Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015

Thứ Năm Tuần XVI Thường Niên


MẦU NHIỆM NƯỚC TRỜI
Lời Chúa: Mt 13, 10-17
10Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng: “Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?” 11 Người đáp: “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. 12Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất. 13Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu. 14Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy; 15vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành. 16“Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe. 17Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.
Suy niệm:
Mầu nhiệm Nước Trời là một chủ đề xuyên suốt trong Tin mừng theo thánh Mát-thêu, với 37 lần xuất hiện hạn từ “Nước Trời”. Ngay từ ngày đầu tiên đi rao giảng Đức Giêsu đã nói: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” (Mt 4, 17). Tin Mừng thánh Mát-thêu đã dùng tới 4 chương (từ chương 11 đến chương 13) để nói về mầu nhiệm Nước Trời, mà trong đó chương 13 Đức Giêsu đã thuần túy dùng các dụ ngôn để diễn tả về Nước Trời. Điều này cho thấy trong nhiệm cục cứu độ của Đức Giêsu, việc rao giảng về mầu nhiệm Nước Trời như một trọng tâm không thể bỏ qua, một nhiệm vụ tối cần thiết.
Tuy nhiên, Nước Trời là một thực tại siêu việt không thể diễn tả bằng ngôn ngữ loài người, và nếu có thể diễn tả được, thì con người cũng không thể hiểu nổi vì nó vượt khỏi thế giới khả giác này. Một thực tại mà theo cách nói của thánh Phao-lô, mắt con người chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe và lòng người không hề nghĩ tới, bởi đó là sự khôn ngoan của Thiên Chúa (x. 1Cr 2, 9). Do đó, lối diễn tả bằng dụ ngôn là cách thế hữu hiệu nhất, bởi nó không bị thu hẹp trong những định nghĩa nhưng vươn ra khỏi ngôn từ, đi sâu vào tâm hồn người nghe theo cách cảm nhận của lòng họ. Nếu lòng họ nhạy bén với một niềm tin vào Thiên Chúa thì họ sẽ hiểu, bằng không, điều họ nghe chỉ là cái gì đó thật bí ẩn và khó hiểu.
Quả vậy, không phải ai cũng có thể nghe và thể hiểu về mầu nhiệm Nước Trời. Các môn đệ là những người đã đi theo Chúa, đã tin vào Đấng Mesia, được sự thúc bách của Thần Khí nên các ông có thể hiểu về những gì Chúa Giêsu rao giảng. Đức Giêsu nói đó là một ơn ban (c. 12) và các con thật có phúc (c. 16-17) hãy tạ ơn vì điều đó. Còn những người nghe khác, nhất là những ai có tâm hồn đầy kiêu hãnh, khép kín và định kiến (như các kinh sư và các Pha-ri-sêu chẳng hạn) thì không tài nào hiểu được, vì lòng họ đã ra chai đá và không còn muốn biết thêm điều gì ngoài luật cũ của Mô-sê.
Lạy Chúa, ơn hoán cải là điều rất cần thiết cho tâm hồn chai đá của mỗi chúng con. Nguyện xin tình yêu Ngài thanh tẩy cõi lòng, để nhờ đó chúng con có thể đón nhận những giá trị siêu việt của Tin Mừng khi nghe Lời Chúa và nhận ra ý Chúa trong mọi biến cố cuộc sống hằng ngày. Amen.
Xuân Hạ, OMI

HIỂU LẦM


Ai trong chúng ta cũng có lúc bị hiểu lầm. Chính bản thân ta cũng đôi lần ngộ nhận về tha nhân. Tuy nhiên, phản ứng của chúng ta khi bị hiểu lầm thì không giống nhau. Câu chuyện Trác Mậu gợi lên một phản ứng hiếm thấy thời nay, ngay cả những nơi những người có đạo, các Kitô hữu.


Trác Mậu là người huyện Uyển thời Tây Hán. Tổ phụ và cha của ông đều là quan địa phương. Từ nhỏ ông đã được sống cùng sách vở thánh hiền. Thời Hán Nguyên Đế ông đến kinh đô Trường An tìm thầy học, người thầy này chính là tiến sĩ Giang Sinh trong triều. Dưới sự chỉ bảo của thầy, ông sớm tinh thông các kinh điển, trước tác như "Kinh Thu”, "Lễ Ký", tường thiên văn, nhân văn, địa lý. Ông còn tận tâm theo học tư tưởng của thầy mình. Với sự khổ luyện âm thầm đó, cuối cùng thì ông cũng trở thành một nho sĩ uyên thâm. Trong đám bạn học, ông nổi tiếng là người nhân hậu, đối với bậc tiền bối, bậc thầy ông một lòng cung kính, đối với đồng hương, bạn cùng trang lứa dù là quan hay dân ông đều quý mến, tôn trọng như nhau.

Học thức của Trác Mậu và phẩm cách của ông được mọi người ngợi ca. Thừa tướng phủ thấy vậy bèn triệu ông vào phủ, phong cho một chức vị. Một lần ông vừa đuổi ngựa ra tới đầu ngõ, có người đi qua nhìn ngựa của ông và nói: "Đây là con ngựa mà tôi bị mất", Trác Mậu hỏi: ngựa của ông mất khi nào", người này đáp: "Hơn một tháng rồi". Trác Mậu nghĩ, con ngựa này mình nuôi đã mấy năm nay, không thể là ngựa của ông ta được, chắc là có nhầm lẫn gì. Tuy vậy ông vẫn giao ngựa cho người này và nói: "Nếu như không phải ngựa của ông thì hy vọng ông sẽ đem nó đến phủ thừa tướng trả cho tôi.

Mấy ngày sau, người này tìm thấy ngựa của mình ở nơi khác, bèn đến phủ trả ngựa cho Trác Mậu và xin lỗi ông. (*)
* * *
Tính cách quân tử hay khéo xử của Trác Mậu là không thích cãi nhau, vì sự hòa thuận sẵn sàng chịu thiệt. Có lẽ nhiều người ngày nay không đồng tình với lối ứng xử này và cho là dại dột, gây thiệt hại cho bản thân và còn liên lụy đến thân nhân nữa.

Mạnh Tử nói thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa. Cốt cách nhà nho của Trác Mậu khiến người đời khâm phục. Nhưng để có được điều này thì không dễ dàng chút nào mà nó phải trải qua một quá trình rèn luyện, tu dưỡng.

Tục ngữ có câu: chịu thiệt là phúc. Người biết chấp nhận thiệt thòi thì mới có thể bỏ qua được cái mất cá nhân trước mắt, mới có thể kết bạn rộng và hòa đồng được với mọi người (*).

Khi bị kết án oan và trước bao lời thách thức nói hay làm, Thầy Giêsu đã chọn thái độ im lặng, với tất cả tự do, không thanh minh mà cũng chẳng tranh cãi. Làm sao một bậc thánh hiền, uy tín trong lời nói cũng như việc làm lại có thể bất động trước bao lời sỉ vả, nhục mạ như thế? Vì sao một Thiên Chúa toàn năng và quyền phép lại có thể làm thinh, để cho người ta hành hình và xử tử như thế?

Chỉ có một tình yêu không giới hạn và sự vâng phục toàn vẹn Ý Cha mới khiến cho Chúa Giêsu phản ứng “ngược đời” như thế!

Phần tôi, dù nhiều năm tập sống theo Chúa Giêsu, nhưng vì “cái tôi” còn khá lớn, mà tình yêu thì giới hạn và sự thuần phục thiên ý thì còn tương đối lắm, nên dễ rơi vào sự bất an khi bị hiểu lầm. Tại sao tôi dễ bị tổn thương trước lời đánh giá thấp hay khi thiện chí của mình bị hiểu lầm? Vì sao tôi lại chấp nhất nhận xét của người phàm hay thầm mong được ca ngợi? Tất nhiên, để canh tân đời sống, một đàng, bản thân cần kiểm điểm lại cách thế làm hoặc cách thức biểu hiện ý hướng tốt lành của mình – để tránh gây ngộ nhận; nhưng đàng khác cần dám nhìn nhận rằng mình chưa sống xác tín: Thiên Chúa là “Cha anh em, Đấng thấu suốt mọi bí ẩn” sẽ ân thưởng cho mọi người xứng với việc họ làm.

---------------------------------------------
(*) Đường Nhạn Sinh, Mưu Trí Thời Tần Hán, chương 65.

Tâm Đạo

MẸO THA THỨ


Cuộc sống thường nhật có bao điều bạn bực mình: Tiếng ồn, thất bại, lo sợ, bệnh tật, cơm áo gạo tiền, thời tiết, nỗi buồn, công việc, tình yêu gia đình, giao tiếp, xóm giềng, học hành, giao thông, thị trường, dịch bệnh… Bạn phải chịu đựng nhiều thứ. Để không cằn nhằn người khác và có thể chịu đựng sự khó tính của người khác, quả thật không dễ chút nào. Vậy làm sao có thể tự giải thoát mình?


Các bậc cha mẹ thường hay chỉ trích con cái. Các chủ nhân luôn trách mắng và nhìn công nhân của mình bằng con mắt xoi mói. Vợ chồng cũng thiếu tôn trọng nhau, ưa áp đặt và nghi ngờ nhau. Các mối quan hệ khác cũng gặp nhiều phức tạp. Họ làm mất lòng nhau bằng nhiều cách. Thậm chí có những vết thương lòng vẫn nhức nhối sau nhiều năm. Giữa chúng ta có nhiều dạng ác cảm, làm những điều ác cho nhau, nói xấu nhau đủ điều, thậm chí là trả thù nhau. Có người còn biết nghĩ lại, hối hận, nhưng có người không hề tỏ ra hối tiếc vì lương tâm đã chai lì.

Cách tốt nhất để thanh thản tâm hồn là luôn chống lại ý nghĩ trả thù, luôn tâm niệm ba chữ “Tôi Tha Thứ” (nguyên tắc 3T). Đó là biện pháp tuyệt vời có thể giúp bạn chịu đựng những gì làm bạn phiền lòng. Tha thứ có giá trị tuyệt đối trong cuộc sống.
Tha thứ không có nghĩa là đầu hàng, chịu thua, chịu lép vế, mà là “bỏ qua”, là CAO THƯỢNG. Robin Casarjian giải thích: “Khi tha thứ, bạn không còn lệ thuộc vào người đã làm bạn đau lòng”. Tha thứ kéo bạn ra khỏi sự giận dữ của người khác và cho phép bạn sống thanh thản.

Nêu sự tha thứ là điều tốt như vậy mà tại sao vẫn có nhiều người tích lũy cơn giận trong lòng? Đó là muốn trả thù để chứng tỏ mình không yếu thế. Chẳng qua là thua kém người khác nên mới hùng hổ lên cơn tức giận. Thế nhưng, chính sự tha thứ mới tạo nên sức mạnh thực sự, kiểu “mưa dầm thấm sâu”. Khi tha thứ, người ta cân nhắc kỹ lưỡng. Dù cho người kia có xứng đáng được tha thứ hay không thì vẫn không thành vấn đề, mà chỉ vì mình xứng đáng tự do. Đây còn là động thái cao thượng của một công tử. Chịu đựng để có thể tha thứ.

Một lý do khác mà chúng ta có thể từ chối tha thứ là cảm thấy bạc nhược hoặc quy phục. Có người cho rằng tha thứ là nhận mình sai và người kia đúng. Nhưng tha thứ không là miễn trừ cơn giận đổ lên người khác mà là “rút dao ra khỏi vết thương”. Tha thứ là “bỏ qua” các lỗi lầm mà người khác đã làm cho mình, nhưng phải “bỏ qua” với cả lòng tự trọng và tôn trọng – kèm theo lòng yêu thương chân thành.

Nhưng cũng có khi người khác không hề biết nỗi đau lòng của bạn mặc cho bạn phải âm thầm chịu đựng. Nếu biết tha thứ, bạn sẽ không phải khổ sở nữa. Tha thứ vẫn hữu ích cho các trường hợp như thất tình, bị hiểu lầm, bị ghen ghét,…

Tha thứ tốt cho cả thể lý lẫn tinh thần. Trong cuốn Anger Kills, tiến sĩ Reddford Williams viết: “Cứ nhớ mãi về nỗi đau quá khứ thì sức khỏe sẽ suy yếu. Đơn giản như nhớ mãi một chuyện bực mình thì bạn sẽ căng thẳng và tim bị ảnh hưởng”. Về tình yêu tan vỡ, đại văn hào R. Tagore nói: “Khôn ngoan gì mà đau khổ mãi vì một người đã mang trái tim họ đi xa!”. Các ý nghĩa tiêu cực cũng có liên quan tới cao huyết áp, động mạch vành và dễ bị chứng bệnh khác. Sống cởi mở và thanh thản có thể làm tăng hệ miễn nhiễm. Chỉ cần một giây để xúc phạm người khác, có khi gây tổn thương trầm trọng, nhưng sự tha thứ lại cần nhiều thời gian. Mới đầu, bạn cảm thấy các tình cảm tiêu cực như tức giận, buồn bã, và xấu hổ. Sau đó bạn biến chúng thành tích cực hoặc làm giảm dần “mức căng”. Đặc biệt là học cách nhìn người khác bằng ánh mắt khác trong sáng hơn. Người hại mình sẽ trở thành yếu thế, bị động, như ngồi trên đống lửa. Người Việt Nam có câu: “Chưa đánh được người thì mặt đỏ như vang, đánh được người rồi thì mặt vàng như nghệ”. Cổ nhân cũng đã minh định: “Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu” (Ngậm máu phun người, trước tiên bẩn miệng mình). Chí lý lắm thay!

Có người lại không thể đạt tới chặng cuối của sự tha thứ. Đó là những người bị tổn thương từ thuở ấu thơ, bị sỉ nhục bởi chính những người mà họ yêu thương và tin tưởng – như bị lạm dụng tình dục, bị bạo hành thể lý hoặc tâm lý, bị cưỡng dâm, bị khinh miệt,… Dù không có sự tha thứ trọn vẹn, họ vẫn có lợi nhờ biết tha thứ một phần. Nếu cảm thấy khó tha thứ, hoặc muốn tha thứ mà không biết bắt đầu từ đâu, xin bạn hãy thử áp dụng 7 cách này:

1. Vi mô. Luyện tập tha thứ những lỗi nhỏ của người xa lạ – chẳng hạn bị tính gian mất vài ngàn đồng, bị “chơi gác” một chút… Dần dần, bạn sẽ có thể tha thứ những lỗi lớn hơn một cách dễ dàng hơn.

2. Giải thoát. Tự vượt qua nỗi thất vọng và kiềm chế cơn giận đối với người thân và bạn bè, hoặc những người mà mình tín cẩn. Nhờ vậy, bạn thấy “mạnh mẽ” hơn và rồi bạn cũng sẽ được nhận biết. Bạn vẫn có thể để tình cảm của mình tự do mà không hề giận dữ, không dùng ngôn ngữ hoặc ngữ điệu “khó nghe”, và bạn sẽ không phải hối tiếc về sau.

Phương pháp “hả giận” cũng có hiệu quả – như đấm vào gối bông, bỏ đi chỗ khác, những tuyệt đối không đập phá đồ đạc hoặc “đá mèo, khoèo rế”. Nếu không tức giận tột độ, bạn hãy đọc sách báo. Đừng “giận cá chém thớt” như phóng xe bạt mạng, chửi “đổng” (chửi cho hàng xóm nghe, cho trời đất nghe)… Đó là cách biểu lộ tiêu cực và “hạ cấp”, nên tránh!

3. Chứng minh. Nếu thực sự cần thiết, bạn hãy viết thư hoặc gởi email (nếu ở xa), hoặc gặp trực tiếp để tìm hiểu sự thật bằng cách nói ôn hòa và tích cực xây dựng, chứ không nguyền rủa hoặc chỉ trích “đối phương”. Chẳng hạn, “Tôi cảm thấy…” hoặc “Tôi không hiểu…”. Hãy diễn tả sự ảnh hưởng đối với bạn vì cách xử sự của người kia, đồng thời bày tỏ thiện chí “đàm phán” để có thể giải quyết vấn đề ổn thỏa, gọi là “dĩ hòa vi quý”.

4. Mặc nhiên. Đối với tội loạn luân, cưỡng dâm và các tội phạm khác, nạn nhân có thể tránh né tha thứ trực tiếp, vì việc gặp nhau để “đối chất” sẽ… không an toàn! Thật vậy, không cần “đối diện”. Đó là sự tha thứ mặc nhiên. Người được tha thứ có thể không nhận ra lỗi và không bao giờ biết mình được tha thứ. Ví như người say rượu không biết mình nói gì hoặc nghe gì. Điều quan trọng là bạn đừng để cho cơn giận dữ lộng hành, vì không ai ngu dại đến nỗi căng buồm ra khơi khi trời đang giông tố!

5. Lắng nghe. Nếu đối diện với người làm tổn thương mình, bạn hãy lắng nghe và chỉ nói về những gì bạn đã nghe. Làm như vậy, bạn sẽ bắt đầu có cách nhìn khác và dễ dàng tha thứ hơn. Im lặng và lắng nghe, đó là cửa mở rộng đưa bạn thanh thản bước vào vùng bình yên của sự tha thứ tuyệt vời.

6. Suy tư. “Nhân vô thập toàn”. Con người luôn bất túc và bất trác. Hãy đợi đến lúc lòng mình lắng xuống, chọn khung cảnh yên tĩnh và suy tư. Chắc chắn bạn sẽ đủ sáng suốt để có thể quyết định đúng đắn, không gì tốt hơn là yêu thương và tha thứ. Suy tư là cách hữu hiệu để nhận biết chính mình và thông cảm với những người xung quanh. Đừng bao giờ quên: “Tâm phẫn xí tắc bất đắc kỳ chính”.

7. Hướng thiện. Nhờ hướng tới Chân-Thiện-Mỹ và tương lai, bạn có thể sớm đạt tới “đích” tha thứ. Hai chị em tị nạnh nhau về việc chăm sóc người mẹ bệnh tật. Cô ở gần than phiền về gánh nặng vất vả và hàng ngày phải lo cơm nước và thuốc thang cho mẹ, đích thân làm đủ thứ. Cô ở xa chỉ gửi tiền về, lâu lâu mới đến thăm được. Cô ở gần thì bực tức và luôn gắt gỏng. Cô ở xa thì chỉ biết im lặng và bỏ qua tất cả để giữ tình chị em. Một câu nhịn, chín câu lành. Thời gian là bằng chứng hùng hồn nhất.

Sự hướng thiện sẽ dẫn tới sự tha thứ, và sự tha thứ dẫn tới sự bình an tâm hồn. Sidney Simon nói: “Sự tha thứ làm cho bạn cười nhiều, có thể cảm nhận sâu xa, và trở nên liên kết với người khác nhiều hơn”. Chính sự tha thứ là thần dược mau chữa lành vết thương lòng. Vả lại, chính lúc mình tha thứ là lúc mình được thứ tha.

Tuy nhiên, tưởng cũng nên xác định rằng “tha thứ không có nghĩa là quên”. Có lẽ hơi… “khó nghe” chăng? Không đâu. Chúng ta không thể quên nỗi đau hoặc điều thiệt hại, và cũng không nên quên, vì bị lừa lần một thì không do lỗi mình, nhưng bị lừa lần hai thì do lỗi mình. Chính những “kinh nghiệm đau lòng” đó dạy chúng ta đừng bị lừa thêm lần nữa – còn được gọi là “kinh nghiệm xương máu”. Ở một góc độ nào đó, giống như “một sự bất tín, vạn sự chẳng tin” là vậy. Con chim bị bắn hụt một lần rồi thì nó sẽ khôn hơn.

Không để bị lừa lần nữa và không lừa ai, đó là những người khôn ngoan. Tha thứ là việc khó nhưng vẫn khả thi, càng khó thực hiện thì việc đó càng có giá trị cao. Bị khiêu khích mà không giận thì hoặc là kẻ tiểu nhân, hoặc là người quân tử và cao thượng. Sự tha thứ luôn luôn cần thiết, vì có tha thứ thì mới có thể tái lập hòa bình và bình thường hóa quan hệ – ở mọi cấp độ khác nhau. Đôi khi rất cần một lời xin lỗi!

Chúa Giêsu dạy: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18:25), nghĩa là tha thứ mãi mãi. Không tha thứ, đó là người ích kỷ! Xin chúc mừng nếu bạn là người vị tha. Nếu chưa, cố gắng thêm thì rồi bạn sẽ thành công nhờ Ơn Chúa – và chắc hẳn được Thiên Chúa chúc lành và được mọi người khâm phục.

TRẦM THIÊN THU

PHÉP LẠ CỦA LỜI NÓI DỊU DÀNG


Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẫn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu.

Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức.
Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái.
- Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt
Cô gái cười và xoa đầu Jim. Jim hoàn toàn sốc. Đó là những lời nói tử tế đầu tiên cậu nghe thấy trong suốt 12 năm. Jim nhìn theo cô gái cho đến khi cô đi khuất.
... Jim huýt sáo gọi Tige, con chó ve vẩy đuôi chạy tới bên. Cả chủ và chó đi vào rừng... Jim ngồi xuống cạnh bờ suối và trong đầu cứ vang lên: "Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt!"
Jim cười một mình. Rồi cậu gọi: "-Đến đây Tige!"
Tige chạy lại ngay, Jim xoa đầu nó và nói:- Cảm ơn mày! Mày thật là tốt!"
Tige rất phấn kích và ngạc nhiên. Tai nó vểnh lên, mắt hướng về phía Jim chăm chú, đuôi vẫy lia lịa.
"Đến con chó cũng thích nghe lời nói dịu dàng!"
Jim nghĩ và lôi trong túi ra một mảnh gương vỡ. Cậu bé thấy một khuôn mặt lấm lem. Jim rửa mặt thật cẩn thận.
Sau đó, Jim lại nhìn vào gương. Cậu bé ngạc nhiên. Lần đầu tiên, cậu nhìn lên cao thay vì chỉ cúi mặt như mọi khi. Một cảm giác, cũng là lần đầu tiên cậu cảm thấy: cảm giác tự trọng.
Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời Jim hoàn toàn thay đổi bởi quyết tâm để xứng đáng với những lời nói dịu dàng.
Ngưng một lát, nhà tỷ phú tiếp tục nói:
"Thưa các bạn, tôi chính là cậu bé đó. Thị trấn nhỏ mà tôi vừa kể đến chính là thành phố này 40 năm về trước. Cái cây ở đằng kia mà quý vị có thể thấy chính là nơi một người phụ nữ đã… gieo hạt giống đầu tiên của lòng nhân hậu xuống cuộc đời tôi.
Mong sao ai cũng có thể làm được như thế"
Sưu tầm.

Lúa Mì và Hoa Mồng Gà


Hòa Lan là một nước nổi tiếng về hoa. Ở phía bắc Hòa Lan, có những cánh đồng hoa chạy dài tắp tít vượt cả tầm nhãn giới. Nhiều loại hoa sặc sỡ tuyệt đẹp làm say mê khách du lịch. Phía nam của Hòa Lan, trái lại, chỉ có những cánh đồng lúa mì bát ngát và khi lúa chín thì khắp nơi chỉ còn là một màu vàng ối làm nổi bật màu đỏ tím của những bông hoa mồng gà.


Cảnh đó đẹp với thi sĩ và họa sĩ nhưng rất đáng buồn đối với nông gia vì mồng gà càng sặc sỡ thì vụ lúa càng kém. Chẳng có cách nào nhổ hết được những cây mồng gà này mà không làm hư hại lúa, đằng khác hoa mồng gà càng nhiều và càng đẹp thì khách du lịch càng làm hư hại lúa nhiều, mỗi khi họ nhảy xuống ruộng để hái hoa.

Sự chung đụng của lúa mì và hoa mồng gà: đó là bức tranh tuyệt hảo của nhân loại chúng ta. Thiên Chúa tạo dựng lúa mì để nuôi sống chúng ta, nhưng Người cũng cho hoa mồng gà mọc lên để làm vui mắt chúng ta. Có lúa mì thì cũng có hoa mồng gà. Có nhà nông thì cũng có thi sĩ, họa sĩ.

Thiên Chúa cho nắng mưa hòa nhịp với nhau. Người nông gia không thể đòi hỏi chỉ có mưa cho lúa tốt. Người nghệ sĩ không thể đòi hỏi chỉ có ánh mặt trời... Sống là biết chấp nhận sự đa diện của vũ trụ như một bức tranh tuyệt hảo. Sống là biết lấy đau khổ, mất mát của mình làm hạnh phúc cho người khác.

21/07/2015 Thứ Ba Tuần XVI Mùa Thường Niên Năm B



PHÚC ÂM: Mt 12, 46-50
"Người giơ tay trên các môn đệ mà nói: Đây là mẹ Ta và là anh em Ta".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu còn đang nói với dân chúng, thì mẹ Người và anh em Người đứng ngoài tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa rằng: "Kìa, mẹ Ngài và anh em Ngài đang đứng tìm Ngài ngoài kia". Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?" Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: "Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM;
Ðoạn Tin Mừng hôm nay là phần kết luận của trình thuật về cuộc chiến đấu giữa thần khí Chúa và thần khí ma quỉ. Ma quỉ vốn làm cho con người ra câm điếc đối với Lời Chúa; do đó, như người câm được Chúa Giêsu chữa lành, con người cũng cần phải được tháo cởi khỏi xiềng xích của ma quỉ mới có thể lắng nghe được Lời Chúa và thần khí của Ngài. Ðức Maria chính là mẫu mực của con người không hề bị giam hãm trong xiềng xích của ma quỉ. Mẹ luôn luôn lắng nghe và đáp trả Lời Chúa. Chính vì lắng nghe Lời Chúa mà Mẹ đã cưu mang Con Chúa; nơi Mẹ, quan hệ máu mủ ruột thịt với Chúa Giêsu được xây dựng trên chính thái độ lắng nghe Lời Chúa; Mẹ chỉ là Mẹ Chúa Giêsu, bởi vị Mẹ đã lắng nghe Lời Chúa.
Chúa Giêsu đã đề cao thái độ của Mẹ Maria, để từ đó nói lên mối giây liên kết đích thực trong gia đình Giáo Hội mà Ngài sẽ thiết lập. Hầu hết các tôn giáo đều dựa trên gia đình như là cộng đoàn nền tảng nhất. Truyền thống khôn ngoan và luật Do Thái luôn đề cao tầm quan trọng của gia đình. Chúa Giêsu xem ra đã làm một cuộc cách mạng táo bạo khi xây dựng tôn giáo của Ngài, không dựa trên mạng lưới những quan hệ gia đình, mà trên nền tảng của sự tự do. Trong gia đình Giáo Hội, con người trở nên thân thiết với nhau, không nhất thiết nhờ máu mủ ruột thịt, mà do chính niềm tin.
Dĩ nhiên, gia đình tự nhiên vốn là nơi con người đón nhận và nuôi dưỡng đời sống đức tin; gia đình là trường học đầu tiên về cung cách làm người cũng như sự trưởng thành trong đức tin. Chúa Giêsu không bao giờ chối bỏ vai trò ấy của gia đình..
Khi đề cao thái độ lắng nghe và thực thi Lời Chúa của Ðức Maria, Chúa Giêsu muốn chúng ta thấy rằng đức tin là sự gặp gỡ cá biệt giữa con người với Thiên Chúa, đó là cuộc gặp gỡ của mỗi người mà không ai có thể thay thế được. Càng sống Lời Chúa, càng đi sâu vào sự thân tình với Chúa, con người càng nhận ra tương quan của mình với tha nhân. Hai giới răn mến Chúa và yêu người gắn liền mật thiết với nhau là thế đó: người yêu mến Chúa một cách nồng nàn không thể không yêu thương người anh em của mình, trái lại, lòng bác ái đối với tha nhân cũng không thể không làm cho con người thêm gần gũi với Chúa hơn.
Ước gì chúng ta biết chạy đến với Ðức Maria như mẫu gương của lắng nghe và thực hành Lời Chúa; chạy đến với Người như người Mẹ thân thương của mỗi người, chúng ta cũng hãy đón nhận tha nhân như người anh em trong cùng một gia đình của Chúa.AMEN.


22/07/2015 Thứ Tư Tuần XVI Mùa Thường Niên Năm B Lễ Nhớ Thánh nữ Maria Mađalêna




PHÚC ÂM: Ga 20, 1. 11-18

"Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ.
Bà liền chạy về tìm Simon Phêrô và người môn đệ khác được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: "Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta để Thầy ở đâu".đ
Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: "Tại sao bà khóc?" Bà trả lời: "Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?" Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu hỏi: "Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?" Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: "Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người". Chúa Giêsu gọi: "Maria". Quay mặt lại, bà thưa Người: "Rabboni", nghĩa là "Lạy Thầy". Chúa Giêsu bảo bà: "Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: "Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con".
Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: "Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy".
Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Sách Diễm ca là quyển sách mô tả về tình yêu của hai người yêu nhau cách say đắm, mối tình giữa chàng và nàng. Trong ngày lễ kính thánh nữ Maria Madalena hôm nay, Giáo hội cho chúng ta đọc bài đọc này là muốn cho chúng ta thấy rõ hơn về tình yêu của những người luôn đi tìm kiếm Chúa.
Có thể nói trong cuộc đời của chúng ta , nhiều lúc cố gắng chạy tìm Chúa nhưng không gặp được. Không gặp có thể do Chúa ẩn mặt, không gặp do chúng ta tìm kiếm sai đường. Tìm trong nhà nhưng không gặp, tìm nơi phố chợ đông người cũng chẳng thấy. Đó cũng là hình ảnh của mỗi người chúng ta. Chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa trong mọi hoạt động xã hội, mọi công tác mục vụ rầm rộ bên ngoài,….nhưng xem ra chúng ta vẫn không gặp được Chúa. Nhưng “tôi vừa đi qua khỏi họ thì gặp ngay người tôi yêu”. Tôi chỉ gặp được Thiên Chúa trong thinh lặng, sau khi dẹp qua tất cả mọi bận rộn, ồn ào.
Nhắc đến thánh nữ Madalena là nhắc đến tình yêu của bà dành cho Chúa. Một tình yêu đã biến đổi cuộc đời, một tình yêu thôi thúc bà loan báo Tin mừng của Chúa. Và tình yêu đó đã đưa bà đến gần Chúa hơn.
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn yêu mến Chúa. Yêu để lắng nghe, để cảm nhận và đặc biệt là để nhận ra tiếng mời gọi của Chúa trong tâm hồn con mỗi ngày.AMEN.

20/07/2015 Thứ Hai Tuần XVI Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 12, 38-42
"Nữ hoàng phương nam sẽ chỗi dậy lên án thế hệ này".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, có mấy luật sĩ và biệt phái thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ". Người trả lời: "Thế hệ hung ác gian dâm đòi một dấu lạ! Nhưng sẽ không cho dấu lạ nào, trừ dấu lạ tiên tri Giona. Cũng như xưa tiên tri Giona ở trong bụng cá ba đêm ngày thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba đêm ngày như vậy. Tới ngày phán xét, dân thành Ninivê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó, vì họ đã nghe lời tiên tri Giona mà sám hối tội lỗi, nhưng đây có Đấng cao trọng hơn Giona. Đến ngày phán xét, nữ hoàng phương nam sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó: vì bà từ biên thuỳ trái đất đã đến nghe lời khôn ngoan của vua Salomon, nhưng đây có Đấng cao trọng hơn Salomon". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Trong quyển tự thuật "Vì Danh Ta", một Mục sư người Hungari đã kể lại kinh nghiệm của ông. Bị bắt và bị chuyển từ trại này sang trại khác, vị Mục sư vẫn âm thầm rao giảng Lời Chúa cho các bạn tù. Trong 13 năm tù, ông đã giúp cho rất nhiều bạn tù được gặp gỡ Chúa. Ông đã kết thúc quyển tự thuật cũng là bài ca tuyên xưng đức tin của ông như sau:
"Trong suốt thời gian bị tù đày, tôi đã hiểu được rằng Lời Chúa đi vào tâm hồn con người dễ dàng hơn giữa những đau khổ và bách hại. Ðó là lý do cho thấy mùa gặt thiêng liêng trong các ngục tù luôn luôn dồi dào. Tôi không tự cho mình là người anh hùng, lại càng không phải là vị tử đạo. Nhưng vào lúc sống tự do, nhìn lại đằng sau, tôi có thể nói với tất cả thành thật rằng 13 năm bị tra tấn đánh đập, đói khát, 13 năm đau khổ và xa gia đình để làm mục sư cho hàng ngàn tù nhân trong các trại giam, 13 năm như thế quả thật đáng giá".
Những dòng trên đây quả là một phấn khởi cho tất cả những ai đang vì niềm tin của mình mà phải chịu bách hại và đau khổ. Những đau khổ thử thách mà các Kitô hữu phải trải qua thường là dấu chỉ cao đẹp nhất, qua đó Thiên Chúa tỏ mình cho con người.
Chúa Giêsu như muốn nói đến điều đó, khi Ngài mượn hình ảnh tiên tri Yôna để loan báo về chính cái chết của Ngài. Cũng như Yôna đã vâng phục Thiên Chúa đến rao giảng sự sám hối cho dân thành Ninivê, thì Chúa Giêsu cũng vâng phục Chúa Cha để sống kiếp con người và trở thành dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa cho con người. Qua hình ảnh Yôna để loan báo sự vâng phục cho đến chết của Ngài, Chúa Giêsu muốn nói đến con đường mạc khải của Thiên Chúa, đó là con đường tình yêu. Ngài đã tạo dựng con người theo hình ảnh Ngài, nghĩa là có tự do và biết yêu thương, cho nên Thiên Chúa đã chọn con đường yêu thương để đến với con người. Ngài đã hóa thân làm người, sống trọn vẹn kiếp người, và cuối cùng chịu chết treo trên Thập giá, tất cả để trở thành lời mời gọi đối thoại yêu thương.
Mãi mãi Thiên Chúa chỉ đến với con người qua dấu chỉ của tình yêu. Người Kitô hữu luôn được mời gọi để nhận ra những dấu chỉ yêu thương ấy trong cuộc sống của mình, không những qua những chúc lành và may mắn, mà còn qua những mất mát, khổ đau thua thiệt nữa. Nhận ra những dấu chỉ yêu thương của Thiên Chúa trong cuộc sống, người Kitô hữu cũng được mời gọi để trở thành những dấu chỉ yêu thương của Ngài cho mọi người chung quanh. Trở thành dấu chỉ yêu thương có nghĩa là chấp nhận sống vâng phục và vâng phục cho đến chết như Chúa Giêsu. Trở thành dấu chỉ yêu thương giữa tăm tối của cuộc sống, giữa đọa đày bách hại, người Kitô hữu vẫn tiếp tục chiếu sáng trong tín thác, yêu thương, phục vụ, tha thứ.
Xin cho lý tưởng chứng nhân luôn bừng sáng trong chúng ta, để dù sống trong đau khổ, thử thách, chúng ta vẫn trung thành với tình yêu Chúa.
*Lạy Chúa, cám dỗ “dấu lạ” thật hấp dẫn đối với chúng con. Xin giúp chúng con lướt thắng nó bằng cuộc sống hy sinh quên mình để phục vụ.AMEN.

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

ĐỜI SỐNG QUÂN BÌNH


Một du học sinh người Nhật, đã từng có hơn bốn năm học tập tại Việt Nam, cho rằng người Việt có nhiều điều kiện thuận lợi “rừng vàng, biển bạc, bốn nghìn năm văn hiến” thiên nhiên ưu đãi, hơn hẳn rất nhiều so với nước Nhật. Thế nhưng nhìn vào thực trạng hôm nay, khoảng cách phát triển ta và Nhật mỗi ngày một xa. Tình trạng “đèn nhà ai nhà nấy sáng”, chỉ biết giữ vệ sinh nhà mình, còn ngoài đường xả rác bừa bãi, không cần biết bẩn đến đâu “Người Việt không biết xếp hàng, ... chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị.... các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi…”

Chắc không phải là hoàn toàn đúng như vậy, nhưng khiêm tốn một chút, đây không phải là chuyện không có, hoặc không xẩy ra trong xã hội chúng ta. Vì nhắm lợi nhuận trước mắt, cha mẹ đổ xô cho con học những môn học tự nhiên, rất ít chú tâm đến những môn học xã hội nhân văn, dạy làm người.
Chuyện đạo cũng không thiếu nhiếu những điều như vậy. Việc học giáo lý bị xem nhẹ, học cho xong thủ tục, cấp tốc, qua lần chiếu lệ, miễn sao được lãnh bí tích. Các biện pháp giáo dục, đạo tạo huấn luyện nơi nhà thờ, để trở thành con người trưởng thành, có giờ giấc, sống biết ơn, lễ phép...cũng bị nhiều phụ huynh than phiền “khó quá”. Hậu quả của việc giáo dục khập khiễng này, ngày càng có quá nhiều trẻ em hư, vô cảm, bất cần, tệ nạn xã hội, đâm chém, hận thù, gian tham... mỗi ngày một gia tăng.
Một con người trưởng thành cần phải hai yếu tố, đời sống vật chất, thể lý và đời sống tinh thần. Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó. Sau khi các môn đệ, vui mừng, báo cáo cho Chúa nghe những thành quả đạt được, Ngài bảo các ông hãy vào nơi thanh vắng để nghỉ ngơi chút ít. Điều ấy thật quan trọng, chỉ khi nào biết nghỉ ngơi, trầm lắng bên Chúa, ta mới cậy dựa vào Ngài, nhận ra những thành quả đó không phải là của mình, mà tất cả là hồng ân.
Chỉ khi nào ta dám dành thời giờ, để cầu nguyện, học hỏi giáo lý, tham dự thánh lễ, sinh hoạt các hội đoàn, kín múc sức mạnh nơi Chúa, hoa trái của sự thành công chính là cầu nguyện, và hoạt động lại trở thành chất liệu để cầu nguyện. Chỉ khi nào ta biết dung hòa giữa đời sống hoạt động, học hành, làm việc, vui chơi, giải trí với đời sống tâm linh, tham dự thánh lễ, dành thời gian cho Chúa, ta mới thực sự phát triển quân bình, trở thành một con người trưởng thành thực sự, trong tương quan hài hòa với mọi người. Một phụ huynh đã phải thốt lên, “giá mà hồi xưa, tôi cho nó học giáo lý đoàng hoàng, có lẽ bây giờ, không phải vào tù”.
Biết bao nhiêu những hấp dẫn lôi cuốn trước mắt, xin cho ta cũng biết dung hòa, dành thời gian, nghỉ ngơi bên Chúa. Amen.

SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU

                                     

Người Mục Tử có lẽ là hình ảnh thị vị nhất của Kinh Thánh khi nói về Thiên Chúa.Một Thiên Chúa chăm sóc, chăn dắt đoàn chiên không để thiếu thốn gì.
      Bước ra từ những truyền thống ngàn đời của Cựu ước, Đức Giêsu xuất hiện như một mục tử nhân hậu làm tất cả những gì có thể được cho đàn chiên và, bao trùm lên tất cả, là lời của Tin Mừng thường xuyên được gửi đến không chỉ bằng lời rao giảng mà còn bằng chính cuộc sống của mình.
     Điểm nổi bật trong tấm lòng mục tử của Đức Giêsu (Tin Mừng Mác-cô và Mát-thêu đều ghi lại) là mối chạnh lòng trở thành cử chỉ quan tâm, chăm sóc ngay cả việc nghỉ ngơi,ăn uống.
 Từ vị trí chủ chăn, Đức Giêsu còn là hiện thân của hòa bình,liên kết tập họp mọi người lại với nhau,khiến “Do thái và chư dân nên một,anh em xưa kia xa cách nay đã gần kề” như Thánh Phao-lô đã viết trong thư Ê-phê-sô.Đám đông theo Chúa Giêsu không nói gì cũng không đòi hỏi gì nhưng từ mối quan tâm chân tình của Người Mục Tử,Ngài đã nghe được tiến nói của đàn chiên im lặng.
 Hình ảnh người mục tử Cựu Ước đã được Đức Giêsu tái hiện cách sinh động cho đến hôm nay vẫn còn nguyên gái trị và vẫn là một đòi hỏi,thách thức cho những ai được giới thiệu là chủ chăn.
      Đã không thiếu những mục tử bị kết án “làm cho đàn chiên trong đồng cỏ của Ta phải tan lạc chết chóc”,đôi khi chỉ vì những hiềm khích cá nhân,những hẹp hòi cục bộ.Ngược lại có nhiều chủ chăn xem đàn chiên của mình chỉ đơn thuần là một bầy cừu im lặng,muốn dẫn dắt đi đâu tùy ý, không lắng nghe, không quan tâm đến những đòi hỏi,thiếu thốn có thực của đàn chiên.Tin Mừng vẫn được họ rao giảng nhưng không với ngôn ngữ của cuộc sống,chỉ là những tiếng nói dở dang.Trách nhiệm mục tử có thể vẫn được thực hiện nhưng chưa là kết quả của mối chạnh lòng và lắng nghe.Họ đã dừng lại ở bên này khoảng cách với dàn chiên và trở nên xa lạ với sứ vụ hòa bình,liên kết vốn chỉ nảy nở từ những mối thân tình gần gũi với đàn chiên.
     Giữa một thế giới và một xã hội luôn biến động,luôn đi tìm những giải pháp mới cho cuộc sống,cho lòng tin,người chủ chăn nếu không nghe được tiếng nói im lặng của đám đông cũng có nghĩa là đang làm biến dạng đi khuôn mặt mục tử của Tin Mừng.
     Khi nhà thờ chỉ còn lại mấy cụ già trong thánh lễ chúa nhật,các Giáo hội phương Tây mới nhận ra trách nhiệm của mình- dù đã muộn – khi lắng nghe và đáp trả tiếng nói của đàn chiên im lặng qua những dấu chỉ sinh động của đời thường.

     Sự im lặng của đàn chiên là một im lặng chờ đợi và đòi hỏi.Chỉ khi bắt nguồn từ mối chạnh lòng, sự quan tâm tâm theo khuôn mẫu mục tử Giêsu, người chủ chăn mới nghe được tiếng nói của đàn chiên im lặng.

18/07/2015 Thứ Bảy Tuần XV Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 12, 14-21
"Người cấm họ đừng cho ai biết Người, để ứng nghiệm lời đã phán".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, các người biệt phái đi ra ngoài, bàn mưu kế chống lại Chúa Giêsu để hãm hại Người. Biết thế, Chúa Giêsu rời bỏ nơi ấy. Có nhiều kẻ đi theo Người, và ai có bệnh, đều được Người chữa lành. Người cấm họ đừng cho ai biết Người, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia đã chép rằng:

"Này là tôi tớ Ta đã chọn, là người Ta rất yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng. Ta sẽ cho Thần trí ngự trên Người. Người sẽ rao giảng sự công chính cho dân ngoại. Người không cãi cọ hay dức lác, và không ai nghe tiếng Người ngoài đường phố. Người không bẻ gãy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói, cho đến lúc Người khiến sự công minh được toàn thắng. Dân ngoại sẽ hy vọng vào danh Người". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Chúa Giêsu biết rõ những người Biệt Phái ghen ghép và mưu hại Ngài, Ngài đã kín đáo rời khỏi miền Galilê để tiếp tục sứ mệnh của Ngài tại nhiều nơi khác, Ngài còn cấm những kẻ theo Ngài không được tiết lộ cho thiên hạ biết Ngài là ai. Thánh Mátthêu đã nhận ra trong sự kiện này lời tiên tri Isaia đã ứng nghiệm, như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay.
Ðấng Thiên Sai là Con Thiên Chúa. Thần Khí Thiên Chúa luôn ngự trên Ngài, nhưng theo lời tiên tri Isaia, khi Ngài xuất hiện thì đây là dấu để nhận ra Ngài; một con người hiền lành và khiêm nhường thật trong lòng, Ngài không cãi vả, không la lối, Ngài không bẻ gẫy cây sậy đã dập, không dập tắt tim đèn còn khói. Ðó chính là lòng nhân từ kiên nhẫn, xót thương của Chúa. Nhưng Ngài hiền lành không phải để buông xuôi, mà là để thâm nhập tâm hồn con người, cho đến lúc sự công chính được toàn thắng và muôn dân nước đều hy vọng vào Ngài.
Thật ra, trong suốt cuộc sống tại thế và cho đến hôm nay, Chúa Giêsu vẫn kiên nhẫn chờ đợi với hy vọng mọi người trở về với Ngài để được cứu thoát. Chẳng hạn với người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, một thứ tội phải bị ném đá, Chúa Giêsu chỉ nói: "Tôi cũng không kết án chị, chị hãy về đi và từ nay đừng phạm tội nữa". Ngài luôn quả quyết: "Tôi đến để kêu gọi người tội lỗi ăn năn trở lại", và thực tế, Ngài đã chữa lành những kẻ bị coi là tội lỗi và bị xã hội ruồng bỏ.
Lời Chúa hôm nay một lần nữa cho thấy ơn cứu rỗi ở tầm tay chúng ta: được cứu rỗi hay không là do chúng ta, vì Chúa vẫn kiên nhẫn và ban ơn đầy đủ, chỉ cần chúng ta thành tâm trở về với Ngài. Người trộm lành chỉ trong giây phút hướng tâm hồn về Chúa và tin tưởng nơi Ngài, đã được Chúa hứa cho ở trên Thiên Ðàng với Chúa ngay hôm đó. Còn Giuđa đã thất vọng đến chỗ tự vẫn, thì đó là dấu chưa hiểu lòng Chúa thương yêu bao la đến mức nào.
Xin Chúa cho chúng ta thấu hiểu lòng Chúa luôn yêu thương kiên nhẫn chờ đợi chúng ta. Xin cho chúng ta hết lòng trở về với Chúa để được ơn cứu độ.
*Lạy Chúa Giê-su, xin giúp chúng con biết sống đơn sơ, khiêm tốn để loan báo Tin Mừng bằng việc làm phục vụ anh chị em. Amen.

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

NGÀY 17-07-2015 THỨ SÁU TUẦN XV THƯỜNG NIÊN



LỜI CHÚA:Mt 12, 1-8
1 Hôm ấy, vào ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn.2 Người Pha-ri-sêu thấy vậy, mới nói với Đức Giê-su: "Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát! "3 Người đáp: "Các ông chưa đọc trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ đói bụng?4 Ông vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi.5 Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sa-bát, các tư tế trong Đền Thờ vi phạm luật sa-bát mà không mắc tội đó sao?6 Tôi nói cho các ông hay: ở đây còn lớn hơn Đền Thờ nữa. -7 Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội.8 Quả thế, Con Người làm chủ ngày sa-bát."
SUY NIỆM
Giữ ngày sabát là điều rất quan trọng trong Do thái giáo. Theo Luật Chúa, đó là ngày nghỉ ngơi, ngừng mọi công việc. Đối với người Pharisêu, bứt lúa được xem như gặt lúa, nên là việc bị cấm làm. Hành vi bứt lúa của các môn đệ bị coi là vi phạm ngày sabát. Thay vì trách họ theo lời người Pharisêu, Thầy Giêsu lại bênh vực họ. Ngài trưng dẫn trường hợp Đavít và các thuộc hạ khi đói bụng đã ăn bánh thánh hiến vốn dành riêng cho các tư tế (Lv 24,5-9; 1 Sm 21,1-6). Hiển nhiên đây là chuyện vi phạm Lề Luật vì có nhu cầu chính đáng. Nếu chấp nhận chuyện Đavít thì càng phải chấp nhận chuyện của các môn đệ, vì họ đi theo một Đấng mà Đavít phải gọi là Chúa (Mt 22,43).
Đức Giêsu không có thái độ bất kính với ngày sabát. Nhưng Ngài là chủ ngày sabát, Ngài có quyền xác định điều gì được phép làm. Ngài thấy gánh nặng đè lên con người bởi những cấm đoán chi li, khiến con người ngột ngạt, mệt mỏi. Giữ Luật phải đem lại cho con người hạnh phúc, phải đi với lòng nhân. Giữ Luật mà cứng nhắc, thiếu lòng nhân, lòng bao dung, thì đó là thứ hy lễ Chúa không cần (Hs 6,6). Thật ra không có sự đối nghịch giữa luật lệ với lòng nhân. Giữ luật là cách biểu lộ lòng nhân, vì luật trên hết là luật yêu thương. Người giữ luật thực sự là người có khuôn mặt vui tươi và trái tim rộng mở.
Phụng vụ Lời Chúa hôm nay, muốn nói với chúng ta rằng đời sống xã hội và cộng đoàn, là để các quyền lợi và trách nhiệm của tất cả mọi người được bảo đảm và hài hoà, cần phải có những luật lệ qui định. Tuy nhiên các luật lệ qui định đó phải dựa trên một mối tương quan, trật tự ưu tiên: trước tiên là đối với Thiên Chúa, con người, luật lệ, nghi thức, phụng vụ, thời gian, vật chất, v.v…)
Mặt khác. Lề luật hay luật lệ, tuy cần thiết và quan trọng, nhưng cũng chỉ là những công cụ, những phương tiện nhằm phục vụ con người và sinh hoạt đời sống của con người mà thôi. Đặc biệt, khi những luật lệ và công cụ đó không còn phù hợp nữa hay nó làm xúc phạm đến phẩm giá của con người thì cần phải hủy bỏ hoặc kiện toàn mới. Và chỉ có Thiên Chúa và con người mới là mục đích của mọi thứ Luật lệ.
Những tàn dư của thái độ “biệt phái” ngày nay: trong các tôn giáo, đầu óc quá “vụ luật” và xem nhẹ phẩm giá của con người; những thái độ coi trọng hình thức thái quá thậm chí có những lúc xúc phạm đến nhân phẩm của tha nhân… vẫn luôn tồn tại.
Lạy Chúa Giêsu, xin thanh tẩy và biến đổi tâm hồn ích kỷ, thành kiến và vụ luật của mỗi người chúng con. Xin ban cho chúng con tấm lòng bao dung tha thứ, biết cảm thông và chia sẻ với mọi người để xây dựng cuộc sống tràn ngập tình yêu, hầu mọi người cảm nhận được giá trị của lề luật và sống xứng đáng là con cái Chúa. Amen.


Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

THỨ SÁU 17.07 - Tuần XV Thường Niên



Xh 11:10 – 12:14; Mt 12:1-8

Khi ấy, vào ngày Sabát, Ðức Giêsu băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn. Những người Pharisêu thấy vậy, mới nói với Ðức Giêsu: “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sabát!” Người đáp: “Các ông chưa đọc trong Sách à? Vua Ðavít đã làm gì, khi vua và thuộc hạ đói bụng? Vua vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sabát, các tư tế trong Ðền Thờ vi phạm luật sabát mà không mắc tội đó sao? Tôi nói cho các ông hay: ở đây còn lớn hơn Ðền Thờ nữa. Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân, chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội. Quả thế, Con Người làm chủ ngày sabát.”

CẦN MỘT TẤM LÒNG
Một gia đình nọ có hai người con. Người con thứ nghèo khổ nhưng hiếu thảo, luôn cố gắng phụng dưỡng cha mẹ. Người con cả giàu có, hàng tháng gửi tiền về cho cha mẹ, nhưng rất hiếm khi thăm hỏi, an ủi và quan tâm đến cha mẹ những khi ốm đau.
Sống trong xã hội văn minh và tiến bộ hôm nay, lẽ ra con người phải được vui vẻ và hạnh phúc hơn. Thế nhưng, đau khổ, bất hạnh vẫn đang diễn ra khắp nơi trên thế giới. Tại sao vậy? Thưa, vì thiếu tấm lòng.
Nền văn hóa công nghiệp giúp con người năng động, nhạy bén trong công việc nhưng cũng dễ trở nên vô tâm, vô cảm với người khác. Vì thế, Đức Giêsu mời gọi chúng ta hãy sống với nhau bằng một tấm lòng nhân hậu. Và tấm lòng nhân hậu này thì quý giá hơn tất cả các của lễ khác như hoa, nến… Đó cũng chính là của lễ đẹp lòng Thiên Chúa hơn cả.

Lạy Chúa, xin thương biến đổi chúng con! Nhờ đó, chúng con vui sống trong tình mến Chúa yêu người mỗi ngày một hơn.

17.7.2015 – Thứ sáu Tuần 15 Thường niên


Mt 12, 1-8
Khi ấy, vào ngày Sabát, Ðức Giêsu băng qua một cánh đồng lúa; các môn đệ thấy đói và bắt đầu bứt lúa ăn. Những người Pharisêu thấy vậy, mới nói với Ðức Giêsu: “Ông coi, các môn đệ ông làm điều không được phép làm ngày sabát!” Người đáp: “Các ông chưa đọc trong Sách à? Vua Ðavít đã làm gì, khi vua và thuộc hạ đói bụng? Vua vào nhà Thiên Chúa, và đã cùng thuộc hạ ăn bánh tiến. Thứ bánh này, họ không được phép ăn, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Hay các ông chưa đọc trong sách Luật rằng ngày sabát, các tư tế trong Ðền Thờ vi phạm luật sabát mà không mắc tội đó sao? Tôi nói cho các ông hay: ở đây còn lớn hơn Ðền Thờ nữa. Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân, chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông đã chẳng lên án kẻ vô tội. Quả thế, Con Người làm chủ ngày sabát.”
Suy niệm
 Ngày Sabát là ngày được thánh hiến dành cho Thiên Chúa và Thiên Chúa đã chọn ngày này như là dấu hiệu giao ước của Người với dân Do thái. Ngày Sabát cũng là ngày để nghỉ ngơi về thể chất cũng như tinh thần sau một tuần làm việc vất vả và mệt nhọc. Những người Biệt phái tức giận các môn đệ của Chúa Giêsu không phải vì các ông bứt lúa mà không có phép của chủ nhân; nhưng vì họ cho rằng các ông lỗi luật ngày Sabát. Người Biệt phái và kinh sư là những người hay nệ luật cách mù quáng và thụ động. Họ đặt nặng luật lệ mà quên đi điều quan trọng là sự sống con người và lòng bác ái. Chúa Giêsu đã bênh vực các môn đệ và giúp họ hiểu rằng những nhu cầu cấp bách cho sự sống con người và lòng nhân từ thì được ưu tiên và đáng quý hơn cả hy lễ và các tập tục cổ truyền.
 Lời Chúa hôm nay giúp mỗi người chúng ta tự vấn lương tâm mình. Giây phút nào đó, có thể chúng ta cũng hành động như những người Biệt phái xưa: khép mình với tha nhân, tự mãn trong những thói quen cố hữu của mình để không đưa tay ra giúp đỡ anh chị em những lúc họ cần đến sự trợ giúp của chúng ta. Thánh Giacôbê cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thực thi đức ái trong cuộc lữ hành đức tin của chúng ta: "Hỡi người đầu óc rỗng tuếch, bạn có muốn biết rằng đức tin không có hành động là vô dụng không?" (Gc 2,20).
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết làm vinh danh Chúa qua lối sống và cách cư xử của chúng con với anh chị em mình. Xin giải thoát chúng con khỏi thái độ hay chỉ trích và cố chấp để chúng con biết yêu thương mọi người như Chúa hằng yêu thương chúng con. Amen. 


17/07/2015, Thứ Sáu Tuần XV Mùa Thường Niên Năm B: Mt 12, 1-8


"Con Người cũng là chủ ngày sabbat".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ của Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: "Kìa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat". Người nói với các ông rằng: "Các ông không đọc thấy Đavít và những người đi với ông đã làm gì khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Đavít vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày Sabbat, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày Sabbat mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Đấng còn trọng hơn đền thờ nữa. Vì nếu các ông biết được điều này là, 'Ta muốn lòng nhân từ, chứ không muốn hy lễ', chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, vì chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ:

Chương 12 Tin Mừng Mátthêu qui tụ những tranh luận giữa Chúa Giêsu và các vị lãnh đạo Do thái giáo thời Chúa Giêsu về những đặc tính của nếp sống tôn giáo. Cuộc tranh luận hôm nay liên quan đến việc thực hành đạo đức căn bản của người Do thái, đó là việc giữ ngày Hưu lễ. Ðây là một thực hành quan trọng đến độ người Biệt Phái đã dùng việc Chúa Giêsu không tuân giữ luật Hưu lễ để lý luận và nói với dân chúng rằng Chúa Giêsu không phải là Ðấng đến từ Thiên Chúa, không phải là Ðấng Mêsia.
Việc dành riêng một ngày nghỉ cho Thiên Chúa đã bị lạm dụng đến mức việc tuân giữ ngày Hưu lễ không còn là do tình yêu mến tôn thờ đối với Thiên Chúa, nhưng là một hình thức ràng buộc con người. Qua cuộc tranh luận với những người Biệt Phái về việc giữ ngày Hưu lễ, Chúa Giêsu mở rộng cho chúng ta thấy giá trị tôn giáo đích thực của ngày Hưu lễ, và do đó phải sống tinh thần ngày Hưu lễ đó như thế nào?
Cuộc tranh luận của Chúa Giêsu đều được trình thuật đầy đủ trong các Tin Mừng Nhất Lãm, nhưng nơi Tin Mừng Mátthêu, tác giả lưu ý hai điểm: thứ nhất, quyền hành của Chúa Giêsu trên các việc thực hành đạo đức; thứ hai, lòng nhân từ có ưu tiên trên việc thực hành đạo đức. Trả lời cho thắc mắc của những người Biệt Phái tại sao các môn đệ Ngài không giữ luật Hưu lễ, Chúa Giêsu nhắc lại việc xẩy ra trong Cựu Ước liên quan đến Ðavít và những người tùy tùng khi đói, tức khi khẩn thiết, đã làm điều không được phép làm, hoặc việc các tư tế trong Ðền thờ không nghỉ ngày Hưu lễ mà cũng không mắc tội. Rồi Chúa kết luận: "Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: "Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông sẽ chẳng lên án kẻ vô tội". Lòng nhân từ phải là căn bản cho những phán đoán của chúng ta đối với anh em; cần phải hành xử theo lòng nhân từ này hơn là chỉ xét đoán anh em theo những việc bên ngoài.
Vả lại, những việc đạo đức và việc nghỉ ngày Hưu lễ, là để con người đến gần Thiên Chúa, thế mà Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa đã hiện diện giữa họ, thì lòng đạo đức không còn là một cái gì tuyệt đối phải thi hành nữa. Các tư tế làm việc trong Ðền thờ ngày Hưu lễ mà không lỗi luật, thì các môn đệ Chúa Giêsu lỗi luật thế nào được, vì đã có Chúa Giêsu bên cạnh họ. Ngài là Con Thiên Chúa cao trọng hơn Ðền thờ. Chúa Giêsu muốn nhân dịp này để mạc khải chính Ngài là Ðấng Mêsia cao trọng hơn Ðền thờ và làm chủ cả ngày Hưu lễ; nhưng các người Biệt Phái không nhìn nhận điều này.
Xin Chúa giúp chúng ta vượt qua tinh thần vụ hình thức trong đời sống đức tin. Xin cho chúng ta tâm hồn nhân từ như Chúa để biết đối xử với người khác mỗi ngày một tốt đẹp hơn.AMEN.



THỨ NĂM 16.07 - Tuần XV Thường Niên


Xh 3:13-20
Lời Chúa: Mt 11, 28-30Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”

ĐẾN VỚI CHÚA
Ngày 01/06/2013, nữ diễn viên, ca sĩ nổi tiếng của Đài Loan – cô Hoan Hoan – đã tự tử tại nhà riêng với lí do chính là vì bị trầm cảm do hôn nhân tan vỡ và sự nghiệp gặp nhiều khó khăn.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta phải mang vác những gánh nặng lớn lao dường như quá sức chịu đựng như: sức khỏe suy yếu, bệnh tật, sự cô đơn, thất vọng, gia đình tan vỡ... Những lúc như thế, chúng ta sẽ bám víu vào đâu để cuộc đời vơi đi nỗi khổ đau, sợ hãi và tránh được kết cục đáng buồn như nữ ca sĩ Hoan Hoan trên đây?
Qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời gọi chúng ta hãy chạy đến với Người, để được chính Người nâng đỡ ủi an, vì Người là tình yêu, là sự sống, là niềm vui và là sự bình an đích thực.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết năng chạy đến với Ngài để được Ngài nâng đỡ, ủi an mỗi khi chúng con gặp những cơn thử thách, gian nan trong cuộc sống.

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

16.07.2015 – Thứ năm Tuần 15 Thường niên


Lời Chúa: Mt 11, 28-30
Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”


Suy niệm
 Người Do Thái thời Chúa Giêsu phải gánh lấy 613 điều luật buộc mà các kinh sư đã bày ra khi giải thích Cựu Ước. Điều đó làm cho cuộc sống vất vả của người dân thêm nặng nề, cực khổ. Thấu hiểu hoàn cảnh của họ, Chúa Giêsu đã lên tiếng mời gọi: "Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi" (Mt 11,28). Chúa Giêsu là một người luôn biết cảm thông với những nỗi khó nhọc của con người, vì chính Ngài khi nhập thể làm người đã trở nên giống chúng ta mọi đàng, nghĩa là Ngài cũng phải chịu thiếu thốn, chịu đau khổ, chịu sỉ nhục và tột đỉnh là cái chết nhục nhã trên thập giá mặc dù Người chẳng có tội gì.
 Bài Tin Mừng hôm nay là một lời mời gọi đầy yêu thương của Chúa Giêsu dành cho tất những ai đang bị đè bẹp bởi gánh nặng của cuộc sống, bị lôi cuốn chạy theo danh vọng, quyền lực, tiền bạc; những ai đang bị lòng hận thù thống trị; những ai đang chịu những bất công và nghèo đói;… Họ được mời gọi tìm đến sự nghỉ ngơi và bồi dưỡng nơi Chúa. Thật vậy, Thiên Chúa chính là cội nguồn của sự bình an và chỉ nơi Người chúng ta mới tìm thấy được sự bình an đích thực trong tâm hồn.
Lạy Chúa, trong cuộc sống này ai trong chúng con cũng có những khó khăn, vất vả và lo lắng, đôi khi những điều đó làm chúng con bất an. Xin cho chúng con luôn biết tìm đến nương ẩn trong Trái Tim đầy yêu thương của Chúa để tâm hồn chúng con được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Amen. 


NGÀY 16-07-2015 THỨ NĂM TUẦN XV THƯỜNG NIÊN


LỜI CHÚA: Mt 11, 28-30
28 “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”
SUY NIỆM
Bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu tự giới thiệu cho chúng ta một tình yêu đặc biệt Ngài dành cho con người, nhất là những người đau khổ vất vả. Hãy đến với Chúa. Ngài sẽ nâng đỡ ủi an tâm hồn sầu khổ của chúng ta.
Ách tình yêu của Chúa đặt trên vai chúng ta để thay thế và làm cho ách nặng cuộc đời chúng ta trở nên êm ái nhẹ nhàng. Kiêu căng đưa đến hận thù. Chỉ có hiền lành, khiêm nhường mới đưa tới niềm vui và hạnh phúc cho cuộc đời.
Đặc biệt. Đây là kiểu một nói của Chúa Giêsu đối với các tư thầy tư tế Do thái ngày xưa. Nhắm tới những ai làm lớn thì phải có tinh thần phục vụ (Hc 51,31; Is 55,1; Ca 9,5). Ách và gánh của Chúa Giêsu là đạo lý và Tin Mừng cho mọi người biết rằng theo Chúa là phải hoàn toàn tin yêu, khiêm nhường và hiền lành.“Hãy học với tôi” Chúa mời gọi mọi người trong chúng ta hãy tin tưởng tuyệt đối vào Ngài. Vì thế, để sống trọn vẹn niềm tin ấy thì ta hãy noi gương Chúa sống khiêm nhường đối với Thiên Chúa và hiền lành đối với tha nhân. Và như vậy tâm hồn ta sẽ được nghĩ ngơi và bồi dưỡng, vì Ngài luôn bổ sức cho những ai biết chạy đến với Ngài.
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta phải mang vác những gánh nặng lớn lao dường như quá sức chịu đựng. Chẳng hạn như: sức khỏe suy yếu, bệnh tật léo dài, sự cô đơn thất vọng, gia đình ta vỡ, đói khát, thất nghiệp… Những lúc như thế, chúng ta sẽ bám víu vào đâu để cuộc đời vơi đi những nỗi khổ đau, sợ hãi và tránh được những sự khủng hoảng hay kết cục đáng buồn…?
Lạy Chúa Giêsu, xin dạy mỗi người chúng con biết sống hiền lành, khiêm nhường và yêu thương như Chúa. Ðể cuộc sống chúng con luôn thấy nhẹ nhàng an vui, gia đình, làng xóm chúng con luôn tỏa bầu khí ấm áp yêu thương. Chỉ khi nào chúng con biết sống với tất cả con tim, cuộc đời chúng con mới thực sự có ý nghĩa và hạnh phúc. Amen.


Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

15/07/2015 Thứ Tư Tuần XV Mùa Thường Niên Năm B


Tin Mừng: Mt 11, 25-27
"Chúa đã giấu không cho những người khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho". Đó là lời Chúa.
Cần Trở Nên Bé Mọn
Con người có thể khước từ Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa thì không bao giờ từ bỏ con người; Ngài luôn mời gọi con người trở về để lãnh nhận ân sủng và sự thật của Ngài. Thiên Chúa mời gọi mọi người, không phân biệt, nhưng từ phía con người có thể có một trong hai thái độ: thái độ của những kẻ bé mọn khiêm tốn để cho Chúa dạy dỗ; và thái độ của những kẻ thông thái, tự cao, cho mình thuộc một nhóm nhỏ tách rời khỏi đại đa số dân chúng.
Những kẻ thông thái được Chúa Giêsu trực tiếp nhắm đến trong Tin Mừng hôm nay là nhóm Biệt Phái đang đứng trong hành lãnh đạo sinh hoạt tôn giáo và chống đối Chúa. Họ đến với Chúa bằng con đường của sự thông hiểu về luật Môsê; họ cho rằng chỉ cần am tường lề luật Môsê trong Kinh Thánh cũng như trong truyền khẩu là con người có thể đến với Chúa: họ tự phụ mình biết Thiên Chúa, nhưng thực ra họ lìa xa Ngài.
Con đường Chúa Giêsu mạc khải để giúp con người đến với Thiên Chúa chính là Ngài, mà mỗi người chúng ta được mời gọi đón nhận với tâm hồn đơn sơ khiêm tốn: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". Nếu cậy dựa vào sự khôn ngoan của mình, con người sẽ không gặp được Thiên Chúa, nhưng nếu để Chúa Thánh Thần hướng dẫn và nhờ qua Chúa Giêsu Kitô, con người có thể đạt tới sự thông hiệp với Thiên Chúa và được cứu rỗi: "Lạy Cha, con chúc tụng Cha, vì điều Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết, thì Cha lại mạc khải cho những người bé mọn".
Chúng ta cần trở nên những người bé mọn theo tinh thần Phúc Âm, để cảm nếm và sống hòa hiệp với Thiên Chúa. Ðức tin Kitô giáo hướng dẫn chúng ta đến một con người cụ thể, một vị Thiên Chúa chấp nhận sống với con người, chứ không phải những lý lẽ thần học cao siêu. Một con người khiêm tốn có thể có đức tin sâu xa hơn một nhà thông thái. Ðức tin là một hồng ân cần được lãnh nhận hơn là kết quả của sưu tầm trí thức của con người. Thánh Têrêsa Avila, tuy không học hành nhiều, nhưng đã có kinh nghiệm sống động về Thiên Chúa và đã trình bày kinh nghiệm thiêng liêng của mình một cách tốt đẹp, đến nỗi đã được đặt làm tiến sĩ Hội Thánh, vì giáo huấn của thánh nữ để lại là kho tàng thiêng liêng quí báu giúp mọi thành phần Giáo Hội đến với mầu nhiệm Thiên Chúa.
Dĩ nhiên, Chúa Giêsu không có ý loại bỏ những bậc thông thái, nhưng chỉ có ý cảnh tỉnh những ai cậy dựa vào sự thông thái rằng họ sẽ không đến được với Chúa, không có đủ điều kiện để lãnh nhận mạc khải của Chúa. Tuy nhiên, không thiếu những trường hợp có sự hòa hợp giữa thông thái và đức tin Kitô giáo. Thánh Tôma Tiến sĩ là một điển hình. Nói chung, thái độ khiêm tốn để Chúa soi sáng hướng dẫn là điều căn bản cần phải có luôn.
Xin Chúa mở rộng tâm hồn chúng ta để lắng nghe Lời Chúa với tâm hồn khiêm tốn, mến yêu. Xin cho chúng ta biết sống theo sự soi sáng của Thánh Thần để đến với Chúa và với anh em.AMEN.

Chia sẻ:


15.07.2015 – Thứ tư Tuần 15 Thường niên


L
ời Chúa: Mt 11, 25-27
Khi ấy, Ðức Giêsu cất tiếng nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết Người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không biết Chúa Cha, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho.”
Suy niệm
 Trong trình thuật Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu không chỉ tỏ cho chúng ta thấy mối tương quan mật thiết của Người với Chúa Cha mà con khai mở cho chúng ta khám phá huyền nhiệm tình yêu của Thiên Chúa. Thiên Chúa yêu thương những người bé nhỏ. Người mạc khải cho họ biết những bí nhiệm khôn lường. Quả vậy, niềm vui của ngày Ngôi Hai giáng trần chỉ được loan báo cho những mục đồng nghèo hèn. Chúa đã không chọn những người khôn ngoan thông thái nhưng lại chọn những ngư phủ thấp kém về nhiều mặt làm tông đồ và tỏ lộ cho họ biết mầu nhiệm Nước Trời.
 Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đi vào trong tình yêu, vào trong mối tương quan thân tình với Thiên Chúa bằng cách trở nên những con người bé nhỏ. Bé nhỏ ở đây không xét trên bình diện thể xác nhưng là tâm hồn. Đó là sự khiêm tốn, tin tưởng và phó thác hoàn toàn cuộc đời của mình trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa như trẻ thơ luôn tín thác vào cha mẹ của chúng.
Lạy Chúa, những tưởng khi khoa học kỹ thuật phát triển, con người sẽ nhận ra sự hiện diện của Chúa, thế nhưng, khoa học càng phát triển thì con người lại càng tự tôn mình lên và phủ nhận sự hiện diện của Người. Xin cho chúng con luôn biết khiêm tốn nhận ra sự yếu hèn của chúng con và tôn nhận sự hiện diện và quyền uy của Chúa trong vũ trụ này. Xin cho chúng con luôn biết phó thác cuộc đời của mình trong tình yêu của Chúa.