Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

“Để rồi xem!”

“Để rồi xem!”
Ngày xửa ngày xưa ở đất nước Trung Quốc có một anh nông dân nghèo khốn khổ. Anh ta không có nhiều tiền và để thay thế máy kéo, anh sử dụng một con ngựa già để cày xới cánh đồng của mình.



Một buổi trưa hôm nọ, trong khi đang làm việc trên cánh đồng, con ngựa già đột nhiên lăn đùng ra chết. Mọi người trong vùng thấy vậy liền nói: “Ồ, thật là một điều khủng khiếp đã xảy ra”. Nhưng anh nông dân chẳng tỏ vẻ gì lo lắng, anh ta vẫn bình tĩnh đáp lại: “Để rồi xem”. Sau đó, vì cảm phục bản lĩnh của anh nông dân nghèo lạc quan, mọi người trong làng tụ tập lại và góp tiền mua tặng anh ta một con ngựa mới coi như là một món quà chia sẻ rủi ro.
Bây giờ, phản ứng của mọi người là: “Anh ta là một người may mắn!”. Nhưng anh nông dân chỉ nói: “Để rồi xem”.
Hai ngày sau, con ngựa mới phóng qua rào và chạy mất. Mọi người trong làng lắc đầu than: “Thật là một anh chàng tội nghiệp”. Anh nông dân mỉm cười và nói: “Để rồi xem”.
Sau một vài ngày dạo chơi, rốt cuộc, con ngựa cũng tìm được đường về nhà, và mọi người một lần nữa lại mừng cho anh: “Thật là một anh chàng tốt số”. Nhưng anh nông dân chỉ lại nói: “Để rồi xem”. 
Không lâu sau, khoảng vào cuối năm, anh nông dân trẻ trong một cú té ngựa đã bị gãy chân. Người trong làng bàn tán: “Thật tiếc cho anh nông dân đen đủi”. Anh nông dân vẫn thản nhiên: “Để rồi xem”.
Hai ngày sau, quân đội đến làng để bắt quân dịch. Khi họ trông thấy anh nông dân với chiếc chân bó bột, họ đã không nhận anh. Được dịp, mọi người lại xì xào: “Số anh ta hên thật". Anh nông dân trẻ cũng chỉ cười: “Để rồi xem”...
Bài học rút ra từ câu chuyện này là...
... Trong cuộc sống, không có gì là chắc chắn. Nhiều lần chúng ta cứ tưởng rằng đấy là tai họa nhưng thực chất đó lại là một món quà ẩn dấu. Và khi tâm hồn chúng ta rộng mở, tất cả những trở ngại hay tình huống khó khăn mà chúng ta gặp trong cuộc sống sẽ biến thành những phần thưởng mà từ đó chúng ta có thể rút ra được những bài học quý giá.
Như nhà thuyết giáo Fra Giovanni đã từng nói: “Những điều mà chúng ta cho rằng đó là thử thách, đau khổ, trách nhiệm... cứ tin tôi đi, điều kỳ diệu nằm sâu trong đó."
Sau buổi biểu diễn ở trại dưỡng lão, Justin hỏi tôi có giận cậu không. Tôi lắc đầu. Đúng ra, tôi phải cảm ơn cậu bé. Nếu ai cũng đứng trên sự hoàn mỹ của cá nhân mình để xử sự với người khác, thì chúng ta sẽ không bao giờ có 1 thế giới vững bền.
Một buổi trưa hôm nọ, trong khi đang làm việc trên cánh đồng, con ngựa già đột nhiên lăn đùng ra chết. Mọi người trong vùng thấy vậy liền nói: “Ồ, thật là một điều khủng khiếp đã xảy ra”. Nhưng anh nông dân chẳng tỏ vẻ gì lo lắng, anh ta vẫn bình tĩnh đáp lại: “Để rồi xem”. Sau đó, vì cảm phục bản lĩnh của anh nông dân nghèo lạc quan, mọi người trong làng tụ tập lại và góp tiền mua tặng anh ta một con ngựa mới coi như là một món quà chia sẻ rủi ro.
Bây giờ, phản ứng của mọi người là: “Anh ta là một người may mắn!”. Nhưng anh nông dân chỉ nói: “Để rồi xem”.
Hai ngày sau, con ngựa mới phóng qua rào và chạy mất. Mọi người trong làng lắc đầu than: “Thật là một anh chàng tội nghiệp”. Anh nông dân mỉm cười và nói: “Để rồi xem”.
Sau một vài ngày dạo chơi, rốt cuộc, con ngựa cũng tìm được đường về nhà, và mọi người một lần nữa lại mừng cho anh: “Thật là một anh chàng tốt số”. Nhưng anh nông dân chỉ lại nói: “Để rồi xem”. 
Không lâu sau, khoảng vào cuối năm, anh nông dân trẻ trong một cú té ngựa đã bị gãy chân. Người trong làng bàn tán: “Thật tiếc cho anh nông dân đen đủi”. Anh nông dân vẫn thản nhiên: “Để rồi xem”.
Hai ngày sau, quân đội đến làng để bắt quân dịch. Khi họ trông thấy anh nông dân với chiếc chân bó bột, họ đã không nhận anh. Được dịp, mọi người lại xì xào: “Số anh ta hên thật". Anh nông dân trẻ cũng chỉ cười: “Để rồi xem”...
Bài học rút ra từ câu chuyện này là...
... Trong cuộc sống, không có gì là chắc chắn. Nhiều lần chúng ta cứ tưởng rằng đấy là tai họa nhưng thực chất đó lại là một món quà ẩn dấu. Và khi tâm hồn chúng ta rộng mở, tất cả những trở ngại hay tình huống khó khăn mà chúng ta gặp trong cuộc sống sẽ biến thành những phần thưởng mà từ đó chúng ta có thể rút ra được những bài học quý giá.
Như nhà thuyết giáo Fra Giovanni đã từng nói: “Những điều mà chúng ta cho rằng đó là thử thách, đau khổ, trách nhiệm... cứ tin tôi đi, điều kỳ diệu nằm sâu trong đó."
Sau buổi biểu diễn ở trại dưỡng lão, Justin hỏi tôi có giận cậu không. Tôi lắc đầu. Đúng ra, tôi phải cảm ơn cậu bé. Nếu ai cũng đứng trên sự hoàn mỹ của cá nhân mình để xử sự với người khác, thì chúng ta sẽ không bao giờ có 1 thế giới vững bền.

Tin Đồn



Một bà có tính hay hóng hớt đi đâu cũng buông chuyện ngồi lê đôi mách về người hàng xóm của mình. Chỉ vài ngày sau, cư dân quanh vùng ai cũng biết. Nạn nhân của câu chuyện ngồi lê đôi mách kia  bị tổn thương nặng nề. Mãi sau, bà có tính hóng hớt mới biết câu chuyện ngồi lê đôi mách mà mình rêu rao không hề đúng sự thật. Bà thấy hối hận, bèn tìm tới ông lão thông thái nhất làng xin ông lời khuyên làm sao để sửa chữa sai lầm của mình.
Ông lão thông thái bảo bà:
- Con hãy ra chợ mua một con gà, giết thịt mang về đây. Khi về hãy nhổ sạch lông gà và thả dọc đường.
Bà thấy ngạc nhiên với lời khuyên kỳ lạ này, nhưng cũng làm theo.
Ngày kế tiếp, ông lão thông thái lại bảo bà:
- Bây giờ con đi nhặt hết mớ lông gà mà hôm qua con đã thả dọc đường mang về đây cho ta.
Bà đi lại trên con đường cũ, hoảng hốt khi thấy gió đã thổi tung lông gà đi đâu hết cả. Bà lang thang tìm kiếm hàng giờ liền, nhưng cũng chỉ tìm được một ít lông gà mà thôi.
- Con thấy chưa – lúc này ông lão thông thái mới nghiêm nghị nói. Thả lông gà đi thì dễ, nhặt lại mới khó. Chuyện ngồi lê đôi mách cũng vậy: buông một tin đồn bậy bạ dễ như trở bàn tay, nhưng một khi lỡ phao tin đồn nhảm, con sẽ không bao giờ sửa chữa được sai lầm của mình.

Sưu tầm 

NGÀY 18-5 THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH

LỜI CHÚA: Ga 16, 29 -33
29 Các môn đệ Người thưa: "Đấy, bây giờ Thầy nói rõ, chứ không còn dùng dụ ngôn nào nữa.30 Giờ đây, chúng con nhận ra là Thầy biết hết mọi sự, và Thầy không cần phải có ai hỏi Thầy. Vì thế, chúng con tin Thầy từ Thiên Chúa mà đến."31 Đức Giê-su đáp: "Bây giờ anh em tin à?32 Này đến giờ -và giờ ấy đã đến rồi- anh em sẽ bị phân tán mỗi người mỗi ngả và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha ở với Thầy.33 Thầy nói với anh em những điều ấy, để trong Thầy anh em được bình an. Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian."

SUY NIỆM“Can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16,33)
Lời cuối cùng của chương 16 theo Tin Mừng Thánh Gioan đã kết thúc diễn từ giã biệt bắt đầu từ Bữa Tiệc Ly với việc rửa chân cho các môn đệ. Các môn đệ đã thấy những dấu lạ Đức Giêsu làm và nghe những lời Ngài nói thật cảm động về tương quan giữa Ngài với Cha, họ hiểu Ngài là ai và Ngài muốn gì nơi sứ vụ của họ. Đức Giêsu nói: “Bây giờ anh em tin à? Này đến giờ - và giờ ấy đến rồi anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha ở với Thầy” (c.32). Đức Giêsu với một tình yêu vô biên dành cho Chúa Cha, Ngài đã xác tín một cách mạnh mẽ và tin tưởng tuyệt đối vào sự quan phòng và che chở của Chúa Cha dành cho Ngài.
Theo Chúa Giêsu thì phải đối diện với những gian nan, thậm chí còn phải chịu gian nan khốn khó vì lẽ công chính, vì bênh vực người nghèo, vì thực thi bác ái…v.v. Khốn khó vì luôn phải chất vấn bản thân: tôi theo Chúa để làm gì, được gì, mất gì?... thực tế cuộc sống cho chúng ta thấy mình không dám đối diện với những câu hỏi này, bởi ta không muốn hy sinh, không muốn vất vả, không muốn thiệt thòi… Tuy nhiên dù song gió thử thách trăm bề, chúng ta cũng sẽ vượt qua nếu biết cậy trông tín thác vào Chúa Giêsu, vì chính Người đã thắng thế gian.
Tuy nhiên, Ngài biết sự yếu đuối mỏng dòn của các môn đệ và của chúng ta, nên Ngài đã trấn an: “Thầy nói với anh em những điều ấy, để trong Thầy anh em được bình an” (c. 33). Thầy đã rửa chân cho anh em, Thầy đã ban bánh từ trời cho anh em, Thầy yêu anh em như bạn hữu thân thiết của Thầy, và Thầy tiếp tục làm như thế, Thầy cũng muốn anh em sống và thực thi những gì Thầy truyền dạy cho anh em.
Sứ mạng tông đồ của chúng ta là gì nếu không phải là làm chứng về một Đức Kitô phục sinh trong niềm vui và trong niềm hy vọng về sự sống đời sau của chúng ta? Không ai hiểu ý nghĩa này thấu đáo hơn Thánh Phaolô Tông đồ, trong thư gởi cho Timôthê: “Anh hãy nhớ đến Đức Giêsu Kitô, Đấng đã sống lại từ cõi chết, Đấng xuất thân từ dòng dõi Đavit, như tôi vẫn nói trong Tin Mừng tôi loan báo, Vì Tin Mừng ấy, tôi chịu khổ… Tôi cam chịu mọi sự, để mưu ích cho những người Thiên Chúa đã chọn, để họ cũng đạt tới ơn cứu độ trong Đức Kitô Giêsu, và được hưởng vinh quang muôn đời, đây là lời đáng tin cậy: Nếu Ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống với Người. Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người” (2 Tm 2,8-12).
Thế nhưng có những khi chúng ta đóng kín tâm hồn mình trong sự tự mãn và tham lam, chúng ta tìm kiếm những thú vui phù phiếm. Chúng ta đến với người khác với những toan tính cá nhân, và khi đó người nghèo không còn chỗ trong tâm hồn, trong lời cầu nguyện của chúng ta, các mối tương quan của chúng ta với anh chị em không có sự hiện diện của Thiên Chúa, nhất là nơi sâu thẳm trong tâm hồn mình, chúng ta không còn được hưởng niềm vui ngọt ngào từ tình yêu Thiên Chúa.
Đó không phải là sự chọn lựa của một cuộc sống mà Đức Giêsu mong muốn nơi những người con của Ngài, không phải là đời sống trong Chúa Thánh Thần và nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu đã đổ nước và máu Thánh để cứu chuộc chúng ta.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin ban cho chúng con một trái tim nồng cháy tình yêu của Chúa khi chúng con gặp gỡ anh chị em, xin cho chúng con biết sống niềm vui Phục Sinh nơi chính cuộc sống của mình.

18/05/2015-Thứ Hai Tuần VII Phục Sinh



Bài Ðọc I: Cv 19, 1-8

"Anh em tin mà đã nhận Thánh Thần chưa?"

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Xảy ra là khi Apollô ở Côrintô, thì Phaolô đi miền thượng du, rồi đến Êphêxô gặp một số môn đồ, và ngài hỏi họ: "Anh em tin mà đã nhận Thánh Thần chưa?" Họ trả lời: "Nguyên việc có Thánh Thần hay không, chúng tôi cũng chưa nghe nói". Ngài lại hỏi: "Vậy các ngươi đã chịu phép rửa của ai?" Họ thưa: "Phép rửa của Gioan". Phaolô liền bảo: "Gioan thanh tẩy dân chúng bằng phép rửa sám hối mà rằng: Hãy tin vào Ðấng sẽ đến sau ông, tức là Ðức Giêsu". Nghe vậy, họ đã chịu phép rửa nhân danh Chúa Giêsu. Và khi Phaolô đặt tay trên họ, thì Thánh Thần đến ngự xuống trên họ, họ liền nói được nhiều thứ tiếng và nói tiên tri. Tất cả đàn ông chừng mười hai người.

Ngài vào hội đường, và trong suốt ba tháng, Ngài mạnh dạn rao giảng, tranh luận và thuyết phục về nước Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 67, 2-3. 4-5ac. 6-7ab

Ðáp: Chư quốc trần ai, hãy ca khen Thiên Chúa (c. 33a).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Thiên Chúa đứng lên, quân thù của Người tan rã, và những kẻ ghét Người chạy trốn khỏi long nhan. Như làn khói toả, chúng rã tan, như mẩu sáp ong gần lửa chảy ra, những đứa ác nhân tiêu vong trước nhan Thiên Chúa. - Ðáp.

2) Những người hiền đức mừng rỡ hỉ hoan, trước nhan Thiên Chúa họ mừng vui sung sướng. Hãy hát mừng Thiên Chúa, hãy đàn ca danh Người, danh hiệu Người là Chúa, hãy mừng rỡ hân hoan trước nhan Người. - Ðáp.

3) Là Cha kẻ mồ côi, là Ðấng bênh vực người quả phụ, Thiên Chúa ngự trong thánh điện của Người. Thiên Chúa tạo nhà cửa cho những người bị bỏ rơi, dẫn đưa những người tù tội ra nơi thịnh đạt. - Ðáp.

Alleluia: Mt 28, 19 và 20

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân: Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế". - Alleluia.

Phúc Âm: Ga 16, 29-33

"Hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: "Ðúng thế, bây giờ Thầy nói rõ ràng, và không dùng dụ ngôn nữa. Bây giờ chúng con biết rằng Thầy biết mọi sự, không cần có ai hỏi Thầy nữa. Bởi đó chúng con tin Thầy bởi Thiên Chúa mà ra". Chúa Giêsu đáp lại các ông: "Bây giờ các con mới tin ư? Này đến giờ, và đã đến rồi, các con sẽ tản mát mỗi người một ngả, bỏ mặc Thầy một mình. Nhưng Thầy không ở một mình đâu, vì có Cha hằng ở với Thầy. Thầy nói với các con những điều đó để các con được bình an trong Thầy. Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian".

Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:

18/05/2015 THỨ HAI TUẦN VII PHỤC SINH


Lời Chúa: Ga 16, 29-33
29 Các môn đệ Người thưa: “Đấy, bây giờ Thầy nói rõ, chứ không còn dùng dụ ngôn nào nữa.30 Giờ đây, chúng con nhận ra là Thầy biết hết mọi sự, và Thầy không cần phải có ai hỏi Thầy. Vì thế, chúng con tin Thầy từ Thiên Chúa mà đến.”31 Đức Giê-su đáp: “Bây giờ anh em tin à?32 Này đến giờ -và giờ ấy đã đến rồi- anh em sẽ bị phân tán mỗi người mỗi ngả và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha ở với Thầy.33 Thầy nói với anh em những điều ấy, để trong Thầy anh em được bình an. Trong thế gian, anh em sẽ phải gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian.”

Khi thực hiện công trình cứu chuộc, Chúa Giêsu đã chịu biết bao nhiêu gian nan thử thách, nhưng nhờ vào sức mạnh của Chúa Cha và Chúa Thánh Thần, Ngài đã chiến thắng thế gian. Thánh Phaolô tông đồ cũng đã xác tín mạnh mẽ rằng: "tôi làm được mọi sự với Đấng ban sức mạnh cho tôi"(Pl 4,13). Con thuyền Giáo hội trải qua biết bao thăng trầm, từng gặp bao nhiêu sóng gió, bão táp xô đẩy suốt nhiều thế kỷ mà vẫn kiên vững, không bị chìm, đó là nhờ sức mạnh của Chúa. Chính sự hiện diện của Chúa và sức mạnh chiến thắng của Ngài là bảo đảm cho bước tiến và sự chiến thắng của Giáo hội cũng như của mỗi người Kitô hữu: "hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian".
Trong cuộc sống hằng ngày, nhiều cá nhân và gia đình đã trải qua cuộc sống đầy khó khăn, gian khổ, thiếu thốn về mọi mặt. Họ đã phải vật lộn với đời và với nhau, phải đương đầu với gian nan thử thách và cảm thấy mình đơn độc. Họ được mời gọi để lắng nghe lời Chúa Giêsu nói với các môn đệ : "Thầy không cô độc đâu vì Chúa Cha ở với Thầy, Thầy nói điều ấy để anh em được bình an dù là anh em còn phải chịu khốn khó". Chúa Giêsu cũng đã trải qua cuộc chiến với thế gian và Ngài đã chiến thắng. Ngài chính là nguồn sức mạnh cho cả tâm hồn và thể xác chúng ta. Nhờ chiến thắng tội lỗi và sự chết của Ngài mà chúng ta được thêm sức mạnh để lướt thắng được những cám dỗ của thế gian và trung thành với ơn gọi Kitô hữu của mình. Chúng ta không bao giờ đơn độc vì Chúa luôn ở cùng ta.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh là Đấng đã chiến thắng tội lỗi và sự chết, xin Chúa tiếp tục ban sức mạnh của Chúa cho chúng con, giúp chúng con chống trả lại những cơn cám dỗ ở thế gian này, để sống trung thành với ơn gọi làm con Chúa và đáng được hưởng hạnh phúc đời đời Chúa hứa ban. Amen.


Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2015

GIÁ TRỊ


Cách đây rất lâu, tại đất nước Ai Cập xinh đẹp có một vị thiền sư nổi tiếng tài giỏi tên là Zun-Nun. Nghe tiếng tăm của thầy Zun-Nun, một chàng trai trẻ tìm đến bên dòng sông Nile hiền hòa - nơi thầy đang sống để diện kiến. Chàng hỏi:
- Thưa thầy, con biết người đời rất kính trọng thầy, với địa vị như thế tại sao thầy không ăn vận và sống cuộc đời xa hoa hơn? Con nghĩ như vậy sẽ càng khiến mọi người nể trọng thầy hơn nữa.
Vị thiền sư chỉ mỉm cười, tháo từ tay mình một chiếc nhẫn cũ kỹ, đưa cho anh thanh niên và nói:
- Này con trai, ta sẽ cho con câu trả lời. Nhưng trước hết, ta cần con làm giúp một việc, hãy mang chiếc nhẫn này ra chợ và bán nó với giá một thỏi vàng. Bán được rồi, quay về đây, ta sẽ trả lời câu hỏi đó của con.
Người thanh niên nhìn chiếc nhẫn, lòng đầy thất vọng. Làm sao anh có thể bán được chiếc nhẫn cũ kỹ và xấu xí này với giá một thỏi vàng?
Nhìn vẻ mặt nghi ngại của anh, Zun-Nun mỉm cười nói:
- Hãy cứ đi đi, con trai, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra!
Chàng trai đi ra chợ và rao bán chiếc nhẫn cho bất cứ thương nhân nào anh gặp. Nhưng đúng như anh dự đoán, tất cả họ đều lắc đầu, thậm chí còn cười nhạo trước cái giá một thỏi vàng anh đưa ra.
Với bộ dạng tiu nghỉu, chàng trai quay trở về căn nhà nhỏ bé, đơn sơ của thầy Zun-Nun.
- Thưa thầy, con đã hỏi khắp nơi nhưng không ai chịu mua chiếc nhẫn của thầy với giá đó cả.
Vẫn giữ nụ cười bình thản trên mặt, vị thiền sư nhẹ nhàng bảo anh:
- Con hãy đi tới cửa hàng vàng bạc cuối con đường này, đưa chiếc nhẫn của ta cho ông chủ tiệm. Đừng nói con muốn bán nó với giá một thỏi vàng mà hãy để ông ta ra giá.
Người thanh niên làm theo lời chỉ dẫn. Chỉ một lát sau, anh quay về với vẻ mặt đầy phấn khích. Chạy đến bên Zun-Nun, anh háo hức:
- Thầy ơi, tất cả thương nhân trong chợ đều là những người mù, họ không biết giá trị thật sự của chiếc nhẫn. Người chủ tiệm vàng đã đề nghị trả cho con một ngàn thỏi vàng để được làm chủ nó, gấp đến một ngàn lần cái giá con rao bán ngoài chợ.Zun-Nun chỉ mỉm cười:
- Đó chính là câu trả lời của ta cho câu hỏi của con. Giá trị của con người không phải nằm ở cách họ ăn mặc như thế nào, cũng không ở chỗ ngôi nhà họ sống sang trọng ra sao, mà chính là bản chất con người họ. Con không thể nào phán đoán giá trị một ai đó chỉ qua cái nhìn đầu tiên. Đôi lúc,tưởng như con tìm được vàng, song hóa ra đó chỉ là đồng thau. Ngược lại, có khi con nghĩ nó là đồng thau thì đó lại là người bạn vàng mà con hằng tìm kiếm.



CHÚA NHẬT LỄ THĂNG THIÊN NĂM B

(Cv 1,1-11; Ep 1,17-23; Mc 16,15-20)Chủ đề SỨ VỤ CỦA KITÔ HỮU: ĐƯỢC SAI ĐI LOAN BÁO TIN MỪNG
1. “Anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong tất cả xứ Giuđê, Sammari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1,8). Đức Giêsu Kitô thăng thiên nhưng Ngài truyền cho các Tông Đồ, tức là Hội Thánh tiếp nối công cuộc cứu chuộc của Người cho đến mọi miền trên trái đất. Thi hành lệnh truyền này là sứ vụ cốt yếu làm nổi bật căn tính của Hội Thánh và cũng là của mỗi Kitô hữu. Sự sống còn của Hội Thánh tùy thuộc vào sứ vụ này. Trong năm canh tân đời sống giáo xứ và các cộng đoàn tu trì, phải chăng là mỗi giáo xứ, mỗi dòng tu, mỗi đoàn thể và nhất là mỗi Kitô hữu phải trở nên chứng nhân trung thành của Đức Kitô, nghĩa là đem Tin Mừng đến mọi người mọi nơi? Sứ vụ này bắt đầu từ “Giêrusalem”, phải chăng đó là bắt đầu từ môi trường mình đang sống, qua những lời nói và gương sáng trong đời sống hằng ngày, rồi sau đó lan tỏa sang môi trường rộng hơn, và cuối cùng “đến tận cùng trái đất”?2. “Các con sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần ngự xuống trên các con, và các con sẽ nên chứng nhân cho Thầy” (Cv 1,8). Nếu các Tông Đồ đã được Đức Giêsu tuyển chọn nhờ Thánh Thần (Cv 1,2) thì cũng sẽ nhờ Thánh Thần để sai đi loan báo Tin Mừng và làm Phép Rửa (Cv 1,5.8). Việc loan báo Tin Mừng là sứ vụ của Hội Thánh nhưng do tác động của Chúa Thánh Thần và có Đức Giêsu Kitô cùng hoạt động. Phải chăng khi thực hiện sứ vụ truyền giáo, mỗi Kitô hữu chúng ta cần hành động theo sự tác động khôn ngoan của Chúa Thánh Thần? Chúng ta có ý thức rằng mặc dù Đức Giêsu đã lên Trời nhưng Ngài vẫn đang “cùng hoạt động” với mỗi Kitô hữu dưới thế đang thi hành sứ vụ rao giảng Tin Mừng, và Người sẽ dùng các “dấu lạ” để xác nhận công việc truyền giáo này của Hội Thánh (Mc 16,20)?
3. “Hỡi người Galilê, sao các ông còn đứng nhìn lên trời?” (Cv 1,11). Thánh lễ hôm nay nhắc nhở chúng ta hướng lòng về trời, nơi mà Đức Giêsu đã lên để chuẩn bị và sẽ lại đến để đón chúng ta. Tuy nhiên, các Kitô hữu không thể cứ đứng đó “nhìn trời” mà chờ, nhưng muốn về trời thì trước hết phải “ra đi” sống đời chứng nhân trước đã, nghĩa là “ra đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16,15), nhất là đến với những người bị dạt ra ở “vùng ngoại ô” của cuộc sống. Phải chăng điều Chúa muốn là một Hội Thánh “nhập thế” hay “vào đời”? Đó là điều mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô thao thức trong Tông Huấn Niềm Vui của Tin Mừng: “Tôi muốn có một Hội Thánh bị bầm dập, bị tổn thương và dơ bẩn vì đã ở ngoài đường, còn hơn một Hội Thánh bệnh hoạn vì đóng cửa và thanh nhàn bám víu vào sự an toàn riêng của mình. Tôi không muốn một Hội Thánh chỉ quan tâm đến việc nằm ở trung tâm và cuối cùng bị vướng vào một mạng lưới của những cố chấp và thủ tục” (số 49).
4. Có nhiều cách thế để loan báo Tin Mừng, nhưng các phương tiện truyền thông xã hội đóng một vai trò quan trọng trong cuộc Tân Phúc Âm hóa ngày hôm nay. Do đó, Hội Thánh hoàn vũ đã chọn lễ Thăng Thiên hằng năm làm Ngày Quốc tế về Truyền thông để loan báo Tin Mừng. Cũng vậy, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã lấy ngày này làm ngày Truyền Thông của Hội Thánh Việt Nam (quyết định trong Hội nghị kỳ I-2009 tại Đền Thánh Đức Mẹ Bãi Dâu, Vũng Tàu). Các hình thức truyền thông đều có thể được sử dụng làm phương tiện tốt để loan báo Tin Mừng. Dựa theo tinh thần đó, mỗi Giáo xứ hay tổ chức Dòng tu, mỗi Cộng đoàn hay Nhóm… có nên tìm cách sử dụng cách hợp lý những phương tiện truyền thông xã hội như một bản tin, một tập san của giáo xứ; sách vở, CD hay VCD được phát hành; hoặc là mạng internet, trang web, facebook... như là những phương thế mới để loan báo Tin Mừng cho con người thời nay hay không?

16/5.2015-. Thứ Bảy Tuần VI Phục Sinh


 Cv 18,23-28; Ga 16,23b-28
Tin Mừng: Ga 16,23b-28
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Thầy bảo thật các con: điều gì các con sẽ nhân danh Thầy mà xin Cha, thì Người sẽ ban cho các con. Cho đến bây giờ, các con chưa nhân danh Thầy mà xin điều gì. Hãy xin thì sẽ được, để các con được niềm vui trọn vẹn. Tất cả những điều đó, Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói với các con. Ðã đến giờ Thầy sẽ không còn dùng dụ ngôn mà nói nữa, Thầy sẽ loan truyền rõ ràng cho các con về Cha. Ngày đó các con sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không bảo là chính Thầy sẽ xin Cha cho các con đâu. Chính Cha yêu mến các con, bởi vì chúng con yêu mến Thầy và tin rằng Thầy bởi Thiên Chúa mà ra. Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, rồi bây giờ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Cha".
Suy niệm: Cộng Tác
Bài trích sách Tông Đồ Công Vụ hôm nay ghi nhận sự hiện diện và việc làm của một người tên Apollô. Tôi nhận thấy đây là một hình ảnh rất đẹp trong việc rao giảng Tin mừng. Thánh Phaolô và các Tông đồ có những cộng sự viên, những người tiếp nối công việc đem Chúa đến cho mọi người. Đây cũng là điều được nói đến trong đoạn Tin mừng hôm nay khi Chúa Giêsu trao cho các môn đệ những việc làm của Ngài và cộng tác với Ngài trong trương trình cứu độ của Thiên Chúa.
Ngày hôm nay, Chúa cũng cần và mời gọi các cộng đoàn, các giáo xứ cộng tác với Chúa trong việc rao giảng Tin mừng để góp công góp sức đem Chúa đến cho tha nhân.
Ngày hôm nay, Chúa cũng mời gọi tôi cộng tác với Chúa trong công trình cứu độ của Ngài qua việc làm bổn phận và qua đời sống của tôi.
Lạy Chúa, xin cho con đáp lại lời mời gọi của những người có trách nhiệm, xin cho con đáp lại lời mời gọi của Chúa để con sẵn sàng cộng tác với ơn Chúa và cộng tác với tha nhân trong việc rao giảng tin mừng và đem Chúa đến cho mọi người. Amen.

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Bài học về sự buông bỏ


Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng : Tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ.Khi tới bờ sông,một cô gái muốn qua sông,lão hòa thượng đã đã cõng cô gái qua sông,cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất. Tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc : “Sao sư phụ có thể cõng một cô gái qua sông như thế ?”.Nhưng cậu lại không dám nói,cứ thế đi mãi được 20 dặm,cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ:“Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông ?”Sư phụ điềm đạm nói : “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi chưa bỏ xuống.”
Sứ điệp cho bạn :

Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong đó cả nhân sinh.Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài,không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao gập ghềnh,nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua,đã nhìn thấy,ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm nhiều gánh nặng không cần thiết.
Quá khứ đã qua,thời gian cũng không thể quay ngược trở lại,ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm,còn lại ta không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.Cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình.Vì thế, để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản,ta không nên truy cứu lỗi lầm của người khác.Ta chỉ sống những cái cần nhớ, quên những cái phải quên,trong lòng không vướng bận thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.


(Theo Internet)

Vậy à



Thiền sư Hakuin được láng giềng ca tụng là sống một cuộc đời tinh khiết.
Gần nơi thiền sư ở có một cô gái đẹp con của ông bà chủ tiệm thực phẩm. Đột nhiên bố mẹ cô gái khám phá là cô đang có thai.
Bố mẹ cô rất giận. Cô chẳng thú nhận ai là bố đứa bé, nhưng sau nhiều áp lực, cuối cùng cô khai tên thiền sư Hakuin.
Cực kỳ giận dữ, bố mẹ cô đến gặp thiền sư. “Vậy à.” thiền sư chỉ nói vậy.
Sau khi đứa bé chào đời, nó được mang đến cho Hakuin. Đến giờ này thiền sư đã hoàn toàn mất hết tăm tiếng, nhưng ngài chẳng thấy phiền toái gì, và ngài lo cho đứa bé rất tốt. Thiền sư xin hàng xóm sữa và các thứ mà đứa bé cần.
Một năm sau cô gái mẹ đứa bé chịu hết nổi. Cô thú thật với bố mẹ rằng bố thật của đứa bé là một cậu làm việc trong chợ cá.
Bố mẹ cô gái đi gặp Hakuin ngay và xin lỗi, năn nỉ kể lể dài dòng, và xin đứa bé lại.
Hakuin bằng lòng. Và khi giao đứa bé lại, thiền sư chỉ nói “Vậy à.”

• Tâm tĩnh lặng. Có tăm tiếng, không vui. Mất tăm tiếng, không buồn . Gặp bất công, không sân hận. Hết bất công, không mừng rỡ.