mà thôi, vì kẻ ấy là môn đệ của Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.”
Khi Ðức Giêsu truyền dạy cho mười hai môn đệ xong, Người rời chỗ đó, đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành thị.
Suy niệm :
Bài Tin Mừng hôm nay là phần kết thúc bài giảng của Chúa Giêsu về sứ vụ truyền giáo. Qua đó, Chúa Giêsu muốn đòi hỏi một sự dứt khoát của người muốn theo Ngài và ra đi làm chứng về Ngài cho muôn dân. Để có được thái độ dứt khoát, người ấy phải đặt Chúa và tin mừng của Ngài là chọn lựa ưu tiên, đồng thời, phải sẵn sàng từ bỏ những gì là thân thuộc nhất, thậm chí là cả mạng sống, vì Chúa Giêsu và vì sứ mạng Chúa trao. Sau hết, phần thưởng dành cho người dám chọn lựa Chúa là nhận được sự sống mới từ Thiên Chúa, sự sống vĩnh cửu trong Nước Trời.
Bản chất của Giáo hội là truyền giáo. Do đó, mọi thành viên trong Giáo hội đều có sứ mạng phải ra đi loan báo về Chúa cho mọi loài thọ tạo. Lắng nghe lời Chúa hôm nay, người Kitô hữu được mời gọi ý thức lại sứ mạng cao cả này và cần có thái độ dứt khoát trong những chọn lựa của mình. Chúa và sứ mạng Chúa trao có là ưu tiên hàng đầu hơn là sự sống trần thế này của tôi? Điều gì đang còn đang ngăn cản chúng ta sống niềm tin và thực thi giáo huấn của Chúa: tiền tài, danh lợi, quyền lực trần thế, những mối tương quan hay chính cái tôi muốn tìm kiếm sự an nhàn?
Lạy Chúa, xin thanh luyện con tim của chúng con để chúng con không bị tiền tài, danh lợi, thú vui trần thế trói buộc. Xin ban thêm cho chúng con tình thương của Chúa để chúng con luôn biết dứt khoát chọn lựa Chúa và sứ mạng Chúa trao, hầu mai này được chung phần sự sống đời đời trong Nước Trời cùng Chúa. Amen.

TRÚT BỎ (CN15TN.B)


Nếu có lần đi cắm trại, nhất là trại huấn luyện, chắc bạn sẽ hiểu: Ý nghĩa đúng của việc cắm trại là hòa hợp với thiên nhiên, là sống hết mình cho thụ tạo, là thở hơi thở của hoang dã, là sống sức sống của ngàn xanh, là đi vào lòng của tự nhiên để khám phá siêu nhiên, đắm mình với tự nhiên để vươn hồn lên tới siêu nhiên, gọi về lòng biết ơn thụ tạo đã cho nhau sự sống và dâng muôn muôn lời cảm tạ Tạo Hóa ân ban cho muôn loài sự sống toàn hảo. Vì thế, đi cắm trại cũng đồng nghĩa với việc trút bỏ một cách tự nguyện.
Càng trút bỏ bao nhiêu có thể và biết giữ lại những gì thật cần thiết, và cần thiết đúng mức, người ta càng thanh thoát, nhẹ nhõm, không vướng bận hay lo toan điều gì.
Bởi đó, hành trang của trại viên càng nhẹ nhàng bao nhiêu, ăn mặc càng giản dị bao nhiêu, lòng khiêm nhường, tinh thần nghèo khó càng lớn bao nhiêu, người ta càng sống hết mình với giây phút hiện tại, hết mình với không gian, với thời gian.
Nhất là càng thấm đẫm lòng yêu mến tự nhiên, người ta sẽ càng dễ dàng trở về Nguồn Cội Vĩnh Cửu, Đấng đã tác sinh mọi loài.
Hiểu được sự “trút bỏ” là điều cần thiết của người đi cắm trại, ta sẽ dễ hiểu hơn mệnh lệnh lên đường mà Chúa Giêsu trao cho các môn đệ của Người. Đấy cũng là một sự trút bỏ, nhưng còn hơn cả sự “trút bỏ” của người trại viên, môn đệ của Chúa Giêsu phải trút bỏ đến trở nên nghèo khó, một cái nghèo đúng mức, nghèo trọn nghĩa nhất: “Người truyền cho các ông lên đường, đừng mang gì ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép và đừng mặc hai áo”.

Tin Mừng của Chúa Giêsu là Tin Mừng cho người nghèo, Tin Mừng của người nghèo. Do đó chỉ có người nghèo mới có thể nên chứng nhân cho Tin Mừng ấy, mới có thể loan báo Tin Mừng ấy hữu hiệu.
Chúa Giêsu không dạy gì mà Người đã không sống lời dạy ấy. Cả cuộc đời của Người là một bài học lớn cho người môn đệ về sự nghèo khó. Chúa Giêsu trút bỏ hoàn toàn. Sự trút bỏ của Chúa là sự trút bỏ đúng nghĩa nhất (nghĩa đen lẫn nghĩa bóng).
Người đã không dành cho mình một sự riêng tư nào: Là thân phận Thiên Chúa, nhưng đã trở nên người phàm, một sự trút bỏ không thể tưởng tượng. Vậy mà Đấng Thiên Chúa làm người ấy đã chấp nhận sống nghèo, nghèo đến mức không còn gì.
Bạn và tôi chắc không giàu có gì, nhưng khi sinh ra, chắc không ai sinh nơi chuồng thú vật, nằm trên rơm rạ xót xa. Ngược lại, dẫu là người nghèo, ta vẫn còn có một mái nhà ấm áp, một chiếc nôi xinh xắn. Nếu mai này, bạn và tôi có chết, chắc cũng chết trong những điều kiện tươm tất.
Nhưng Chúa Giêsu, cả một đời, từ lúc bắt đầu sinh ra tới khi trưởng thành, chối từ sự sang giàu đã vậy, đến lúc sinh thì, ngay đến manh áo cuối cùng cũng không có, chết trần treo giữa trời giữa đất, chết chung với kẻ trộm cướp, cùng chịu một hình khổ ngang hàng với kẻ trộm cướp...
Chúa Giêsu đã trút bỏ hoàn toàn. Trút bỏ cả cuộc đời, trút bỏ cả mạng sống vẫn chưa làm đủ. Đến khi trao hơi thở sau cùng, lại còn tiếp tục trao dâng cả đến giọt máu cuối cùng. Trái Tim của Thiên Chúa làm người không đòi cho mình bất cứ điều gì, bây giờ lại thuộc về chúng ta tất cả.
Chúa Kitô, nhà truyền giáo đại tài, đã trút bỏ để Tin Mừng Tình yêu lớn lên. Chúa chính là bài học ngàn vàng cho những ai là môn đệ của Người.
"Đừng mang gì ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép và đừng mặc hai áo".
Hôm nay, nghe lại lời dạy ấy của Chúa Giêsu, ta nhận ra, Chúa cũng đang mời gọi mình hãy trút bỏ tất cả những gì là cồng kềnh, những gì là cản trở, là chướng ngại làm cho lời rao giảng Tin Mừng thiếu chứng tá, công cuộc rao giảng Tin Mừng bị khựng lại.
Giống như người đi cắm trại, nếu biết trút bỏ mọi cái không cần thiết, Kitô hữu mới sống hoàn toàn, sống hết mình cho ý nghĩa của việc cắm trại.
Cũng vậy, người đi gieo Lời Chúa, đi cắm rể Lời Chúa sâu trong lòng người, càng phải là người biết trút bỏ mọi vướng bận để việc phục vụ Lời đạt kết quả lớn lao.
Bởi thế, Chúa sai chúng ta ra đi, nhưng hành trang của người môn đệ không là gì khác ngoài đức tin dâng hiến và lòng phó thác. Dâng hiến đến trút bỏ hoàn toàn. Phó thác đến mức trở nên nghèo khó, đến không còn gì. Chỉ có thế, người rao giảng Lời mới trở nên chứng tá cho Lời. Vì chứng tá cho Lời quan trọng hơn nói về Lời.
Chỉ một lối đường duy nhất là trút bỏ: mặc lấy tinh thần nghèo khó, sống lối sống nghèo của Chúa Kitô, chính bạn và chính tôi hy vọng nên chứng tá gieo Lời đạt kết quả.
Thánh Phaolô rất hay, khi một lần nào đó, đã đúc kết bài học trút bỏ của người môn đệ Chúa Kitô bằng những lời rất chân thành và lạc quan:
“Bị coi là bịp bợm nhưng kỳ thực chúng tôi chân thành; bị coi là vô danh tiểu tốt, nhưng kỳ thực chúng tôi bị mọi người biết đến; bị coi là sắp chết, nhưng kỳ thực chúng tôi vẫn sống; coi như bị trừng phạt, nhưng kỳ thực không bị giết chết; coi như phải ưu phiền, nhưng kỳ thực chúnh tôi luôn vui vẻ; coi như nghèo túng, nhưng kỳ thực chúng tôi làm cho bao người trở nên giàu có; coi như không có gì, nhưng kỳ thực chúng tôi có tất cả” (2 Cr 7, 8-10).
Đồng cảm với thánh Phaolô, ta cũng sẽ hiểu rằng, trút bỏ là đánh mất, nhưng kỳ thực, không hề mất mát bất cứ điều gì.
Lm. VŨ XUÂN HẠNH

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN B




LỜI CHÚA: Mc 6, 7-13
7 Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ.8Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền đồng để giắt lưng;9 được đi dép, nhưng không được mặc hai áo.10 Người bảo các ông: "Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì cứ ở lại đó cho đến lúc ra đi.11 Còn nơi nào người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi chân để tỏ ý phản đối họ."12 Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối.13 Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.
SUY NIỆM
“Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều qủy, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân”
Maccô đã tóm tắt công việc của người môn đề được sai đi trong ba hành vi, rao giảng sự thống hối, trừ quỷ và xức dầu chữa bệnh. Tất cả ba hành vi đó tựu chung một mục đích: phục hồi phẩm giá của con người , phẩm giá mà Thiên Chúa đã trao ban khi tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa, với phẩm giá đó con người luôn sống trong sự hiệp thông với Thiên Chúa trong mối dây tương quan bạn hữu, cũng chính trong sự hiệp thông này con người phản chiếu sự thánh thiện của Thiên Chúa có dáng vẻ mỹ miều và được gọi là con Thiên Chúa, cuối cùng chính trong sự hiệp thông với Thiên Chúa con người được dự phần vào sự sống viên mãn của Thiên Chúa.
Thế nhưng mọi ân huệ Thiên Chúa đã ban cho con người đều bị tước đoạt khi con người chống lại lệnh truyền của Thiên Chúa, con người thay vì trung thành với lời giáo huấn của Đấng toàn năng lại nghe theo tiếng cám dỗ của Satan. Quyết định sia lầm của Nguyên tổ đã đưa con người đến bên bờ vực thẳm của hư vong, đó là sự chết. Việc tách rời khỏi sự hiệp thông với Thiên Chúa con người đánh mất phảm giá cao quí của mình, để rồi con người trở về với bản chất ban đầu của mình: một thụ tạo với thân phận bụi tro mỏng dòn. Mỏng dòn như ông Gióp đã thở than: “con người do phụ nữ sinh ra, tuổi đời ngắn ngủi mà âu lo chồng chất. Tựa đóa hoa mới nởi đã tàn, con người qua mau khác nào bóng câu cửa sổ” (Gióp, 14, 1-2). Đó là hậu quả của việc chối từ Thiên Chúa. Cái ngắn ngủi chóng qua của cuộc đời con người đó chưa là hậu quả khốc hại của việc tách rời với Thiên Chúa, cái đau khổ lớn nhất, chính là đánh mất hình ảnh mỹ miều của Thiên Chúa, để thay thế vào đó là khuôn mặt của quỉ dữ phản ảnh sự chết chóc, và làm cho con người bị hủy hoại hòan toàn.
Thiên Chúa không để cho tác phẩm của Ngài bị hư vong, Ngài quyết phục hồi phẩm giá làm người của con người. Đức Kitô, Ngoi Lời Nhập thể, đã đến trần gian với vóc dáng của con ngừoi, để trả lại khuôn mặt đã được thần hóa nơi con ngừoi, khuôn mặt giống hình ảnh Thiên Chúa. Sự phục hồi đó khởi sự bằng chính những điều mà hôm nay qua đoạn Tin Mừng của Maccô đã tường thuật: kêu gọi con ngừoi thống hối. Bởi khởi điểm của việc trở về phải là hành vi nhận ra lỗi lầm, thống hối ăn năn vì lỗi lầm đó. Không có sự khiêm cung để thống hối thì không thể nào tìm lại được tình trạng ân sủng lúc ban đầu. Và động lực để nhận ra lỗi lầm chính là Lời Chúa, các Tông đồ rao giảng Tin Mừng rồi mới kêu gọi thống hối. Vì thế, việc giúp kẻ có tội trở về không phải chỉ ra lỗi lầm của họ, nhưng là nói về tình thương của Thiên Chúa yêu thương kẻ có tội. Việc thống hối chỉ thực sự mang tràn đầy ý nghĩa khi trở về vì nhận ra tình thương chứ không phải vì sợ hãi. Có yêu thương khi trở về mói dứt khoát được các nguyên nhân gây ra lỗi lầm và cụ thể là ma quỉ, có nhận ra tình yêu của Thiên Chúa thì khi thống hối trở về mới hân hoan vì được ở trong ân sủng của Thiên Chúa.
Vì thế, như người môn đệ của Chúa Kitô, chúng ta cũng sẽ tiếp tục công việc Chúa gởi trao cho các môn đệ, chúng ta cũng sẵn sàng lên đường để kêu gọi kẻ có tội quay gót trở về, nhưng trên hết mọi sự chúng ta phải là những con người tràn đầy tình mến và là nhịp cầu để khích lệ kẻ có tội thống hối trở về bằng chính đời sống hiệp thông với Thiên Chúa của chúng ta. Amen
Lm. Antôn Hà Văn Minh

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

12/07/2015 Chúa Nhật Tuần XV Mùa Thường Niên Năm B

Tin Mừng: Mc 6, 7-13
"Người bắt đầu sai các ông đi".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi, Người ban cho các ông có quyền trên các thần ô uế. Và Người truyền các ông đi đường, đừng mang gì, ngoài cây gậy, không mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, nhưng chân đi dép, và đừng mặc hai áo. Người lại bảo: "Đến đâu, các con vào nhà nào, thì ở lại đó cho đến khi ra đi. Ai không đón tiếp các con, cũng không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi đó, phủi bụi chân để làm chứng tố cáo họ". Các ông ra đi rao giảng sự thống hối. Các ông trừ nhiều quỷ, xức dầu chữa lành nhiều bệnh nhân. Đó là lời Chúa. 
CHIA SẺ:

Một cuộc đời đẹp là một cuộc đời dấn thân vì lợi ích cho tha nhân. Một tâm hồn thanh cao là tâm hồn luôn thanh thoát khỏi những bon chen vật chất, những vinh hoa phù phiếm mau qua. Đó chính là mẫu người mà xã hội hôm qua cũng như hôm nay đang cần, rất cần họ để điểm tô cho xã hội thêm phong phú nhờ những cống hiến vô vị lợi và đầy lòng quảng đại của họ.
Đó cũng chính là chân dung của các sứ giả Tin mừng. Họ đã để lại cho nhân thế những bước chân thật thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng đầy tình người. Họ là những người được tuyển chọn để cứu nhân độ thế. Họ dấn thân vào đời để giải cứu thế gian khỏi ba thù hiểm độc. Thế gian có quá nhiều mưu mô và xảo quyệt. Ma qủy có quá nhiều phương cách để cám dỗ. Họ cần phải ra đi với đôi chân nhẹ nhàng và lòng thanh thoát. Họ không được mang bao bị, không mang bạc tiền của nhân thế. Họ là những người chấp nhận cuộc sống nổi trôi “ba chìm bảy nổi chín lênh đênh”. Sứ mệnh của họ là đẩy lùi sự dữ và thi thố tình thuơng. Họ không thể bận tâm đến của cải thế gian. Họ không để lòng mình bị ràng buộc bởi nhu cầu vật chất và tiện nghi. Nếu họ quá quan tâm đến mình sẽ quên đồng loại. Nếu họ quá chú trọng đến vật chất sẽ dẫn đến lo hưởng thụ và tích góp cho bản thân. Thiện chí sẽ mất. Hướng đi sẽ chệch đường lạc lối. Lý tưởng ban đầu sẽ bị đảo ngược. Thay vì cứu đời sẽ chỉ còn lại sự lợi dụng địa vị chức quyền để vun quén cho bản thân.
Người ta kể rằng: có một đệ tử muốn từ bỏ mọi sự của thế gian để sống tu trì. Anh quyết định vào rừng vắng sống ẩn tu. Hành trang duy nhất anh mang là chiếc áo ăn mày để khất thực sống qua ngày.
Ngày kia, anh đau đớn vô cùng khi thấy chiếc áo phơi ở bờ sông đã bị chuột cắn nát tả tơi. Không còn cách nào khác, anh phải vào trong làng xin một chiếc áo khác. Chiếc áo thứ hai này cũng bị cùng chung số phận, nát tả tơi vì chuột cắn. Anh nghĩ rằng chỉ có nuôi mèo mới giữ được chiếc áo. Anh quyết định nuôi mèo. Thế nhưng, khi có mèo anh lại phải lo kiếm thêm phần ăn cho con mèo được nuôi để đuổi chuột.
Ngày ngày vác bị đi khất thực, anh cảm thấy mình như một gánh nặng đối với dân làng. Nghĩ thế, anh cố gắng chắt chiu để kiếm tiền nuôi một con bò để thêm phần thu nhập. Nhưng có bò lại phải kiếm cỏ cho bò ăn. Chăn nuôi gia súc khiến anh không thể có thời giờ cầu nguyện, tối mặt vì công việc, anh lại phải thuê người cắt cỏ nuôi bò. Càng ngày bò càng sinh sản, người cắt cỏ cũng phải gia tăng. Thời gian trôi qua, mảnh đất hoang sơ đã biến thành một trang trại rộng lớn. Gia súc và người làm ngày càng thêm đông. Con người đã một thời muốn từ bỏ mọi sự để trở thành một tu sĩ, nay nghiễm nhiên trở thành một ông chủ trang trại.
Có tiền của và tài sản to lớn, anh lại muốn có người chia sẻ công việc của mình. Anh cưới vợ và sinh con. Anh trở thành một người chồng, người cha trong một gia đình hạnh phúc. Thế là lý tưởng ban đầu đã hết. Anh đã đánh mất lý tưởng chỉ vì mải lo gìn giữ một cái áo rách. Chuyện có vẻ hoang đường nhưng lại là thật. Ma qủy thường cám dỗ từng bước. Ma qủy thường gợi lên những điều rất hấp dẫn để dẫn dắt con người đi theo chương trình của nó. Adam - Evà đã nhìn thấy trái táo thơm ngon mà quên đi thân phận phải vâng lời Thiên Chúa. Khi tỉnh lại chỉ còn thất vọng và hổ thẹn lương tâm. Người tu sĩ đã lạc bước khi quá bận tâm đến nhu cầu vật chất, đến đồng tiền bát gạo, khiến tâm hồn anh không còn thời giờ để vun đắp, định hướng cho hướng đi của mình. Cái thất bại của anh thật tẻ nhạt, chỉ vì mải lo gìn giữ một chiếc áo rách.
Thực vậy, vì tiền bạc, mà người ta có thể đánh mất lý tưởng cuộc đời.Vì tiền mà cái tính bổn thiện của con người ban đầu đã không còn. Vì tiền mà người ta có thể chối bỏ niềm tin. Đó là nguy cơ mà bất cứ ai cũng có thể rơi vào.
Đó là bài học cho tất cả chúng ta. Đồng tiền thật cần thiết cho cuộc sống nhưng không phải là cứu cánh cho cuộc đời. Đừng quá lệ thuộc vào của cải vật chất. Nó chính là con dao hai lưỡi có thể làm hại cuộc đời chúng ta, nếu không khôn ngoan, sáng suốt để nhận định đúng giá trị của nó. Chúng ta cần can đảm để trong khi mưu tìm của cải vật chất, chúng ta cần có đủ nghị lực khước từ mọi hành vi bất chính, mọi thoả hiệp với lừa đảo, gian trá của thế gian. Chúng ta không thể vì tiền mà đánh mất tính người. Vì tiền mà đánh mất tình người. Vì tiền mà lòng mang dạ sói để hại người, hại đời, để làm tôi cho ma quỷ sai khiến ra đi gieo vãi sự dữ cho trần gian.
Con người luôn hướng về sự thiện. Con người luôn mong muốn cống hiến cuộc đời mình cho tha nhân. Đó chính là mục đích mà Thiên Chúa tạo dựng con người giống hình ảnh Chúa. Thế nhưng ma quỷ luôn vẽ lối chúng ta đi sai đường Chúa. Ước gì lời Chúa hôm nay thức tỉnh chúng ta, hãy lo tìm kiếm những điều đẹp ý Chúa hơn là thế gian. Hãy để tâm làm việc phụng sự Chúa hơn là làm tôi cho tiền bạc và tiện nghi. Đừng để lòng mình lệ thuộc vào vật chất mà quên đi gíá trị tinh thần. Xin Chúa giúp chúng ta biết sống theo lời Chúa để được phúc lành mai sau. Vì “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì nước trời là của họ”. Amen.


11/07/2015 Thứ Bảy Tuần XIV Mùa Thường Niên Năm B



PHÚC ÂM: Mt 10, 24-33
"Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Môn đệ không hơn thầy, và tôi tớ không hơn chủ mình. Môn đệ được bằng thầy, tôi tớ được bằng chủ mình thì đã là khá rồi. Nếu họ đã gọi chủ nhà là Bêelgiêbul thì huống hồ là người nhà của Ngài. Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà.
"Các con đừng sợ kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn. Các con hãy sợ Đấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần.
"Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy là Đấng ngự trên trời". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta nhìn vào thực tế cuộc sống và tỏ ra thái độ phù hợp với người có lòng tin. Từ chuyện phải vất vả kiếm sống đến chuyện tương lai của con cái và những khó khăn trong việc sống đạo, chúng ta được mời gọi để múc lấy ánh sáng của Tin Mừng và chiếu dọi vào những thực tế ấy. Là người Kitô hữu, tôi phải sống những thực tại ấy thế nào? Lý tưởng của tôi là tìm mọi cách để có nhiều của cải vật chất hay là tìm kiếm Nước Chúa và sự công chính trước?
"Môn đệ không hơn Thầy, tôi tớ không hơn chủ". Chúa Giêsu đã đi con đường của nghèo khó, thua thiệt, bách hại, thập giá, tha thứ và tha thứ cho đến cùng. Nhưng Chúa Giêsu không chỉ đề ra cho chúng ta một lý tưởng, một con đường để đi theo, Ngài chính là con đường, là sự thật và là sự sống. Chúng ta tin rằng nếu chúng ta kết hiệp với Ngài, chúng ta sẽ được sức mạnh của Ngài để thắng vượt mọi gian nan thử thách. Chúng ta cũng tin rằng bên kia những hao mòn và chết chóc trong thân xác, tâm hồn chúng ta sẽ được mãi mãi kết hiệp với Ngài.
* Lạy Chúa, điều con phải sợ hãi nhất là sợ làm buồn lòng Chúa. Xin cho con luôn tìm làm đẹp lòng Chúa, vượt thắng mọi thiệt thòi, thiệt thân, để chỉ tìm làm vui lòng Chúa mà thôi.AMEN.

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XIV Thường Niên





10/7. Thứ Sáu. St 46,1-7.28-30; Mt 10,16-23
Bài Ðọc I - St 46,1-7.28-30
Trong những ngày ấy, ông Israel ra đi, đem theo tất cả những gì ông có và đến Giếng Thề; tại đây ông dâng hy tế lên Thiên Chúa của Isaac, cha của ông. Ban đêm trong một thị kiến, ông nghe Chúa gọi ông và nói với ông rằng: "Hỡi Giacóp, Giacóp!" Ông liền thưa: "Này con đây". Thiên Chúa nói tiếp: "Ta là Thiên Chúa rất hùng mạnh của cha ngươi, nên ngươi đừng sợ, hãy xuống xứ Ai-cập, vì ở đó Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân tộc vĩ đại. Ta sẽ xuống đó với ngươi. Cũng chính Ta sẽ đưa ngươi trở về, (sau khi) tay Giuse đã vuốt mắt cho ngươi".
Bấy giờ Giacóp bỏ Giếng Thề mà đi: các con cái đưa ông và vợ con lên các xe Pharaon đã phái đến rước cha già và tất cả những gì ông có ở Canaan; ông sang Ai-cập với tất cả dòng dõi ông, gồm con trai, con gái và cháu chắt.
Bấy giờ Giacóp sai Giuđa đi trước báo tin cho Giuse biết mà đón rước cha tại Ghêsen. Khi ông đến đó, thì Giuse thắng xe đi đón cha tại Ghêsen. Vừa thấy cha, ông ôm cổ cha mà khóc. Giacóp nói với Giuse rằng: "Cha chết cũng vui lòng, vì cha đã trông thấy mặt con và biết con còn sống".
Tin Mừng - Mt 10,16-23
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Này, Thầy sai các con đi như những con chiên ở giữa sói rừng. Vậy các con hãy ở khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như bồ câu. Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì? Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì; vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con.
"Anh sẽ đem nộp giết em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại với cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ. Khi người ta bắt bớ các con trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật các con: Các con sẽ không đi khắp hết các thành Israel trước khi Con Người đến".
Suy niệm:
Ông Giacóp trong bài trích sách Sáng thế hôm nay là một hình ảnh rất đẹp của một người kính mến Chúa và một người cha thương con.
Thật vậy, tôi nhận thấy rằng dù đi đến đâu, hay làm việc gì thì hầu như ông Giacóp cũng nhớ đến Chúa qua việc ông bày tỏ tâm tình tạ ơn và khấn xin Chúa ban ơn, che chở và giữ gìn. Hôm nay cũng vậy, trước khi đi gặp Giuse, ông Giacóp đã cầu nguyện với Chúa.
Cũng vậy, cuộc đời của ông Giacóp luôn diễn tả tấm lòng của người cha hết lòng vì con. Ông yêu thương các con của ông. Ông quan tâm đến các con. Ông làm tất cả vì thương con. Ông đau khổ khi mất con và ông vui mừng khi gặp con.
Trong cuộc sống, nhiều khi tôi mải mê với công việc, mải mê với những vui thú hay với những lo toan..mà tôi đã quên Chúa. Tôi không biết tạ ơn Chúa, không dành thời giờ đến với Chúa trong cầu nguyện, trong thánh lễ..
Cũng vậy, vì mải mê trong cuộc sống mà nhiều khi tôi không chu toàn bổn phận đối với những người tôi có trách nhiệm. Tôi không dành thời gian để quan tâm hay chăm sóc họ đúng với trách nhiệm của mình.
Ông Giacóp trong Lời Chúa hôm nay là một mẫu gương cho tôi trong việc thờ phượng kính mến Chúa và yêu thương tha nhân.
Lạy Chúa, trong mọi nơi mọi lúc và mọi sự, xin cho con biết đến với Chúa để dâng lời tạ ơn và cầu nguyện với Chúa để con sống theo ý Chúa. Xin cho con cũng biết dành thời giờ cho tha nhân qua việc quan tâm và sống bác ái yêu thương như Chúa dạy. Amen.




THỨ SÁU 10.07 - Tuần XIV Thường Niên

St 46:1-7.28-30; Mt 10:16-23
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu. Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết. Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì: thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em. Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì Danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát. Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em: anh em chưa đi hết các thành của Israel , thì Con Người đã đến.”
ĐỪNG LO
Ở một làng kia, có một bác nông dân, ngày ngày trên đường ra đồng bác đều ghé vào nhà thờ. Có một thanh niên gần đó lấy làm ngạc nhiên không hiểu. Một hôm, anh tò mò lại hỏi: “Vì sao ngày nào bác này cũng ghé vào đây?” Bác nông dân trả lời: “Tôi vào nói chuyện cùng Chúa, tôi sẽ an tâm làm việc”.
Trong cuộc sống thường ngày, trước những vấn đề nan giải, chúng ta lo lắng, suy tư tìm cách giải quyết mà quên đi việc kêu cầu cùng Thiên Chúa để được Người soi sáng hướng dẫn.
Trong Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nhắn nhủ các môn đệ hãy vững chí mà thi hành sứ vụ, vì đã có Thánh Thần của Chúa Cha hướng dẫn các ông để các ông biết cần làm gì và nói gì.
Đó cũng là lời Đức Giêsu nhắn nhủ chúng ta. Khởi đầu ngày mới, chúng ta cầu xin Chúa hóa giải mọi lắng lo trong ngày. Và kết thúc một ngày, chúng ta cảm tạ Chúa đã ban một ngày an bình.
Lạy Chúa! Xin cho chúng con luôn nhớ rằng Ngài vẫn đang đồng hành cùng chúng con trên muôn nẻo đường đời, trong mọi hoàn cảnh cuộc sống.

CHÚA NHẬT XV THƯỜNG NIÊN B


(Am 7,12-15; Ep 1,3-14; Mc 6,7-13)

Bài Tin Mừng hôm nay nói về sứ vụ của Nhóm Mười Hai, tức các tông đồ. Đoạn Tin Mừng được chia làm hai phần chính: Đức Giêsu sai Nhóm Mười Hai đi loan báo Tin Mừng (Mc 6,7-11) và các ông thi hành sứ vụ đó (Mc 6,12-13).
Quả thật, Đức Giêsu đã lập Nhóm Mười Hai với mục đích: để các ông ở với Người và để sai các ông đi rao giảng (x. Mc 3,14). Như thế, sau khi “đã ở với Người”, các ông được “sai đi làm chứng” để tiếp tục sứ vụ của Người.
Đức Giêsu sai các tông đồ đi từng hai người một. Điều này nói lên rằng chứng của các ông về Đức Giêsu là chứng thật vì theo quy định của Lề Luật, một lời chứng chỉ có giá trị nếu có hai nhân chứng trở lên (x. Đnl 17,6; 19,15; Ds 35,30; Mt 18,16; Ga 8,16-17). Hơn nữa, đi từng hai người một không chỉ để an toàn và giúp đỡ nhau, nhưng quan trọng hơn là để biểu lộ tinh thần hiệp nhất, và nói lên việc làm chứng cho Tin Mừng này mang chiều kích cộng đoàn.
Gắn liền với việc sai đi rao giảng, Đức Giêsu ban cho các tông đồ quyền trên các thần ô uế, tức trừ quỉ (x. Mc 6,7). Điều đó muốn nói lên rằng sứ vụ loan báo Tin Mừng của các ông bào gồm việc chữa lành cả thể lý: bệnh tật; lẫn tinh thần: trừ quỉ (x. Mc 3,14-15; 6,7.12-13). Đây cũng chính là sứ vụ của Đức Giêsu (x. Mc 1,14-15; 1,21-27; 1,39). Như thế, các tông đồ là người tiếp tục sứ vụ của chính Thầy mình. Quả thật, Đức Giêsu chia sẻ sứ vụ đó cho các tông đồ là những kẻ đã nghe lời Người và chứng kiến việc Người làm, nghĩa là đã được “huấn luyện” với Người.
Sứ điệp mà các tông đồ rao giảng là “kêu gọi người ta ăn năn sám hối” (Mc 7,12) và dĩ nhiên là vì “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần”. Đó cũng chính là sứ điệp mà Đức Giêsu đã loan báo lúc bắt đầu sứ vụ rao giảng của Người (x. Mc 1,14-15). Sứ điệp Tin Mừng này đòi hỏi sự canh tân nơi người nghe, hầu có thể đón nhận ơn cứu thoát.
Lệnh truyền không được mang gì đi đường (x. Mc 7,8-9) nói lên tính cấp bách của sứ vụ loan báo Tin Mừng và sự tin tưởng ký thác hoàn toàn cho Thiên Chúa quan phòng khi thi hành sứ vụ đó. Như thế, cuộc đời tông đồ là một cuộc lữ hành. Hành trang vật chất các ông mang theo chỉ là những gì tối cần cho một lữ khách: một cây gậy, một áo choàng và đôi dép, không cần mang theo lương thực, bao bị, tiền giắt lưng và đi từ nhà nay qua nhà khác, làng này qua làng khác. Nếu không, các ông lại lo tìm kiếm những phương tiện mà quên đi mục đích. Chúa muốn rằng người tông đồ không cần mang theo và cũng chẳng cần sở hữu gì ngoài Sứ điệp Tin Mừng.

GỢI Ý SUY NIỆM
1. Làm chứng cho Chúa, loan báo Tin Mừng (hay truyền giáo) là sứ vụ làm nổi bật căn tính của Hội Thánh và của mỗi Kitô hữu. Chúng ta ý thức được điều đó qua việc mỗi khi tham dự Thánh lễ, trước khi ra về, mọi người được cầu chúc và mời gọi: “Lễ xong, chúc anh chị em đi bình an.” Như thế, Thánh Lễ chưa kết thúc mà còn kéo dài suốt cả ngày và đi vào trong cuộc sống. Nói cách khác, đây là mời gọi đi loan báo Tin Mừng. Sau khi đã tham dự bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể trong Thánh lễ thì đến lượt, người Kitô hữu được mời gọi đem Lời Chúa, đem Đức Kitô đến cho người khác trong môi trường sống thường nhật của mình. Đó chính là đi làm chứng cho Đức Kitô giữa lòng đời. ĐGH Phanxicô cũng luôn tâm niệm điều trên khi ngài nhắc nhở chúng ta trong Tông huấn Niềm vui của Tin Mừng: “Chúng ta hãy đi ra, đi ra để cung cấp cho tất cả mọi người sự sống của Ðức Chúa Giêsu Kitô”, và ngài nói “Tôi muốn có một Hội Thánh bị bầm dập, bị tổn thương và dơ bẩn vì đã ở ngoài đường, còn hơn một Hội Thánh bệnh hoạn vì đóng cửa và thanh nhàn bám víu vào sự an toàn riêng của mình.” Ngài lưu ý thêm: “bên ngoài, có vô số người đói khát, và Chúa Giêsu liên tục nhắc cho chúng ta rằng: ‘Các con hãy cho họ ăn’” (số 49).
2. Về phía người nghe, không phải ai cũng đón nhận Sứ Điệp Tin Mừng mà người Kitô hữu loan báo. Hệ luận là trong khi thi hành sứ vụ, không phải lúc nào các sứ giả cũng được người ta tiếp nhận vui vẻ, nhiều khi còn bị người ta chống đối và xua đuổi như trường hợp ngôn sứ Amos. Thời đại của chúng ta cũng có nhiều thách đố tương tự và hơn thế nữa, như ĐGH Phanxicô đã đề cập trong Tông huấn Niềm vui của Tin Mừng (ss. 52-75). Tuy nhiên, dù gặp khó khăn và thách đố đi chăng nữa, người môn đệ của Đức Giêsu luôn xác tín thi hành sứ vụ của mình, vì biết rằng sứ vụ đó không do ý muốn của bản thân hay của người nào khác mà do ý muốn của Thiên Chúa.
3. Người Kitô hữu hôm nay có cùng một sứ vụ của các tông đồ xưa kia, đó là được Đức Giêsu sai đi để tiếp tục sứ vụ của Người: rao giảng Tin Mừng và đẩy lui sự dữ. Sứ giả Tin Mừng không chỉ nói suông nhưng còn có bổn phận đem niềm vui đến cho dân chúng bằng cách đổi mới đời sống của họ, cả về mặt tinh thần lẫn mặt vật chất. Trước hết, cần lo cho người dân “ăn năn sám hối” nghĩa là thay đổi lối sống tinh thần, hướng tới một đời sống luân lý lành mạnh, làm lành lánh dữ, đẩy lui những tệ nạn, và hướng đến một nền văn minh tình thương xuất phát từ tình yêu cứu rỗi của Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô. Kế đến, khi điều kiện cho phép, cần cố gắng giúp họ cải thiện đời sống vật chất qua việc giáo dục, hướng nghiệp và chăm lo sức khỏe cho cộng đồng, vì chính Đức Giêsu và các tông đồ cũng chữa lành bệnh tật thể lý cho dân chúng trong lúc rao giảng.
4. Một nguyên tắc nghe rất cũ nhưng luôn mới, đó là “mình không thể đem đến cho người khác điều mình không có”. Do đó, trước khi đi loan báo Tin Mừng, người sứ giả phải được đào tạo. Các tông đồ xưa, trước khi được Đức Giêsu sai đi, họ đã “ở với Người” (Mc 3,14). Qua việc “ở với Đức Giêsu”, họ đã được huấn luyện để trở thành người môn đệ, đã được nghe lời, thấy việc và nhất là kết hiệp mật thiết với Đức Giêsu trong Đức tin, Đức Cậy và Đức Mến. Người Kitô hữu cũng thế, cần phải được đào tạo các khía cạnh của đời sống Kitô hữu và thấm nhuần lối sống Tin Mừng. Có như thế, người Kitô hữu mới có thể đem đến cho người khác điều mình đã tin, đã hy vọng, đã yêu mến và nhất là đã sống.

MẢNH ĐẤT TỐT



Có một người nông dân bị mất một chiếc đồng hồ trong kho thóc. Đó chỉ là một đồng hồ thông thường thôi, nhưng nó có một giá trị đặc biệt đối với ông vì nó là kỷ niệm vô giá từ người cha kính yêu đã mất của ông.
Sau một thời gian dài tìm kiếm vô vọng, ông phải nhờ sự trợ giúp của những đứa trẻ đang chơi bên ngoài. Ông hứa, nếu ai tìm được chiếc đồng hồ bị mất sẽ được thưởng.
Nghe thấy vậy, đám trẻ nhanh chân chạy xung quanh kho thóc tìm kiếm. Chúng đi khắp nơi, lục tìm ở mọi chỗ, từ nơi chứa thóc đến chỗ cho gia súc ăn, nhưng vẫn không thấy. Khi ông đề nghị bọn trẻ dừng việc tìm kiếm thì có một bé trai chạy tới và yêu cầu ông cho nó một cơ hội nữa.
Người nông dân nhìn đứa bé và nghĩ: "Sao lại không? Vì cậu bé này có vẻ khá chân thành!"
Ông dẫn cậu bé trở lại trong kho. Một lúc sau, cậu đã chạy ra và trên tay là chiếc đồng hồ của ông. Người nông dân rất vui và ngạc nhiên, ông hỏi: "Làm cách nào mà cháu tìm được nó, trong khi tất cả các bạn đã bỏ cuộc?"
Cậu bé đáp: "Cháu không làm gì cả, cháu chỉ đơn giản ngồi im một chỗ và lắng nghe... Trong thinh lặng, cháu theo tiếng đồng hồ tích tắc mà tìm ra nó.”
Chúa là tình yêu. Bằng trái tim, Chúa nghe biết nỗi khổ của dân Chúa: "Chúa đã chẳng coi thường, chẳng khinh miệt kẻ nghèo hèn khốn khổ, cũng không đành ngoảnh mặt làm ngơ, nhưng đã thương nghe lời cầu cứu.” (Tv 22,25)
Cũng bằng trái tim, và chỉ bằng trái tim, người ta mới nghe và hiểu được giáo lý của Chúa. Giáo lý tình yêu của Chúa đã được dạy cho dân Chúa, nhưng họ ”có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy”
Tại sao vậy? Những suy tính vị kỷ đã ồn ào át đi tiếng tích tắc của tình yêu, những suy tính đó làm cho ”lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được...”
Lòng nhân hậu là mảnh đất tốt để nghe và hiểu lời Chúa: ”Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả và làm ra, kẻ được gấp trăm, kẻ được sáu chục, kẻ được ba chục." (Mt 13,1-23)
Lm. HK

10/07/2015 THỨ SÁU TUẦN 14 TN


Mt 10,16-23
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu. Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết. Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì: thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em. Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì Danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát. Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em: anh em chưa đi hết các thành của Israel, thì Con Người đã đến.”
SỨC MẠNH TRONG YẾU ĐUỐI
Suy niệm: Chúa Giêsu tiên báo những các môn đệ của Ngài sẽ bị bách hại. Quả thế, hơn hai mươi thế kỷ qua, thời nào các Kitô hữu cũng bị vua quan, bạo quyền giết hại, thù ghét cách này cách khác. Nhưng lạ thay, Chúa Giêsu không dự phòng cho các môn đệ những chiến lược võ trang để chống lại, mà lại dạy kế ‘đào vi thượng sách’: “Ai bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác.” Hơn nữa, ngay cả khi bị bắt nộp, Ngài cũng chẳng bày cho họ biết phải ăn nói làm sao. Cách ‘ứng phó tình thế’ bạc nhược như thế chẳng khác nào ‘đem con bỏ chợ’! Thế nhưng, Thiên Chúa vẫn tỏ sức mạnh bằng cách mà loài người cho là yếu nhược, như thánh Phaolô làm chứng: “Chúng tôi rao giảng một Đấng Kitô chịu đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục, và dân ngoại cho là điên rồ… Nhưng cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người, và cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người” (1Cr 1,23-25).
Làm môn đệ đi theo Chúa Giêsu có nghĩa là Ngài thế nào thì ta như vậy.Vì thế chỉ khi nào chấp nhận một Đấng Cứu Thế là Con Thiên Chúa làm người chịu đóng đinh thập giá và chấp nhận từ bỏ mọi sự mà vác thập giá đi theo Ngài, ta mới đích thực là kitô hữu.Ta cần tập lắng nghe tiếng Chúa Thánh Thần để đón nhận những thập giá trong đời sống hằng ngày như thánh ý Chúa.
Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa đã gửi những thập giá đến cho con. Xin cho con biết đón nhận chúng như đón nhận thánh ý Chúa.

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

09/07/12 THỨ NĂM TUẦN 14 TN

Mt 10,7-15
Lời Chúa: Mt 10, 7-15
Khi ấy, Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: 7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.9Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng.10Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn. 11 “Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì -bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.14 Nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại.15 Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơ-đôm và Gô-mô-ra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.

MỆNH LỆNH BẮT BUỘC
Suy niệm: “Anh em hãy rao giảng rằng Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu... khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” (Mt 10,7-8) Chúng ta thường cho rằng những lời trên đây là những lời khuyên, muốn làm cũng được, không thích cũng chẳng sao. Đúng ra, đây là những mệnh lệnh. Đức Giêsu như một tướng lãnh ra lệnh cho binh sĩ trước khi ra trận, như một vị vua truyền lệnh cho sứ giả, như một ông thầy ra bài cho học trò, như một người kêu cầu bạn bè trợ giúp. Đàng nào cũng là những việc thuộc loại phải làm và phải làm ngay. Xem ra mệnh lệnh truyền giáo, rao giảng Tin Mừng là loại lệnh truyền khẩn cấp, bắt buộc và áp dụng cho mọi người. Có lẽ ta đã quá quen với việc khoán trắng lệnh này cho những người tu hành, mà quên mất đây là lệnh truyền mỗi người giáo dân.
Chúng ta phải thay đổi cách nhìn sai về bổn phận : bổn phận rao giảng Tin Mừng Nước Trời cho người chung quanh. Đức Giêsu mời gọi ta thi hành bổn phận này bằng hai cách: lời nói giới thiệu về Nước Trời và việc làm phục vụ cụ thể.
Ta sẽ giới thiệu Đức Giêsu cho người lân cận như thế nào: bằng lời nói? bằng việc làm?Ta sẽ bắt đầu thi hành bổn phận này bằng cách giới thiệu con người và công trình của Đức Giêsu cho một người bạn chưa biết Ngài.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con xin cảm tạ Chúa đã tin tưởng giao phó việc rao giảng Tin Mừng Nước Trời cho chúng con. Chúng con hứa sẽ giới thiệu Chúa cho người khác bằng lời nói và việc làm tốt đẹp của chúng con. Amen.

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015

NGÀY 09-07-2015 THỨ NĂM TUẦN XIV TN



LỜI CHÚA; Mt 10, 7-15
7 Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.8 Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng.10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn. 11 "Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì -bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.14 Nếu người ta không đón tiếp và nghe lời anh em, thì khi ra khỏi nhà hay thành ấy, anh em hãy giũ bụi chân lại.15 Thầy bảo thật anh em, trong Ngày phán xét, đất Xơ-đôm và Gô-mô-ra còn được xử khoan hồng hơn thành đó.
SUY NIỆM
Đức Hồng Y Martini kể rằng Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói với các Đức Giám Mục vùng Lombardie, nhân dịp các vị này sang Roma thực hiện cuộc viếng Ad limina ngày 2.2.1991, như sau : Đây là giờ khắc của cuộc Tân Tin Mừng Hóa.
Việc rao giảng Tin Mừng là mệnh lệnh của Chúa Giêsu dành cho tất cả chúng ta. Vì bản chất của Giáo Hội là Truyền giáo. Nhiệm vụ hàng đầu của các Linh mục là loan báo Tin Mừng của Thiên Chúa. Mỗi người con cái Thiên Chúa, được trao ban mệnh lệnh này khi lãnh bí tích Rửa tội, và thực hiện bằng chứng tá đức tin trong hoàn cảnh của cuộc sống hiện tại của mình.
Việc rao giảng Tin Mừng, việc Phúc Âm hóa, theo nghĩa rộng là bất cứ công việc nào làm cho mọi thực tại trần thế phù hợp với chương trình của Thiên Chúa, làm cho nội dung Phúc Âm thẩm thấu vào đời sống của thế giới trần gian. Theo nghĩa hẹp hơn là cộng tác, tham dự vào ba chức năng của Chúa Kitô: tiên tri, tư tế và vương đế, để xây dựng Hội Thánh, làm cho các tín hữu trở về giao hòa cùng Thiên Chúa, và sống gắn bó với Chúa hơn. Đồng thời, đến những nơi, những người chưa biết Chúa để loan truyền Phúc Âm và gieo trồng đức tin, cũng như đến với hững người đã được rửa tội nhưng hiện không còn sống đức tin nũa.
Những công việc cụ thể thực hiện việc Loan báo Tin mừng là: chuyên cần đọc Lời Chúa, lắng nghe Lời Chúa và suy gẫm Lời Chúa, để mỗi người gặp được Chúa trong Lời của Ngài. Và yêu Ngài bằng tấm lòng , cuộc sống của mình. Kế đến có một đời sống cầu nguyện chân thành, khiêm tốn và tín thác nơi Chúa hoàn toàn. Và hoa trái của việc yêu mến Chúa, và kết hiệp với Chúa là đời sống bác ái, yêu thương, biết tôn trọng người khác, biết sống quảng đại, bao dung, không hận thù, ghen ghét, ích kỷ, biết khiêm nhường, hy sinh. Cộng đoàn kitô  hữu tiên khởi tại Giêrusalem có nhiều người gia nhập Giáo Hội vì họ bị cách sống của cộng đoàn lôi cuốn bởi sự đoàn kết yêu thương.
Thánh Phêrô đã chỉ cho các bà vợ có chồng không tin Lời Chúa cách chinh phục chồng mình đến với đức tin như sau : “Chị em là những người vợ, chị em hãy phục tùng chồng, như vậy, dù có những người chồng không tin Lời Chúa, thì họ cũng sẽ được chinh phục nhờ cách ăn nết ở của chị em mà không cần chị em phải nói lời nào, vì họ thấy cách ăn nết ở trinh tiết và cung kính của chị em” (1Pr 3,1-2).

Lạy Chúa, sứ mạng rao giảnh Tim Mừng cho mọi người biết Chúa là sứ mạng vô cùng cao cả mà Chúa thương yêu, tin tưởng, trao ban và mời gọi chúng con. Xin cho chúng con biết mau mắn đáp lại và loan truyền tình yêu của Chúa bằng việc kiên trì sống đức tin mỗi ngày.

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XIV Thường Niên


09/7. Thứ Năm. Thánh Augustinô Zhao Rong, linh mục và các bạn tử đạo. St 44,18-21.23b-29; 45,1-5; Mt 10,7-15

Bài Ðọc I - St 44,18-21.23b-29; 45,1-5

Trong những ngày ấy, Giuđa lại gần mà nói thật thà với Giuse rằng: "Thưa ngài, xin ngài nghe tôi tớ của ngài nói đôi lời, xin ngài đừng phẫn nộ với tôi tớ của ngài, vì sau vua Pharaon ngài là chủ của tôi. Trước đây ngài đã hỏi các tôi tớ ngài rằng: "Các ngươi còn cha, còn đứa em nào nữa chăng?" Chúng tôi đã trả lời với ngài rằng: Chúng tôi còn cha già, và một đứa em út sinh ra lúc cha chúng tôi đã già. Anh áp út đã chết rồi: mẹ nó chỉ còn lại một mình nó, cha chúng tôi thương nó lắm. Vậy mà ngài đã bảo các tôi tớ ngài: "Hãy đem nó tới đây cho ta xem thấy nó". Chúng tôi đã thưa với ngài rằng: "Ðứa nhỏ không thể bỏ cha nó được". Nhưng ngài đã nói dứt khoát với các tôi tớ ngài rằng: "Nếu em út các ngươi không tới với các ngươi, thì các ngươi sẽ không thấy mặt ta nữa". Vậy khi chúng tôi trở về cùng tôi tớ của ngài là cha chúng tôi, chúng tôi đã thuật lại hết mọi điều ngài đã nói. Cha chúng tôi bảo rằng: "Các con hãy trở lại mua thêm ít lúa thóc nữa". Chúng tôi trả lời với người rằng: "Chúng con không thể đi được. Nếu em út đi với chúng con, thì chúng con cùng đi chung với nhau. Nếu em út không đi với chúng con, thì chúng con không dám đến trước mặt người". Cha chúng tôi nói: "Các con biết rằng bạn ta chỉ sinh ra cho ta hai đứa con trai, một đứa đã ra đi và các con đã nói nó phải thú dữ ăn thịt, và cho đến nay chưa thấy nó trở về; các con lại đem thằng này đi nữa, nếu dọc đường có gì rủi ro xảy đến cho nó, thì các con đưa cha già đầu bạc sầu não này xuống suối vàng cho rồi".

Khi ấy Giuse không thể cầm lòng nổi trước mặt mọi người đang đứng đấy, nên truyền cho mọi người ra ngoài, và không còn người nào khác ở đó lúc ông tỏ cho anh em biết mình, ông khóc lớn tiếng: những người Ai-cập và cả nhà vua đều nghe biết. Giuse nói với các anh em rằng: "Tôi là Giuse đây, cha còn sống không?" Các anh em sợ hãi quá nên không dám trả lời. Giuse nói với anh em cách nhân từ rằng: "Hãy đến gần tôi". Khi họ đến gần, ông lại nói: "Tôi là Giuse em các anh mà các anh đã bán sang Ai-cập. Các anh chớ khiếp sợ, và đừng ân hận vì đã bán tôi sang đất này, vì chưng để cứu sống các anh em mà Thiên Chúa đã sai tôi sang Ai-cập trước anh em".

Tin Mừng - Mt 10,7-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy đi rao giảng rằng "Nước Trời đã gần đến". Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không. Các con chớ mang vàng bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ đem theo hai áo choàng, chớ mang giày dép và gậy gộc, vì thợ thì đáng được nuôi ăn.

"Khi các con vào thành hay làng nào, hãy hỏi ở đó ai là người xứng đáng, thì ở lại đó cho tới lúc ra đi. Khi vào nhà nào, các con hãy chào rằng: "Bình an cho nhà này". Nếu nhà ấy xứng đáng thì sự bình an của các con sẽ đến với nhà ấy. Nhưng nếu ai không tiếp rước các con và không nghe lời các con, thì hãy ra khỏi nhà hay thành ấy và giũ bụi chân các con lại. Thật, Thầy bảo các con: Trong ngày phán xét, đất Sôđôma và Gômôra sẽ được xét xử khoan dung hơn thành ấy".

Suy niệm:

Bài trích sách Sáng thế hôm nay kể về một hình ảnh rất đẹp về việc ông Giuse và các anh em nhận ra nhau. Giuse đã không cầm được nước mắt khi nghe ông Giuđa, một người anh của ông, kể về sự thật của hoàn cảnh gia đình, về tình cha con và tình anh em sau những lỗi lầm, sau những ngày sóng gió bất an. Và rồi, Giuse cũng cho các anh biết sự thật ông chính là Giuse em của các anh ngày trước.

Nói sự thật và đón nhận sự thật là khiêm tốn đón nhận con người của mình, đón nhận những lầm lỗi, những thiếu xót.

Sống thật và đón nhận sự thật còn là nhìn nhận sự lệ thuộc của mình vào Thiên Chúa và phó thác đời mình cho Chúa.

Trong cuộc sống của mình, có nhiều lúc tôi trốn tránh sự thật, tôi không chấp nhận sự thật và không sống thật vì tự cao, sợ mất sĩ diện, sợ gặp những bất lợi cho bản thân.

Câu chuyện và hình ảnh của ông Giuse và các anh em trong ngày gặp nhau giúp nhận thấy khi sống trong sự thật, khi sống thật thì tôi sống trong niềm vui và bình an.



Lạy Chúa, xin cho con biết rằng mọi sự con có là do Chúa ban. Xin cho con biết sống thật và chấp nhận sự thật về con người của mình, biết đón nhận tha nhân để con sống vui với anh em và sống trong bình an của Chúa. Amen.