Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Chúa Nhật XI Thường Niên B

CĐ: SỰ PHÁT TRIỂN CỦA NƯỚC TRỜI

*Bài đọc 1: Ed 17,22-24
Ngôn sứ Ê-dê-ki-en nói nới dân đang bị lưu đầy ở Babylon: Cây hương nam cao ngất ám chỉ vua Na-bu-kô-đô-nô-sô... và đế quốc của ông, nó sẽ bị Thiên Chúa đốn hạ xuống. Một chồi non được Thiên Chúa trồng và lớn lên thành cây hương nam vĩ đại ám chỉ dân Ít-ra-en, sẽ được hồi hương và đất nước sẽ được hồi sinh, thịnh vượng. Tất cả các cây rừng khác chỉ các vua và các nước khác. Họ sẽ nhận biết uy quyền của Thiên Chúa và vinh quang của Ít-ra-en.
**Bài đọc 2: 2Cr 5,6-10
Giữa những gian truân khổ nhục của cuộc sống, Thánh Phaolô vẫn bày tỏ lòng trông cậy vào Thiên Chúa: bởi sống ở đời này cũng chỉ là lưu đày, tạm thời xa cách Thiên Chúa mà thôi. Một ngày kia, chúng ta sẽ được thoát cảnh lưu đày là về với Chúa. Trong khi đợi chờ, chúng ta hãy cố gắng sống sao cho đẹp lòng Chúa, để dến ngày đó, chúng ta được Chúa xét là đáng được thưởng vinh quang !

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mác-cô
Mc 4,26-34
26Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng dụ ngôn này: "Chuyện Nước Thiên Chúa thì cũng tựa như chuyện một người vãi hạt giống xuống đất. 27Đêm hay ngày, người ấy có ngủ hay thức, thì hạt giống vẫn nẩy mầm và mọc lên, bằng cách nào, thì người ấy không biết. 28Đất tự động sinh ra hoa màu: trước hết cây lúa mọc lên, rồi trổ đòng đòng, và sau cùng thành bông lúa nặng trĩu hạt. 29Lúa vừa chín, người ấy đem liềm hái ra gặt, vì đã đến mùa."
30Rồi Người lại nói: "Chúng ta ví Nước Thiên Chúa với cái gì đây? Lấy dụ ngôn nào mà hình dung được? 31Nước Thiên Chúa giống như hạt cải, lúc gieo xuống đất, nó là loại hạt nhỏ nhất trên mặt đất. 32Nhưng khi gieo rồi, thì nó mọc lên lớn hơn mọi thứ rau cỏ, cành lá xum xuê, đến nỗi chim trời có thể làm tổ dưới bóng."
33Người dùng nhiều dụ ngôn tương tự mà rao giảng lời cho họ, tuỳ theo mức họ có thể nghe. 34Người không bao giờ rao giảng cho họ mà không dùng dụ ngôn. Nhưng khi chỉ có thầy trò với nhau, thì Người giải nghĩa hết.                    Đó là Lời Chúa
Suy Niệm Tin Mừng
Đại ý: Thiên Chúa đã gieo hạt giống Nước Trời trong lòng chúng ta, chúng ta phải làm cho hạt giống ấy mọc lên.
-Hạt giống Cây Tre Trung Quốc. Weldon kể rằng: có một hạt gống kỳ lạ nhất là hạt giống cây tre Trung quốc. Nó phải nằm trong lòng đất 5 năm mới nảy mầm và chồi lên. Vâng, phải mất 5 năm nó mới nảy mầm mọc lên được! Trong suốt 5 năm, người ta phải chăm sóc nó, nghĩa là phải tưới tắm, giữ đất cho ẩm, bón phân cho thích hợp, để nó sống được và nẩy mầm... Thế rồi, sự ngạc nhiên vô cùng to lớn đã xuất hiện, cây tre đã trồi lên khỏi mặt đất, và chỉ trong sáu tuần lễ, nó đã vọt lên gần 3 mét!
Tại sao mầm non cần nhiều thời gian như thế để mọc ra? Và tại sao khi nhú lên khỏi mặt đất, nó tăng trưởng mau như vậy? Các chuyên gia nói rằng: vì nó đã ở trong lòng đất 5 năm, và thời gian ấy nó đã hình thành cho mình một hệ thống rễ phức tạp, nhờ chính hệ thống rễ này mà thân cây tăng trưởng mau lẹ chỉ trong 3 tuần lễ.
Nhiều khi chúng ta cũng tự hỏi: Liệu Hạt giống Đức Tin Chúa gieo vào lòng chúng ta ngày Rửa Tội có bám rễ và hấp thụ được nhiều sự sống như thế không? Hay Hạt giống đó đã rơi vào bụi gai, sỏi đá, vệ đường, hoặc đã bị chim trời đến ăn mất?
Câu chuyện về Hạt giống cây tre Trung quốc nhắc nhớ cho chúng ta phải biết tưới tắm, chăm sóc phân bón cho hạt giống Đức tin của mình, mà Chúa đã gieo vào linh hồn ta ngày ta được Rửa tội, cụ thể là ta hãy sống đạo tích cực, bằng cách năng tham dự Thánh Lễ, lãnh nhận các Bí tích như Hòa Giải (Xưng tội) với Chúa, cầu nguyện hằng ngày, đọc Lời Chúa và thực hành, tuân giữ các điều răn, thực thi bác ái huynh đệ vối mọi người... Vì “Đức Tin không có việc làm là Đức tin chết”. (Gc2,17)
Bạn hãy năng đọc kinh Lạy Cha, bạn sẽ biết phải sống đức tin thế nào, và bạn sẽ được những gì, nhờ đời sống đức tin ấy.
Lạy Cha chúng con ở trên trời...

Chúa nhật XI Thường Niên B



( Mc 4, 26-34 )
Khi chúng ta sống những giờ phút khó khăn, hay khi chúng ta nhìn thấy những con người phải chiến đấu trong những hòan cảnh hầu như không được nâng đỡ, tự nhiên chúng ta quay về phía Thiên Chúa để chất vấn ngài: “ Ngài ở đâu ?- Ngài làm gì ?- Ngài không nhìn thấy chúng con đang gặp rắc rối thế nào sao ?- Ngài không nhìn thấy những con người này chiến đấu trong cái địa ngục nào sao ?- Ngài là Đấng Tòan Năng. Người ta gọi ngài là Đấng Tối Cao, là Đấng Hùng Mạnh nhất. Thế thì tại sao, tại sao ngài thinh lặng ?- Tại sao ngài vắng mặt ?- Tại sao ngài bất động ?- Lạy Chúa, tại sao ngài ngủ quên ?-“
Vấn nạn này xưa như trái đất. Người ta đã đặt ra vào thời Chúa Giêsu. Các môn đệ của Chúa cũng đã đặt ra trong nhiều thập niên sau khi ngài sống lại. Chúa Giêsu đã loan báo việc Nước Thiên Chúa sắp đến. Thế nhưng, rõ ràng là nó đến và cắm rễ vào trái đất thì quá chậm. Thiên Chúa ở đâu ?- Ngài đang làm gì ?- Tại sao ngài không can thiệp một cách mãnh liệt để Vương Quốc của ngài xâm nhập vào thế gian như là một luồng gió lớn, và sưởi nóng các tâm hồn như một ngọn lửa bùng phát ?-
Chúa Giêsu trả lời những vấn nạn của các môn đệ bằng cách khẳng định rằng, Cha của ngài luôn luôn hiện diện trong thế giới, và ngài hành động không mệt mỏi để Vương Quốc của ngài cắm rễ và phát triển. Thế nhưng, điều đó không nhất thiết phải diễn ra theo kiểu các môn đệ ưa thích.

Những cách hành động của Thiên Chúa thì huyền nhiệm, kín đáo và thường là gây ngỡ ngàng. Hành động của ngài trong thế giới và trong Giáo Hội có thể so sánh với cách hành động mà ngài thực hiện, từ giờ này qua giờ khác, đêm cũng như ngày, để hạt giống đựơc trồng trong đất mọc lên và sinh hoa kết quả theo đúng thời điểm thích hợp. Sự tăng trưởng được thực hiện,  trong bóng tối, tận thẩm sâu tâm hồn và rất thường khi trong những gì là khiêm tốn, nghèo hèn và yếu đuối. Tự nhiên, người ta không nhận ra một hành động giống như thế. Cần phải có một cái nhìn sâu sắc để có thể đạt đến đó. Cần phải có cái nhìn của đức tin.
Chúng ta quá mơ mộng về một Thiên Chúa hành động rập theo khuôn mẫu của chúng ta. Chúng ta mong muốn phải xảy ra nhanh chóng và ngoạn mục. Thế nhưng Thiên Chúa thì kín đáo, hết sức tôn trọng con người. Ngài không tự mình xuất hiện trước sân khấu. Ngài không phải là người chuyên làm phép lạ. Ngài hành động ở tận thẩm sâu tâm hồn, trong khi vẫn dùng thời điểm thích hợp và tôn trọng sự tự do của mỗi ngừơi. Chỗ này chỗ khác, ngài khơi dậy những việc thực hiện nhỏ, chỉ sau này mới lớn lên, chỉ sau này mới mang nhiều hoa trái.
Vì thế, chúng ta cần phải biết kiên nhẫn với Thiên Chúa và phải biết sống bằng hy vọng. Phải biết để Thiên Chúa làm việc theo nhịp độ của ngài. Phải chấp nhận là không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy bằng chính đôi mắt của chúng ta những gì mà ngài thực hiện. Cần phải tin vào những gì vĩ đại và độc đáo mà ngài chuẩn bị cho chúng ta. Cần phải học biết lắng nghe tiếng nói của ngài trong thinh lặng, cần phải biết nhận ra hành động của ngài trong đêm tối, và khám phá sự hiện diện của ngài nơi những người bé mọn nhất và khiêm hạ nhất.
Những nhận xét ngắn ngùi này được áp dụng cho những gì mà chúng ta đang sống trong Giáo Hội. Nhiều khi chúng ta có cảm tưởng là Giáo Hội của chúng ta đánh mất tốc độ, mất sân chơi và mất ảnh hưởng. Có phải Thiên Chúa đành khoanh tay  không ?- Có phải ngài đã bỏ rơi chúng ta không ?-
Bài Tin Mừng hôm nay mời chúng ta tin vào sự hiện diện của ngài… tin vào sự hiện diện năng động và phong phú của ngài, dù cho bề ngòai có thế nào đi nữa. Chúa Giêsu đã nói: “Nước Trời giống như một người đi gieo hạt giống trong ruộng của mình: đêm hay ngày, người đó ngủ hay thức, hạt giống nẩy mầm và lớn lên, người đó không biết thế nào.” Dù chúng ta ngủ hay làm việc, chính Thiên Chúa làm cho hạt giống nẩy mầm và lớn lên. Và ngày cũng như đêm, Giáo Hội của Chúa, vẫn được xây dựng, Vương Quốc của ngài vẫn được thiết lập, chúng ta không biết như thế nào.
Chúng ta có tin điều đó không ?- Chúng ta có tin điều đó một cách vững vàng không ?- Nguyện xin ân sủng được trao ban cho chúng ta khi chúng ta cùng nhau tuyên xưng đức tin của các tông đồ, cũng là đức tin của chúng ta.


Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Thứ Bảy - Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ.

Ghi nhớ trong lòng
Lời Chúa: Lc 2,41-52

41 Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. 42 Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. 43 Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. 44 Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng, mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. 45 Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrusalem để tìm Người. 46 Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. 47 Tất cả những ai nghe Người nói đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. 48 Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: "Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con". 49Người thưa với hai ông bà rằng: "Mà tại sao cha mẹ tìm Con? Cha mẹ không biết rằng Con phải lo công việc của Cha Con ư?" 50 Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói.
51 Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nagiarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng. 52 Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng, trước mặt Thiên Chúa và người ta.

"Maria mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng." (Lc 2,51)
Suy niệm: 
Trong các lễ nhớ dành riêng cho Mẹ Maria liên quan tới lễ Đức Mẹ Lộ Đức, có lễ Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ Maria. Kiểu nói ”trái tim vô nhiễm” mới có sau này, và trở thành thông dụng sau khi Đức Giáo Hoàng Piô IX công bố tín lý Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội năm 1854. Trước đó có các kiểu nói thông dụng như ”trái tim rất thanh sạch”, hay ”trái tim rất vẹn tuyền”, hoặc ”trái tim rất thánh” Đức Mẹ Maria...

Việc tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ được dựa trên nền tảng Phúc Âm: “Maria ghi nhớ những điều này và suy niệm trong lòng” (Lc 2, 19), và“Còn Mẹ Ngài thì ghi nhớ những điều này trong lòng” (Lc 2, 51). Trong Cựu Ước, trái tim được xem là biểu tượng thẳm sâu trong tâm lòng con người, là trung tâm của mọi chọn lựa và cam kết. Còn đối với nhân loại thì đó là biểu tượng của tình yêu. Trong sách Đệ Nhị Luật ta đã nghe rằng: “Ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi, hết tâm lòng, hết sức lực và trí khôn ngươi.” (Đnl 6,5). Trong Tin Mừng theo thánh Máccô thì khi các biệt phái chất vấn Đức Kitô về giới răn nào là trọng nhất, Ngài đã nhắc lại đoạn Kinh Thánh này để trả lời cho họ (Mc 12, 29-33).
Chính Trái Tim Mẹ đã đáp trả bằng tiếng “Xin vâng” với Thiên Chúa khi được sứ thần Gabrien truyền tin. Do sự ưng thuận vì tình yêu, Mẹ Maria trước hết đã cưu mang Đức Giêsu trong trái tim mình và rồi cũng cưu mang trong cung lòng của Mẹ.
Theo lịch sử, việc tôn sùng Trái Tim Đức Mẹ được tìm thấy đầu tiên vào thế kỷ 12 với nhiều sử gia như Thánh Anselm (1109) và Thánh Bernard thành Clairvaux (1153) là thánh viết rất tài tình về việc tôn sùng thánh thiện này. Thánh Bernadine thành Siena (1380-1444) đã được gọi là Tiến Sĩ về lòng sùng kính Trái Tim Mẹ vì những trước tác về Trái Tim Mẹ. Ngài viết, “từ trái tim Mẹ, như lò lửa của Tình Yêu Rất Thánh, Đức Trinh Nữ Maria đã nói lên ngôn ngữ tuyệt vời nhất của một tình yêu mãnh liệt.”Thánh John Eudes (1601-1680) qua các bài viết của Ngài đã giúp khơi lại lòng sùng kính này. Đức Thánh Cha Lêô XIII và Piô X gọi ngài là “cha, thầy dạy và là tông đồ phụng vụ lòng sùng mến Thánh Tâm Chúa Giêsu và Mẹ Maria”. Thánh John Eudes và những người theo ngài đã dành ngày 8 tháng 2 trong khoảng năm 1643 để kính nhớ Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ. Về sau, Đức Piô VII cho mở rộng ngày mừng kính này để các giáo xứ hoặc hội đoàn nào muốn tôn sùng thì cũng được phép.
Việc tôn sùng Trái Tim Mẹ Maria có một truyền thống đẹp đẽ hơn nữa qua tấm ảnh đeo của Thánh Catarina Laboure năm 1830 và việc hiện ra của Đức Mẹ tại Fatima từ ngày 13 tháng 5 đến 13 tháng 10 năm 1917. Mẹ đã hiện ra với 3 trẻ là Jacinta, Phanxicô và Luica tại Fatima, Bồ Đào Nha. Trong ngày 13 tháng 7, Mẹ đã cho các trẻ này biết rằng ''để cứu những người tôi lỗi, Thiên Chúa đã ước ao thiết lập việc sùng kính Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ''. Toàn bộ lời nhắn nhủ của Mẹ là một lời cầu nguyện, thống hối và bằng những việc hy sinh, đền bù phạt tạ Thiên Chúa về những xúc phạm đến Ngài.
Vào năm 1942, kỷ niệm 25 năm biến cố Đức Mẹ hiện ra ở Fatima, Đức Thánh Cha Piô XII đã dâng thế giới cho Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ. Cũng vào năm ấy, ngài đã chọn mừng lễ này vào ngày 22 tháng 8, một tuần sau lễ Đức Mẹ Hồn Xác Về Trời. Ngày 4 tháng 5 năm 1944, ngài loan báo mở rộng lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm cho Giáo Hội hoàn vũ. Với những cải cách về phụng vụ trong Công Đồng Vatican II, lễ kính Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ được dời về một ngày ngay sau Lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, chính là ngày thứ bảy sau chúa nhật thứ hai sau Lễ Hiện Xuống.
Thiên Chúa đã chọn Mẹ Maria để cưu mang Đấng Cứu Thế, để cộng tác cho công trình cứu chuộc của Người. Công trình này xuất phát từ tình yêu của Thiên Chúa. Đức Maria đã cộng tác với Thiên Chúa để mang tình yêu của Người cho nhân loại. Chúa cũng mời gọi sự cộng tác của mỗi người chúng ta. Mỗi người đều có một vai trò và vị trí đặc biệt trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Điều Thiên Chúa cần nơi mỗi người chúng ta là noi gương Mẹ Maria, luôn sẵn sàng vâng phục thánh ý của Chúa.
Cầu nguyện: 
Lạy Cha là Chúa tể trời đất, con xin cảm tạ Cha, vì Cha đã mặc khải cho con lòng nhân hậu và tình yêu lân tuất của Cha. Cha thật sự là Đấng duy nhất có thể ban cho con đầy đủ ý nghĩa của cuộc sống con. Con yêu mến cha con, và Người chính là Cha của con; con yêu mến mẹ con, và Người chính là Mẹ của con. Ngay cả khi con không biết tình yêu thương của cha mẹ con, thì con biết rằng Chúa là Tình Yêu, Chúa ở bên cạnh con và Chúa đang chờ đợi con trong ngôi nhà muôn đời mà Chúa đã dọn sẵn cho con từ thuở tạo dựng vũ trụ.

Xin Chúa ban cho con, cùng với những thân bằng quyến thuộc trong gia đình con, cho anh chị em con, cho tất cả những ai trong cộng đoàn đang đồng hành với con, xin cho chúng con có thể thi hành ý Chúa trên thế gian để sau đó con sẽ được tận hưởng sự kỳ diệu của tình yêu Chúa trên nước thiên đàng.
Lạy Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ Maria, tràn đầy tình yêu mến đối với Thiên Chúa và mọi người, con xin tận hiến toàn thân cho Mẹ. Con xin trao phó cho Mẹ phần rỗi của con. Với ơn phù trợ của Mẹ, ước chi con biết gớm ghét tội lỗi, biết yêu mến Thiên Chúa và người chung quanh, và đạt đến cuộc sống muôn đời với những người con yêu mến. Amen.
Pet. Hải Văn, SDB

13/06/2015 Thứ Bảy Tuần X Mùa Thường Niên Năm B


Lễ Trái tim Vô nhiễm Đức Mẹ
Phúc Âm-Lc 2,41-52
Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrsalem để tìm Người.
Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. Tất cả những ai nghe Người nói, đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: "Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con".
Người thưa với hai ông bà rằng: "Mà tại sao cha mẹ tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo công việc của Cha con ư?" Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói. Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.
Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và người ta.Đó là lời Chúa .
CHIA SẺ PHÚC ÂM:

Ngày hôm qua, chúng ta đã chiêm ngắm Trái tim Chúa, một Trái Tim ban sự sống và yêu thương dân Người. Hôm nay, chúng ta nhớ đến trái tim của một người Mẹ, Mẹ Maria. Có một điểm chung giữa 2 cuộc đời, 2 Trái tim mà chúng ta chiêm ngắm là cả hai đều mang tình yêu và chịu khổ vì tình yêu.
Khi dâng tiến Chúa vào đền thờ, cụ Simêon đã nói tiên tri về cuộc đời Đức Mẹ: “Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà” (Lc 2,35); nghĩa là Mẹ phải chịu nhiều đau khổ. Và trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Mẹ phải thốt lên: “"Cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con". Đức Mẹ khổ vì là Mẹ của Chúa; Đức Mẹ khổ vì cuộc khổ nạn của Chúa, Đức Mẹ khổ vì hiệp thông với Con trong công trình cứu độ. Như thế, những ai càng gần Chúa, gần công trình cứu độ yêu thương của Chúa thì càng phải đau khổ nhiều. Do đó, chắc hẳn Đức Maria là người phụ nữ đau khổ nhất. Theo lời Đức Gioan Phaolô II: Trái tim Mẹ Maria đã luôn theo sát sự nghiệp của Con Mình và cũng đập cùng một nhịp thương mến đối với tất cả những ai mà Đức Kitô đã và đang ấp ủ trong tình thương mến vô biên của Ngài. Trái tim Vô nhiễm Mẹ Maria đã mở ra khi Chúa nói: "Hỡi Bà, này là con Bà". Một cách thiêng liêng, Trái tim Mẹ đi gặp gỡ Trái tim Con Mẹ đã mở ra khi bị lưỡi đòng của người lính đâm thâu. Trái tim Mẹ mở ra vì cùng một tình yêu thương người ta và thế giới mà Chúa Kitô đã yêu thương, đã tự hiến trên cây Thánh giá.
Do đó, để bắt chước Đức Maria mà bước theo Chúa trên con đường yêu thương và phục vụ không thể loại trừ sự khổ đau.


Lạy Mẹ Maria, xin dạy con biết hiệp những đau khổ trong đời con với những khổ đau của Chúa Kitô và Mẹ, để con cũng có một tâm tình và một trái tim giống như các Ngài để yêu thương và phục vụ con người. Amen.

Con voi và con ruồi



Đệ tử và thiền sư đang đi bộ xuyên qua rừng. Người đệ tử bối rối vì thực tế tâm trí anh đang chộn rộn.
Anh hỏi thầy: “Tại sao tâm trí của hầu hết chúng ta đều không ngừng nghỉ, và chỉ rất ít người mới có tâm trí tĩnh lặng? Chúng ta có thể làm gì để giữ tĩnh lặng cho tâm trí?”
Thiền sư nhìn đệ tử, mỉm cười và nói:
“Ta sẽ kể cho con nghe một câu chuyện.
Một con voi đang hái lá từ một cây xanh. Một con ruồi nhỏ tới và bay vo vo gần tai con voi. Con voi phe phẩy đôi tai dài để quạt con ruồi đi. Con ruồi bay đi và lại bay tới.Con voi lại phẩy nó đi lần nữa.
Điều này lặp lại nhiều lần. Sau đó, con voi hỏi con ruồi:
- Tại sao anh không nghỉ và mãi làm ồn thế? Tại sao anh không đứng yên một lúc?
Con ruồi trả lời:
- Tôi bị thu hút bởi tất cả những gì mà tôi nhìn thấy, nghe thấy và ngửi thấy. Cả 5 giác quan và mọi thứ xảy ra xung quanh tôi đều kéo tôi liên tục ở tất cả mọi hướng và tôi không thể nào chống cự lại chúng. Thế bí mật của anh là gì vậy? Làm như thế nào mà anh luôn điềm tĩnh và tĩnh lặng đến như vậy?
Con voi ngừng ăn và trả lời:
- Cả 5 giác quan đều không cai quản sự chú ý của tôi. Tôi kiểm soát sự chú ý của mình và có thể hướng nó tới bất cứ nơi nào tôi muốn. Điều này giúp tôi chìm đắm vào bất kỳ điều gì tôi làm và do đó giữ cho đầu óc tôi luôn tập trung và tĩnh lặng. Giờ thì tôi đang ăn và tôi hoàn toàn chìm đắm vào việc ăn. Theo cách này, tôi có thể thưởng thức món ăn của tôi và nhai tốt hơn. Tôi kiểm soát sự chú ý của tôi, chứ không bị kiểm soát ngược lại. Chính điều này giúp tôi được tĩnh lặng.”
Nghe những lời này, mắt người đệ tử mở to và một nụ cười hiện lên gương mặt anh. Anh nhìn thiền sư và nói:
- Con hiểu rồi! Tâm trí con sẽ luôn không yên nếu con để cả 5 giác quan và mọi thứ trong thế giới xung quanh kiểm soát của tâm trí. Mặt khác, nếu con điều khiển 5 giác quan của con, có thể bỏ qua những ấn tượng của cảm giác, thì tâm trí con sẽ trở nên tĩnh lặng, và con sẽ có thể bỏ qua trạng thái xung động.
- “Đúng thế!” Thiền sư trả lời:
“Tâm trí luôn xung động và nó đi đến bất kỳ nơi nào con chú ý. Kiểm soát sự chú ý, thì con kiểm soát được tâm trí.”
(Phạm Thu Hương dịch)




Cho là nhận



Một người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kì cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát.

Đi mãi đi mãi, đến khi đôi chân của ông đã sưng lên nhức nhối, ông thấy 1 căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.
Ông nhìn quanh căn lều và thấy ở 1 góc tối, có 1 cái máy bơm nước cũ và rỉ sét. Tất cả trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm nước, người đàn ông vội vã bước tới, vịn chặt vào tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có 1 giọt nước nào chảy ra cả.

Thất vọng, người đàn ông lại nhìn quanh căn lều. Lúc này, ông mới để ý thấy 1 cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, ông đọc được dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng cách lấy viên đá cào lên: “Hãy đổ hết nuớc trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, hãy nhớ đổ nước đầy lại vào chiếc bình này”.

Người đàn ông bật cái nắp bình ra, và đúng thật, trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, người đàn ông rơi vào 1 tình thế bấp bênh. Nếu ông uống ngay chỗ nước trong bình, chắc chắn ông có thể sống sót. Nhưng nếu ông đổ hết nước vào cái bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất - rất nhiều nước.

Ông cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn: nên mạo hiểm rót nườc vào máy bơm để có nguồn nước trong lành hay uống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác nữa không......

Nhưng rồi cuối cùng, ông cũng quyết định rót hết nước váo cái máy bơm. Rồi ông tiếp tục nhấn mạnh cái cần của máy bơm, một lần, hai lần ….chẳng có gì xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, ông sẽ không còn một nguồn hy vọng nào nữa, nên người đàn ông kiên trì bơm lên xuống, lần nữa, lần nữa …. nước mát và trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Người đàn ông vội vã hứng nước vào bình và uống.

Rồi ông hứng đầy bình, dành cho người nào đó có thể không may mắn bị lạc đưòng như ông và sẽ đến đây. Ông đậy nắp bình, rồi viết thêm 1 câu dưới dòng chữ có sẵn trên bình: “Hãy làm theo chỉ dẫn. Bạn phải cho trước khi bạn có thể nhận.”


Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ

13.05.2015-Thứ Bảy tuần X Thường Niên 
Lc 2,41-51

Hằng năm, cha mẹ Đức Giê-su trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua. Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ. Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giê-su thì ở lại Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ chẳng hay biết. Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc. Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-sa-lem mà tìm.
Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi. Ai nghe cậu nói cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu. Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con! " Người đáp: "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao? " Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói.
Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.

KÝ THÁC CUỘC ĐỜI CHO MẸ

Năm 1836, cha Carolos des Genettes, coi sóc giáo xứ Đức Bà Thắng Trận tại Paris, rất buồn vì xứ đạo của mình quá khô khan. Một hôm đang dâng lễ, cha nghe có tiếng lạ nói: “Hãy dâng nhà thờ và giáo xứ cho Trái tim Vô nhiễm Đức Maria”. Cha Carolos thi hành sứ điệp đó thì đời sống đạo dần dần hồi phục.

Mẹ Maria đã được Chúa tuyển chọn làm Mẹ của Đức Giêsu nên trái tim Mẹ trọn vẹn thuộc về Chúa. Mẹ đã cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình yêu thương cứu rỗi nhân loại. Nhờ đó, Mẹ là cầu nối giữa Thiên Chúa và con người.

Trái tim hiền mẫu của Mẹ Maria cũng luôn mở rộng để cùng với Chúa Giêsu qui tụ mọi người, thông truyền ơn cứu độ của Chúa đến với mọi người. Mẹ đã “cực lòng” tìm kiếm Đức Giêsu vì Mẹ một mực thương yêu Chúa. Mẹ cũng là Mẹ của mọi người, nên chắc chắn Mẹ sẽ trợ giúp nếu chúng ta kêu cầu.

Lạy Mẹ Maria, chúng con xin ký thác cuộc đời cho Mẹ, xin Mẹ giữ gìn, yêu thương và bảo vệ chúng con trong ân huệ của Thiên Chúa. Xin cầu bầu giúp sức để chúng con vượt thắng cám dỗ thế gian, được cùng Mẹ vui hưởng hạnh phúc Chúa muôn đời.


Thứ Sáu Tuần X TN Năm B - Thánh Tâm Chúa Giêsu. Lễ Trọng


HỌ ĐÃ NHÌN LÊN ĐẤNG HỌ ĐÃ ĐÂM THÂU (Ga 19,31-37)
“Họ đã nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu”. Thánh Gioan khẳng định, lời Kinh Thánh trên đã được ứng nghiệm như lời ngôn sứ Dacaria đã báo trước: “Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đã đâm thâu, như người ta khóc than đứa con một”(Dr 12,10). Hình ảnh lưỡi đòng đâm thâu trái tim nói về tình thương của Thiên Chúa đối với tội lỗi của chúng ta, chính máu và nước chảy ra là để thanh tẩy tội lỗi con người, cũng nhờ đó con người được thánh hóa trong máu Con Chiên Thiên Chúa. Trái tim Chúa Giêsu đã mở ra để chữa lành mọi thương tích tật nguyền, cả thể xác và tinh thần, hầu đem lại sự bình an và tự do cho tâm hồn, như lời Thánh thi: “Kìa ngọn giáo đã dụng tâm rộng mở, Trái tim Người cho tất cả chúng ta, Để từ đây nhờ máu nước chan hòa, Muôn tội lỗi được Người thương thanh tẩy”.
Cuộc sống của kiếp nhân sinh nhiều khi cũng mang những nỗi lo âu, những ràng buộc và gánh nặng trần thế…Chúa cũng mời gọi:“Hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Quả thật, con người chỉ có thể tìm thấy lời giải đáp thỏa đáng cho mọi vấn nạn của cuộc sống hiện sinh khi đến bên Thánh Tâm mà chiêm ngắm trái tim cực thánh của Chúa Giêsu. Một tình yêu biểu lộ qua trái tim bị lưỡi đòng đâm thâu, để những ai tin, đón nhận, và trở nên một với Chúa sẽ được biến đổi và trở nên con người mới.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết chiêm ngắm trái tim Chúa từng giây phút trong cuộc đời, để cảm nghiệm sâu hơn tình thương Chúa dành cho chúng con, hầu chúng con sống xứng đáng với nhân phẩm của người được Chúa yêu. Xin ban cho chúng con trái tim nhân hậu của Chúa, để chúng con biết yêu thương và tha thứ như Chúa. Amen.

Giuse Nguyễn Ngọc Cẩn, MF

THỨ SÁU 12.06 THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU, Lễ trọng


Hs 11:1.3-4.5c.8ac-9; Ep 3:8-12.14-19; Ga 19:31-37

Ga19,31-37
31Hôm ấy là ngày áp lễ, người Do thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế, họ xin ông Philatô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. 32Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu

. 33Khi đến gần Đức Giêsu và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. 34Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra. 35Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực ; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin. 36Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh : Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập. 37Lại có lời Kinh Thánh khác : Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu.
Đó là Lời Chúa.


TRÁI TIM YÊU THƯƠNG

Tại nhà thờ chánh tòa Wurzburg, nước Đức, có một tượng thánh giá nổi tiếng được chạm trổ vào khoảng thế kỷ XIV. Tượng này có điểm đặc biệt: hai cánh tay của Chúa khoanh lại trước trái tim như thể đang ôm vào lòng một người nào đó.

Trái tim Chúa bị đâm thâu: nguồn suối ân sủng tuôn chảy đến những ai đang khát tình yêu.

Trái tim Chúa bị đâm thâu, máu cùng nước chảy ra: thanh tẩy muôn vàn tội lỗi mà con người đã gây ra.

Trái tim Chúa luôn mở ra: mời gọi những ai bơ vơ sầu khổ đến ẩn náu trong tình yêu Người.

Trái tim Chúa bị đâm thâu, cửa Thiên Đàng mở ra: mời gọi con người bước vào hạnh phúc vĩnh cửu.

Trái tim Chúa bị đâm thâu: trời đất giao hòa, Thiên Chúa thiết lập giao ước vĩnh cửu với con người.

Trái tim Chúa bị đâm thâu: bằng chứng cho đức tin, hiện thực hóa niềm hy vọng, tuôn trào đức ái; mời gọi con người đến tôn thờ và ca tụng Người.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng con tôn thờ và cảm tạ tình yêu vô bờ của Chúa. Xin Thánh Tâm Chúa luôn là sự nghỉ ngơi an toàn của cuộc đời chúng con.


Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

12/06/2015, Thứ sáu tuần X Thường Niên




Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu
Tin Mừng: Ga 19, 31-37
"Tên lính đâm thủng cạnh sườn Người, và máu cùng nước chảy ra".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Bởi lẽ là Ngày Chuẩn Bị, và để tránh cho các tử thi không còn treo trên thập giá trong ngày sabbat, vì ngày sabbat là một ngày trọng đại, những người Do-thái xin Philatô cho hạ các tử thi xuống, sau khi đánh giập ống chân. Bấy giờ những người lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Chúa Giêsu. Khi đến gần Chúa Giêsu, chúng thấy Người đã chết, nên không đánh giập ống chân Người; nhưng một tên lính lấy ngọn giáo đâm thủng cạnh sườn Người, và lập tức máu cùng nước chảy ra. Và kẻ đã xem thấy, thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cả chư vị cũng tin. Những điều đó đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh rằng: "Không một cái xương nào của Người bị đánh giập". Và lại có lời Kinh Thánh khác rằng: "Chúng sẽ nhìn vào Đấng chúng đã đâm thâu qua". Đó là lời Chúa.
Suy niệm :
Hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm và suy nghĩ về một trái tim, đây không phải là trái tim bình thường nhưng là Trái Tim Thánh – Thánh Tâm Chúa Giêsu. Nhưng tại sao lại gọi là Thánh Tâm?
Tâm là nơi cung cấp máu để nuôi các cơ phận. Vì thế tâm là biểu tượng của sự sống.Ngoài ra, nó còn là biểu tượng của tình yêu. Nơi Trái tim Chúa ta thấy rõ hai đặc tính này:
Ngài mong muốn con người luôn được sống và sống an vui, nên Ngài nuôi dưỡng con người như tiên tri Hosê diễn tả: “Ta đã dưỡng nuôi Ephraim, Ta đã bồng chúng trên cánh tay Ta mà chúng không biết Ta chăm sóc chúng. Ta nghiêng mình trên chúng và đút cho chúng ăn”.
Ngài yêu thương nên không nỡ đoán phạt nhưng nâng niu kẻ tội lỗi: “Quả tim Ta thổn thức trong Ta và ruột gan Ta bồi hồi. Ta sẽ không buông thả theo cơn giận của Ta. Ta sẽ không huỷ diệt Ephraim, vì Ta là Thiên Chúa chứ không phải người phàm; Ta là Ðấng Thánh ở giữa ngươi, Ta không thích tiêu diệt". Chính vì tình yêu và để mang ơn tha thứ đến cho con người Ngài đã để máu cùng nước chảy ra hết để tỏ cho tôi biết “Ngài yêu cho đến cùng” và “hiến mạng sống vì tôi”.
Chính vì 2 điểm này mà ta tôn vinh Thánh Tâm Chúa Giêsu, tuyên xưng Ngài, thờ lạy Thánh Tâm Ngài.
Lạy Chúa, khi chiêm ngắm trái tim rộng mở của Chúa, xin cho chúng con cũng biết mở rộng lòng mình để trao ban sự sống qua những suy nghĩ, cử chỉ yêu thương với tha nhân mỗi ngày. Amen.



Người nông dân thách đố nhà bác học


Trong lúc đợi xe buýt, một nhà bác học tài giỏi nói với người nông dân cũng đang đợi xe, \
- Trong khi đợi xe chúng ta chơi trò đố nhau đi để giết thời giờ. Tôi học cao, bác là nông dân vậy tôi ăn bác một đồng thì bác ăn tôi 10 đồng nhé!
Bác nông dân suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý

Nhà bác học đố trước:
- Tại sao bánh xe người ta làm tròn mà không làm vuông?
Người nông dân suy nghĩ một lúc, không được bèn lấy một đồng trả cho nhà bác học.
Nhà bác học hỏi tiếp:
- Tại sao chiếc tàu to lớn lại nổi được trên mặt nước?
Người nông dân chẳng hiểu gì cả và đành móc túi ra trả nhà bác học một đồng nữa.
Nhà bác học khoái chí đố tiếp:
- Vậy chớ nhờ gì mà máy bay bay được trên trời không bị rớt?
Người nông dân nghĩ "Phải chi ông đố lúa phân thì dễ, mấy cái này chẳng hiểu gì cả!" và đành lấy đồng bạc thứ ba trả cho nhà bác học và nói:
- Tới phiên tôi đố ông nhé! Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, khi chiều thì bò xuống lại có tới chín chân?
Nhà bác học suy nghĩ dữ dội, lục cả bộ óc vĩ đại đã chứa biết bao nhiêu thông tin về động vật cũng chẳng có con nào như thế và sau một hồi lâu đành móc 10 đồng trả người nông dân và hỏi:
- Vậy chớ con gì ban ngày bò lên núi bốn chân, chiều xuống núi lại có tới chín chân?
Người nông dân không trả lời mà chỉ lẳng lặng móc một đồng trả cho nhà bác học rồi nói:
- Tôi không biết!!!



CHIẾC Ô RÁCH


Có đôi khi trong cuộc sống của bạn, chỉ cần thêm một chút niềm tin,một chút cảm thông thì cuộc sống của bạn sẽ thật sự có ý nghĩa hơn.

Câu chuyện đã xảy ra cách đây hơn 20 năm, nhưng mỗi khi nhớ lại người phụ nữ vẫn cảm thấy nhói đau và tự trách mình.

Khi đó, cô ấy hơn 30 tuổi. Một ngày nọ, cô phát hiện có một đứa trẻ bán báo đang trú mưa dưới hiên nhà, trời mưa như trút nước và để chồng báo không bị ướt, đứa bé phải cong lưng lại che, lúc đó cô muốn cho đứa bé mượn một chiếc ô.

Đứa trẻ bán báo mặc một chiếc áo sơ mi cũ kỹ, nhìn bề ngoài có thể thấy em sinh ra trong một gia đình không giàu có, sớm phải bươn chải kiếm sống để giúp cha mẹ.

Người phụ nữ định đưa cái ô trong nhà cho đứa trẻ mượn, nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an: “đưa cho đứa bé mượn chiếc ô liệu có lấy lại được không?”

Vì thế, cô đã đưa cho đứa bé một chiếc ô rách sắp không thể sử dụng được nữa.

Sáng hôm sau, cậu bé bán báo ấy quay trở lại nhà cô với chiếc ô trên tay. “cô ơi, cháu cảm ơn cô nhiều lắm” cậu trả lại chiếc ô cho cô và đi mất. Khi cô mở ra xem thì sững sờ vì chiếc ô rách đã được khâu lại rất đẹp.

Cô không kịp nói một lời nào với cậu bé, cô ước gì ngày hôm đó…


Thứ Năm, ngày 11.06.2015,Tuần 10 Thường Niên Năm B


Mt 10, 7-13
Khi ấy, Đức Giê-su sai mười hai tông đồ đi và dặn rằng: "Dọc đường hãy rao giảng rằng:: Nước Trời đa đến gần.8Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đa được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.9 Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng.10 Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn.11 "Khi anh em vào bất cứ thành nào hay làng nào, thì hãy dò hỏi xem ở đó ai là người xứng đáng, và hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi.12 Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.13 Nếu nhà ấy xứng đáng, thì -bình an của anh em sẽ đến với họ; còn nếu nhà ấy không xứng đáng, thì bình an của anh em sẽ trở về với anh em.

Nước Trời là nơi Thiên Chúa hiện diện. Qua biến cố Nhập Thể, “Nước Trời” đã đến gần với con người. Đức Giêsu Kitô chính là sự hiện diện hữu hình của Thiên Chúa nơi trần gian. Chúa Giêsu đến để xóa bỏ ngăn cách giữa Thiên Chúa và con người, giữa Nước Trời với thế gian. Bởi đó, khi bắt đầu sứ vụ công khai, Chúa Giêsu đã rao giảng: “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4,17). Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng sai các Tông Đồ ra đi và rao truyền cùng một sứ điệp : “Thiên Chúa yêu thương con người”. Tình yêu của Thiên Chúa được cụ thể hóa qua việc Chúa Giêsu trao ban quyền năng cho các Tông Đồ để các ông có thể làm những điều vượt khả năng con người. Đó là làm cho người đau yếu được lành, người chết được sống lại, người phong hủi được sạch, người giam cầm được tự do. Qua đó, những ai đang đau khổ, buồn phiền, thất vọng, bị bỏ rơi được hưởng trọn vẹn tình yêu của Chúa.
Khi sai họ đi, Chúa Giêsu không đòi hỏi các Tông Đồ điều gì quá sức, chỉ là những gì “đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10,8b). Điều mà các Tông đồ nhận được cách nhưng không từ Chúa không gì khác hơn chính là tình yêu. Đến lượt mình, các Tông Đồ đã ra đi và loan báo tình yêu cứu độ của Chúa cho mọi người. Đó là truyền giáo. Là Kitô hữu, mỗi người chúng ta cũng được Chúa mời gọi ra đi và làm cho môi trường chúng ta sinh sống trở thành nơi tình yêu Chúa hiện diện, cụ thể, trong gia đình, nơi xứ đạo, trường học, công xưởng và ngoài xã hội.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con cảm tạ Chúa vì tình yêu Chúa dành cho chúng con. Xin cho chúng con cũng biết mở lòng mình ra để trao ban những gì chúng con đã được nhận lãnh từ Chúa, biết cho đi mà không tính toán, biết hy sinh phục vụ mọi người với lòng yêu mến, để từ đó mọi người có thể tin yêu Chúa vì nhận ra Nước Trời đang hiện diện ngay tại trần gian này. Amen.

DÂY ĐÀN ĐƯỢC THÁO RA CÓ CÔNG DỤNG GÌ ?





Chuyện thần thoại Hy lạp có kể lại như sau: một người dân thành Athen tỏ ra hết sức bở ngở khi quan sát thấy bậc hiền tài là Aesop nô đùa với đám trẻ con, liền tiến lại trách móc thái độ nô đùa không xứng đáng với một thiên tài như vậy. Ông Aesop bình tỉnh cầm lấy chiếc dây đàn tháo ra và đặt xuống mặt đường rồi hỏi: này bạn, xin vui lòng trả lời câu hỏi sau đây.

- Sợi dây được tháo ra có công dụng gì không?
Người vừa chỉ trích thái độ nô đùa như trẻ con của ông Aesop không biết phải trả lời như thế nào cho đúng. Ông Aesop thản nhiên nói tiếp: đây nhé, nếu ông cứ để cho dây đàn này căng mãi, thì chắc chắn sẽ có lúc nó sẽ đứt. Nhưng nếu ông tháo ra, cho nó có lúc không bị căng thẳng, thì chắc chắn sẽ được dùng lâu hơn.
Bản tính con người cũng thế, trên phương diện thể xác cũng như thinh thần, con người cần thời gian rảnh rỗi để nghỉ ngơi đôi chút. Sau một ngày làm việc, con người cần thêm nhiều thời gian hơn để nghỉ ngơi. Nếu cứ làm việc làm mà không nghỉ ngơi thì chắc chắn thể xác cũng như tinh thần của chúng ta sẽ bị tiêu hao nhanh chóng, không làm được mãi như ý muốn.
Chúng ta hãy xác tính rằng, thời gian nghỉ ngơi không phải là thời gian uổng phí vô ích. Chúng ta hãy nhìn lại cuộc sống mình, xem đã dùng thời gian thế nào và hãy quyết định dành ra những giấy phút đặc biệt để nghỉ ngơi, và nghỉ ngơi trong tinh thần cảm tạ, kết hợp với Chúa, Đấng ban cho ta sức khỏe thể xác cũng như tình thần để thực hiện những công việc phục vụ anh chị em xung quanh, làm chứng cho lòng ta yêu mến Chúa thật tình.
Lạy Chúa, xin soi sáng giúp chúng con biết xếp đặt thời gian và biết quý chuộng sự nghỉ ngơi cần thiết cho thế xác cũng như tinh thần, nhưng đồng thời mỗi người chúng con sức khỏe thế xác và tinh thần, nhưng đồng thời mỗi người chúng con cũng biết săn sóc cho sức khỏe đó để có thể phục vụ chương trình Chúa muốn một cách hữu hiệu hơn. Dù ăn dù ngủ, dù làm bắt cứ điều gì, xin cho con được luôn làm vì lòng mến Chúa. Amen.
Đặng Thế Dũng

Thường thôi



Ngày xưa ở triều đại Trung Quốc có một viên tướng rất nỗi tiếng về môn bắn cung. Bất cứ ai sống trong triều đại đó cũng đều không thể không biết tới tên tuổi của ông ta. Không có một vật gì mà ông ta lại bắn không trúng, thậm chí kể cả một sợ dây thừng dùng để cột cánh bườm cũng đều bị ông ta hạ một cách dễ dàng cho dù rằng ở một vị trí rất xa với sợ dây.
Một hôm trong lúc ông ta đang luyện tập bắn cung, tình cờ có một người bán rượu đi ngang qua. Ông bán rượu này tỏ ra vẻ rất thờ ơ với những bài luyện tập của viên tướng, thấy vậy viên tướng liền biểu diễn ngay một màn bắn cung xuất chúng của ông bằng cách bắn đứt một sợi dây thừng ở cách ông ta rất xa, sau khi bắn xong viên tướng liền quay sang người bán rượu và hỏi:
- Sao, ông thấy tôi thế nào?
Người bán rượu liền trả lời một cách không ngần ngại:
- Thường thôi!....
Nghe người bán rượu trả lời như vậy, viên tướng hết sức tức giận liền hỏi lại:
- Vậy theo ông thấy thì trên đất nước Trung Hoa này có được bao nhiêu người bắn cung giỏi giống được như tôi, vậy mà tại sao ông lại cho là “thường thôi”?
Người bán rượu đáp:
- Nếu như ông cho ông giỏi, vậy tôi hỏi ông – nói tới đây người bán rượu móc từ trong người ông ta ra một tiền đồng và đặt nó lên một cái miệng chai rỗng, sau đó ông ta tiếp - ông có thấy được cái lỗ nhỏ xíu ở chính giữa cái đồng tiền này không? (tiền đồng của Trung Quốc thời xưa có một cái lỗ nhỏ ở chính giữa đồng tiền như chúng ta thường hay thấy ở trên hình của các vị thần tài). – vừa nói, tay ông ta chỉ vào cái lỗ nhỏ xíu nằm ở chính giữa cái tiền đồng mà ông ta vừa đặt nó lên trên cái miệng chai hồi nảy.
- Có ! – viên tướng đáp.
- Vậy ông có thể nào dùng một cái chai có chứa sẳn rượu trong đó và rót rượu đó vào trong cái chai rỗng này qua cái lỗ nhỏ xíu này của tiền đồng mà không làm cho tiền đồng này ướt được không? - người bán rượu hỏi, tay vừa chỉ vào cái lỗ nhỏ của tiền đồng nằm trên miệng của một cái chai rỗng.
Viên tướng vội đáp mà không cần suy nghĩ:
- Việc đó thì có gì đâu mà khó.
Nói tới đây viên tướng liền thực hiện theo những gì mà người bán rượu vừa thách thức. Nhưng quả thật rằng ông ta không thể nào mà không làm ướt được tiền đồng khi ông ta đổ rượu vào trong cái chai.
Người bán rượu lấy từ trong người ra một đồng tiền khác và đặt nó lên miệng của cái chai rỗng hồi nảy và từng bước thực hiện lại những gì mà ông ta vừa mới thách thức với viên tướng. Không có một chút xíu rượu nào dính vào tiền đồng cả…!
Sau khi bỏ chai rượu xuống, người bán rượu giải thích:
-Ông là một viên tướng, việc ngày đêm ông chú trọng vào công việc luyện tập binh khí và sử dụng thành thạo chúng thì đó cũng chỉ là chuyện đương nhiên thôi. Còn tôi là một người bán rượu, ngày đêm tôi phải bôn ba với công việc bán rượu cho nên việc tôi rót rượu thành thạo cũng chỉ là chuyện thường, vì thế nên không có gì đáng để tự hào cả!.

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

NGÀY 11-6- 2015 THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA



LỜI CHÚA: Mt 5, 20 -26
20 "Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.21 "Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà.22 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.23 Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh,24 thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.25Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục.26 Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.
SUY NIỆM
Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta nghe Chúa Giêsu nhấn mạnh cách dứt khoát, triệt để và mạnh mẽ về việc bảo vệ sự sống, giá trị, nhân phẩm của mỗi một người. Qua đó, cho thấy Chúa Giêsu hết sức lên án, kết tội bất cứ ai xúc phạm đến quyền sống, quyền làm người, quyền bảo vệ nhân cách con người. Chúa thẳng thắn kiện toàn lề luật: “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng:chớ giết người; ai giết người thì đáng bị đưa ra tòa. còn thầy, thầy bảo anh em biết: ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra tòa. ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước thượng hội đồng. còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hỏa ngục thiêu đốt”. Như vậy, đối với Chúa Giêsu, sự sống con người quý giá vô cùng, không thể nói hết được. Bởi chỉ cầngiận, mắng, chửi anh chị em là đã bị trừng phạt nặng. Sự sống con người quá đỗi lớn lao và quý giá như thế, hơn nữa, chính Thiên Chúa còn tuyệt đối tôn trọng sự sống con người, vì thế, không bất cứ người nào có quyền nhân danh bất cứ điều gì để sát hại con người, dù đó là bào thai còn trong trứng nước hay đã được sinh ra.
Sự sống quý giá là thế, vậy mà hằng ngày lại có không biết bao nhiêu kẻ man rợ dám đưa bàn tay giết chết không biết bao nhiêu em bé chưa lọt lòng mẹ. Chúng ta đau lòng, hơn thế, chúng ta nhức nhối tâm can khi hay tin quê hương Việt Nam của mình còn nghèo, còn kém phát triển, còn lỗi thời về nhiều mặt của đời sống, lại không phải vươn lên nhằm phát triển giáo dục, kinh tế, giao thông, văn minh, văn hóa…, mà lại là một trong ba nước phá thai nhiều nhất trên giới.
Chúng ta đừng quên, Hội Thánh phán quyết hành vi phá thai và cộng tác vào việc phá thai là một tội ác nghiêm trọng: “Ngay từ thế kỷ thứ nhất, Hội Thánh đã xác định phá thai là một tội ác. Giáo huấn ấy bất biến, không hề thay đổi. Trực tiếp phá thai, dù là mục đích hay phương tiện, đều vi phạm nghiêm trọng luật luân lý” (Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 2271). “Cộng tác vào chính việc phá thai là một lỗi nặng. Theo Giáo Luật, Hội Thánh ra vạ tuyệt thông cho kẻ phạm tội này. “Ai thi hành việc phá thai, và việc phá thai có kết quả, thì mắc vạ tuyệt thông tiền kết” (Giáo Luật, số 1398), do chính hành vi phạm tội và theo những điều kiện đã được Giáo Luật dự liệu” (Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 2272).
Vâng lời Hội Thánh, chúng ta kêu gọi lương tâm mọi người, không trừ ai phải tôn trọng sự sống, tôn trọng quyền sống của mỗi con người, từ lúc bắt đầu thành thai, đến lúc rời bỏ cuộc đời cách tự nhiên.
Lạy Chúa Giêsu, Xin cho thế giới và lương tâm từng người hiểu rằng, sự sống quý giá vô cùng. Quý giá đến nỗi, không những Chúa dạy chúng con không được phép giết người, mà chính Chúa đã phải hiến dâng mạng sống vì chính sự sống của chúng con và cứu chuộc chúng con. Xin Chúa hãy đánh thưc lương tâm từng người, để mỗi người đều biết tôn trọng sự sống của mình và của đồng loại mình. Amen.

LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU


CĐ: TRÁI TIM CHÚA GIÊSU HY LỄ ĐỀN TỘI CHÚNG TA .

*Bài đọc 1 : Hs11,1.3-4.5c.8-9

Trái Tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi.
Qua những lời tiên tri Ôsê, Thiên Chúa tỏ ra là người cha hiền lúc nào cũng hết lòng yêu thương con mình, nhưng nhiều khi chúùng ta đã không đáp lại tình cha, lại còn xúc phạm đến Người ! Ta hãy nghe tâm sự của Chúa : Khi Ít-ra-en còn bé, Ta đã yêu nó. Ta đã bồng ẵm nó trên cánh tay, Ta xử với nó như người nựng trẻ thơ, nâng niu áp vào má. Ta cúi xuống đút cho nó ăn, Ta lấy dây nhân nghĩa, mối ân tình mà lôi kéo nó, nhưng nó vẫn không chịu về với Ta…Tuy vậy, Thiên Chúa vẫn không hề buồn giận, oán hờn, trái lại, Người vẫn một mực yêu thương và còn yêu thương hơn nữa: “Hỡi Ít-ra-en, ta từ chối ngươi sao nổi, ta nộp ngươi sao đành. Trái tim ta thổn thức, ruột gan ta bồi hồi. Ta không hành động theo cơn nóng giận, vì Ta là Thiên Chúa, chứù không phải người phàm.

**Bài đọc 2 : Ep,8-12.14-19

Tình yêu của Đức Kitô vượt quá mọi sự hiểu biết.
Trong thư Êphêsô hôm nay, Thánh Phaolô tỏ ra cảm kích tạ ơn, vì đã được Chúa trao cho sứ mạng trọng đại, là đi loan báo cho muôn dân biết kế hoạch cứu độ đã được trù liệu từ trước muôn đời, sẽ được thể hiện nơi Đức Giêsu Kitô. Nhờ đó, Hội thánh và các Quyền thần và Dũng thần cũng được nhận biết sự khôn ngoan thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa. Người cũng cầu xin cho các tín hữu được có Đức Kitô ngự trong tâm hồn, để con người nội tâm của họ được bén rễ sâu và lớn lên trong tình bác ái, hầu mỗi ngày họ được nhận biết tình thương của Đức Kitô, là tình yêu vượt quá sự hiểu biết của nhân loại.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
Ga19,31-37
31Hôm ấy là ngày áp lễ, người Do thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế, họ xin ông Philatô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. 32Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu. 33Khi đến gần Đức Giêsu và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. 34Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra. 35Người xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực ; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin. 36Các việc này đã xảy ra để ứng nghiệm lời Kinh Thánh : Không một khúc xương nào của Người sẽ bị đánh giập. 37Lại có lời Kinh Thánh khác : Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu.
Đó là Lời Chúa.
Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu Ga19,31-37
Không có Tình yêu nào vĩ đại hơn Chết Vì Yêu !
Đại ý : Chúa Giêsu chết trên thánh giá là một biến cố vô cùng trọng đại. Vì Người là Con Thiên Chúa đã chết vì yêu thương để cứu độ loài người. Ta Suy Niệm Mấy chi tiết quan trọng :
1-ĐÁNH GIẬP ỐNG CHÂN : Theo Sách Đệ nhị luật (21,22-23a): “xác người bị xử tử treo lên cây, không được để lại qua đêm trên cây ”. Đức Giêsu bị đóng đinh, ngày Sa bát năm ấy trùng với ngày Lễ Vượt Qua, là Lễ Lớn. Vì thế, “Người Do thái xin ông Philatô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh trên thập giá” để họ mau chết mà hạ xác xuống !
2-MÁU CÙNG NƯỚC CHẢY RA…Theo các Thầy Ráp-bi, thì con người sống là nhờ máu và nước, nên khi máu cùng nước chảy ra hết, thì con người chết ! Thánh Gioan có một cái nhìn sâu sắc về hiện tượng này : Như con chiên Vượt Qua của người Do thái bị sát tế vào chiều ngày trước lễ Vượt Qua (14 Nisan), Đức Giêsu cũng đổ máu mình ra vào chiều ngày áp lễ Vượt Qua. Như thế, Chúa Giêsu trở thành Chiên Lễ Vượt Qua mới, là Hy Lễ của thập giá (Ga6, 53-56)….. Trong Cựu ước, Nước và Thần Khí thường đi đôi với nhau : Nước đem lại sự sống cho con người. Theo Thánh Gioan (7,38-39), Nước tượng trưng cho Thần Khí do Đức Kitô ban sau ngày được tôn vinh. Đức Giêsu chết và phục sinh là Suối Nước chảy ra từ Đền thờ (Ed47,1tt) ban sự sống cho Dân mới, cũng như Tảng Đá trong sa mạc vọt nước ra cho Ít-ra-en (Ds 20,11), Ở đây, Máu và Nước được liên kết chặt chẽ với nhau : Thân xác Đức Giêsu chịu chết (Máu) và được tôn vinh (7, 38-39) trở nên nguồn mạch mọi ơn huệ thiêng liêng của Chúa Thánh Thần, đem lại sự sống mới cho tất cả những ai tin. Các Bí tích, nhất là, Bí tích Thánh Tẩy (Nước ) và Bí tích Thêm Sức (Máu) cũng đều bắt nguồn từ Đức Giêsu chết trên thập giá (Rm6,4; 1Cr11,25…)
3-NGƯỜI XEM THẤY VIỆC NÀY ĐÃ LÀM CHỨNG… người trực tiếp chứng kiến biến cố đã xảy ra, nói về biến cố đó và rút ra ý nghĩa thẳm sâu, Người ấy chính là Thánh Gioan, người Môn Đệ yêu dấu của Chúa Giêsu, tự nhận làm Chứng Nhân cho Cái Chết Vì Yêu của Thầy mình! (19,26-27;21,20-24).
4-Không một khúc xương nào bị đánh giập…nhắc đến con chiên vượt qua ở Ai cập, (Xh 12,46 Và Tv 34,21): Ý nói : khi bị bách hại, người công chính được Thiên Chúa che chở phù trì.
5-Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu. (Dcr 12,10 và Kh1,7) Ám chỉ: Niềm Hy vọng cứu độ : họ sẽ được ơn Chúa, sẽ trở về kêu cầu danh Chúa.
***NGƯỜI CON BỊ TỪ CHỐI: Chuyện kể rằng: Một người lính Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, viết thư về cho bố mẹ ở San Fransisco rằng : Con sắp được về nhà với bố mẹ, nhưng con có người bạn thân muốn được về sống với gia đình ta. Bố mẹ có cho phép anh ấy không? Bố mẹ anh trả lời, là rất vui mừng được đón con và người bạn ấy về. Vài ngày sau anh lại gửi về một lá thư nữa, và nói thêm rằng : Anh bạn này là một người thương binh nặng, chỉ còn có một chân và một tay, chẳng còn làm gì được nữa, mà còn cần có một người khác phục vụ anh ta. Vậy bố mẹ có vui lòng đón nhận anh ta về không ? Lá thư bố mẹ anh trả lời nói rằng : Một người như thế, làm sao có thể có chỗ trong nhà mình ! Mấy ngày sau, người ta chở về trao cho bố mẹ anh ta một chiếc quan tài, khi họ mở ra xem, thì thấy một người chỉ còn cóù một chân một tay, và không phải ai xa lạ, mà là chính người con trai yêu dấu của họ…. Vì sau khi nhận được lá thư thứ hai của gia đình, thì anh vì quá buồn tủi, nên đã nhảy lầu tự tử ! Bởi người bạn thương tật kia, đâu phải ai xa lạ, mà là chính anh, người con đã bị cha mẹ mình từ chối !

Lạy Chúa Giêsu,Tội chính là Sự Từ chối Tình yêu Chúa, thương người !
Vì Chúa dạy:Hãy Yêu Chúa hết lòng, và Thương người như chính mình.
Chúa đã chết vì yêu chúng con, nhưng chúng con vẫn chưa biết yêu Chúa,
Chưa biết “Chấp Nhậân Hy Sinh, Đau Khổ, Vì Mến Chúa Yêu người .”
Xin cho chúng con biết “Yêu Chúa như Chúa đã yêu chúng con”. (Ga13,34)
Và Xin cho chúng con biết“Yêu người như yêu chính mình” (Lv 19,18)
Đó là tìm đến“Ẩn Náu trong Vết thương của Trái tim Chúa”,
Là cùng với Chúa chịu Đau Khổ Và Chịu Chết Vì Yêu. Amen.

LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tế : Anh chị em thân mến.Chúng ta hãy xin cho mọi người đến với Trái Tim Chúa là nơi nương náu cho gia đình mình.

1-Khi đến gần Đức Giêsu họ thấy Người đã chết / ước chi các ki-tô hữu nhớ rằng / Chúa GIÊSU CHẾT ĐỂ CỨU ĐỘ loài người, MINH CHỨNG TÌNH YÊU VÔ BIÊN của Thiên Chúa (Ga 15,13).

2-Tức thì, máu cùng nước chảy ra / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / NƯỚC VÀ MÁU LÀ SỰ SỐNG CỦA CON NGƯỜI / NÊN KHI NƯỚC VÀ MÁU CHẢY RA, LÀ DẤU CHỈ người ấy THẬT SỰ ĐÃ CHẾT !

3-Tức thì, máu cùng nước chảy ra / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / NƯỚC là BIỂU TƯỢNG SỰ SỐNG, của bí tích THÁNH TẨY / MÁU, là biểu tượng những ƠN CHÚA THÁNH THẦN của bí tích THÊM SỨC.

4-Họ không đánh giập ống chân Người / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / không một khúc xương nào bị giập / ám chỉ rằng : NGƯỜI CÔNG CHÍNH KHI BỊ BÁCH HẠI, SẼ ĐƯỢC THIÊN CHÚA PHÙ TRÌ.

5-Họ sẽ nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / NHÌN LÊN có nghĩa là TIN TƯỞNG, KÊU CẦU / tiên báo NIỀM HY VỌNG : MUÔN DÂN NGOẠI SẼ QUAY VỀ VÀ TIN TƯỞNG VÀO CHÚA.

Chủ tế : Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu là nơi nương náu cho các gia đình chúng con. Xin cho các thành viên trong gia đình chúng con biết nương náu trong Thánh Tâm Chúa, làø luôn luôn "cùng chịu đau khổ vì yêu "với Chúa . Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.

Giá như anh nghe máy :


Mỗi lần được bạn bè, họ hàng giới thiệu bạn gái, anh lại đây đẩy chối từ. Anh đã góa vợ 7 năm nay nhưng chưa bao giờ người ta thấy anh nói đến chuyện sẽ đi bước nữa.

Dường như nỗi đau từ cái chết của vợ vẫn chưa thôi rỉ máu trong trái tim anh. Ngày vợ mất, anh như hóa điên. Anh tự đổ lỗi cho mình trước cái chết của chị và có lẽ sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân.
Vợ anh mất bởi một vụ tai nạn giao thông, khi anh vẫn đang mê mải say sưa bên bàn nhậu với bạn hữu. Anh không gây ra cái chết cho chị, đó là một tai nạn mà không ai ngờ tới nhưng anh không bao giờ có thể chấp nhận được việc mình đã không có mặt bên vợ trong những phút cuối cùng của cuộc đời chị, khi mà chị cần anh nhất. Anh vẫn còn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy.
7 năm qua, chưa một đêm nào anh ngủ ngon giấc. Cứ nhắm mắt lại là từng chi tiết lại hiện lên trong đầu anh, rõ mồn một. Anh như thể đã sống lại đêm đó, rất nhiều lần, nhưng anh chẳng thể làm gì để thay đổi mọi việc, anh không thể làm vợ mình sống lại. Mỗi ngày qua đi là một ngày lương tâm anh bị dằn vặt, cắn rứt. Anh mắc kẹt trong nỗi đau của quá khứ mà không sao thoát ra được.
Thỉnh thoảng anh lại lấy ảnh chị ra ngắm nhìn, anh ngắm chị nhiều tới nỗi bức ảnh bạc cả màu. Trong ảnh, chị vẫn cười thật tươi, thật hiền từ. Rồi anh lại tự hỏi: “Ở trên trời, chị vui hay buồn? Chị có tha thứ cho anh không?” Nhưng anh thì không thể tha thứ cho mình. Từ ngày chị mất, anh không hề thay đổi bất cứ một vật dụng gì trong nhà, bởi mỗi đồ vật đều nhắc anh nhớ tới chị, như thể chị vẫn còn đâu đây. Và như thế, những ngày hạnh phúc của anh chị dường như vẫn còn rất mới.
Anh cứ tự ru ngủ mình trong một quá khứ mơ hồ để níu kéo hình bóng của chị. Chị là mối tình đầu của anh. Anh chị yêu nhau từ thời còn ngồi trên ghế phổ thông. Tình yêu của họ đã trải qua đủ mọi cung bậc của cảm xúc, cả ngọt ngào lẫn đắng cay. Chị đã chờ đợi anh đến khi anh tốt nghiệp Đại học, có việc làm ổn định rồi mới tiến tới hôn nhân. Dù tình yêu đã trải qua rất nhiều thử thách, những tưởng rằng đã đến lúc chín muồi, nhưng hôn nhân lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Những ngày đầu mới cưới, cũng như bao đôi uyên ương trẻ khác, đời sống của đôi vợ chồng trẻ rất mặn nồng, thắm thiết. Nhưng rồi, như một câu nói hài hước nhưng đầy triết lý: “Tình yêu là ánh sao trên trời, còn hôn nhân là cái hố mà khi mải ngắm sao người ta sa chân vào”, cuộc sống lứa đôi bắt đầu nảy sinh bao điều phiền nhiễu, rắc rối.
Hồi ấy, dù mới ra trường nhưng anh đã có một công việc khá tốt với mức lương mà nhiều người phải mơ ước. Anh thừa sức để lo cho gia đình một cuộc sống sung túc, đủ đầy. Bởi vậy mà anh đề nghị chị bỏ công việc kế toán với mức lương bèo bọt để ở nhà nghỉ ngơi, có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình. Vợ anh vốn là người quảng giao, chị không muốn nghỉ việc, nhưng để chiều lòng chồng, chị vẫn gật đầu đồng ý.
Bốn bức tường và công việc nội trợ ngày nào cũng như ngày nào nhanh chóng khiến chị thấy nhàm chán. Cả ngày, chị chẳng có thú vui gì khác ngoài việc ngóng chồng về. Anh trở thành mối quan tâm duy nhất của chị.
Nhưng chị lại không phải mối quan tâm duy nhất của anh. Ngoài vợ ra, anh còn bao nhiêu chuyện khác phải lo nghĩ. Anh còn công việc, còn sự nghiệp, còn bước đường thăng tiến. Anh không thể lúc nào cũng về nhà đúng giờ và không tỏ ra mỏi mệt. Anh không thể tối nào cũng ăn những bữa cơm chị nấu. Anh còn phải giao lưu, nhậu nhẹt với bạn bè, tiếp khách với cấp trên… Nhưng vợ anh thì không thể thông cảm điều ấy. Chị yêu và lo lắng cho anh rất nhiều. Chị sợ rằng anh uống rồi say xỉn, tự đi xe sẽ rất nguy hiểm. Chị sợ rượu bia nhiều sẽ làm hại sức khỏe của anh.
Bởi vậy mà mỗi khi anh về muộn, chị lại liên tục gọi điện hỏi han, nhắc nhở. Có nhiều lần, chị còn tới tận nơi anh đang uống rượu để chờ đưa anh về. Chị không ồn ào, chỉ nhẫn nại và kiên trì quan tâm anh, nhưng với anh, đó là cả một sự nhiễu nhương. Anh khó chịu vì sự chăm lo thái quá của vợ. Anh xấu hổ với bạn hữu khi được vợ đưa về. Những cuộc điện thoại của chị là sự quấy rối đối với anh. Anh cảm thấy mình mất tự do vì bị vợ “quản lý”. Giữa hai vợ chồng bắt đầu nảy ra những cuộc cãi cọ.
Anh chị cãi nhau ngày càng nhiều hơn. Chị giận dỗi, còn anh vẫn nhậu nhẹt như cũ. Dù biết rằng động cơ của vợ chỉ là tình yêu với mình, nhưng anh vẫn không thể gạt khỏi đầu những nỗi bực tức, khó chịu. Chán nản cảnh chồng vợ lạnh nhạt, anh càng đi nhiều hơn, mải miết hơn với những cuộc bia rượu. Anh biết rằng mỗi khi trở về, chờ đón anh sẽ là bộ mặt nhăn nhó và những lời nhiếc móc của vợ, dù rằng sau đó chị có chăm sóc anh chu đáo thế nào đi nữa, nhưng thái độ của chị vẫn luôn khiến anh cảm thấy nặng nề.
Anh chỉ ước gì chị niềm nở chào đón anh, nói với anh những lời yêu thương ngọt ngào, dịu dàng và trừu mến với anh như trước đây, nhưng chị đã không làm thế. Chị đã không hiểu được nỗi lòng của anh, cũng như anh đã không thấu hiểu cho chị. Khoảng cách giữa hai người cứ dần giãn ra trong khi tình yêu vẫn còn sâu đậm. Không ai cố gắng để nói với ai, họ chỉ âm thầm đau khổ.
Rồi vào cái đêm định mệnh ấy, anh ngồi nhậu với bạn như bao lần khác. Càng về khuya, cuộc rượu càng vào hồi rôm rả. Khi rượu đã ngà ngà, những người đàn ông mới nói đủ thứ trên trời, dưới bể, và chuyện gì cũng thật hấp dẫn, hay ho và có duyên cả, bởi vậy, dù đồng hồ đã điểm sang ngày hôm sau, nhưng vẫn chẳng ai muốn bỏ cuộc vui.
Và cũng như bao lần khác, máy điện thoại của anh rung lên bần bật bởi những cuộc điện thoại của vợ. Anh biết, nếu nhấc máy lên, như bao lần khác, anh sẽ nghe ở đầu dây bên kia những lời thúc giục, ca cẩm đến sốt ruột của chị. Bởi vậy, anh nhăn nhó chuyển máy sang chế độ im lặng rồi nhanh chóng đút lại chiếc điện thoại vào chỗ quen thuộc của nó trong túi quần. Anh vẫn say sưa nhậu tiếp với bạn, quyết không để những lời phàn nàn của vợ làm cuộc vui đứt quãng. Nhưng điện thoại không ngừng rung khiến cho anh cáu kỉnh, bực tức, lầm rầm chửi rủa, anh tắt máy. Thế là yên chuyện! Cuộc nhậu lại vào hồi say sưa, vui vẻ.
Nhưng ở đầu dây bên kia, vợ anh đang cố gọi cho anh bằng chút sức lực cuối cùng. Đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, trong đầu chị chỉ có hình bóng của anh. Ước nguyện của chị chỉ là được nhìn thấy anh trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, được nói với anh một lời yêu thương cuối. Nhưng anh đã không bắt máy. Đáp lại chị chỉ có những tiếng tút dài vô cảm đến vô tận. Chị đã không gặp được anh. Chị đã đối diện với cái chết bằng sự cô đơn đến cùng cực. Chị đã ra đi vĩnh viễn.
Còn anh, sau cuộc nhậu trở về, anh đã say xỉn tới mức lăn ra ngủ khi vừa bước chân về tới nhà. Anh không còn đủ tỉnh táo để nhận ra sự vắng mặt của vợ. Nhưng giấc ngủ của anh nhanh chóng bị đánh thức bởi những tiếng gọi thất thanh của mẹ. Mẹ anh với vẻ mặt thất thần, đôi mắt sưng húp nhòa nước báo cho anh cái tin dữ: vợ anh đã mất vì một vụ tai nạn giao thông. Cái tin vợ chết như một gáo nước buốt giá dội thẳng vào anh, làm tan hết hơi rượu. Anh sực tỉnh, hoảng hốt lao đi tìm vợ. Nhưng khi anh đến thì đã quá muộn. Chị nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân lạnh toát, sự sống đã rời bỏ chị, và anh tưởng rằng nó cũng đang rời bỏ anh.
Người ta kể lại rằng chị bị một tay tài xế ngủ gật đâm phải khi một mình ra đường giữa đêm. Anh quặn lòng khi biết khi ấy chị đang đi tìm anh. Thứ cuối cùng của chị người ta đưa cho anh là chiếc điện thoại xây xát. Họ bảo rằng khi xe cấp cứu đến, chị vẫn còn khá tỉnh táo, chị giữ chặt điện thoại trong tay và liên tục gọi, gọi đến khi chị ngất lịm và rơi vào hôn mê. Anh run rẩy cầm chiếc điện thoại của vợ, thấy trong đó có 16 cuộc gọi đến máy của anh và một tin nhắn còn chưa kịp gửi. Chị đã viết, vẻn vẹn rằng: “Em xin lỗi vì tất cả. Yêu anh”.
Chỉ vài chữ ấy thôi nhưng là tất cả sức lực còn lại của chị, anh biết điều ấy. 16 cuộc điện thoại của vợ, anh đã lạnh lùng không nghe một cuộc nào vì nghĩ rằng đó là chuyện nhảm nhí. Giờ đây, khi đứng trước di ảnh của chị, anh đau tới mức không thể rơi nổi nước mắt. Cả cuộc đời này, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ tha thứ được cho bản thân.
Sưu tầm

Con cáo lánh nạn

Ngày xưa có một con cáo và một con nai cùng ở trong rừng dưới một gốc cây cổ thụ. Một hôm, vì gió mạnh làm gãy cành rớt xuống trúng ngay lưng chúng nó. Con nai nghĩ ở trong rừng gió thổi mạnh làm cho cây gãy là chuyện bình thường. Nhưng con cáo chịu không được. Nó dự định rời đi chỗ khác. Khi nó sắp đi, con nai khuyên: “Anh cáo ơi! Cây cổ thụ này chẳng những chắn gió, che mưa cho chúng ta mà còn cung cấp cho chúng ta trái cây thơm ngọt. Vì sao anh muốn rời đi nơi khác?”
Con cáo đáp: “Không! Tôi không chịu đựng nổi, anh cho ở đây tốt thì cứ ở đi. Tạm biệt anh”.
Nó cong đuôi chạt không quay đầu lại.
Con cáo đến một nơi đồng trống, ban ngày thời tiết rất nóng bức, đến ban đêm thì rất lạnh và rét; nó cảm thấy lúc lạnh, lúc nóng rất khó chịu. ở được vài ngày nó lại chịu không nổi rồi đi tiếp. Khi nó sắp đi, một con nai khác đến khuyên: “Này anh cáo! Tại sao anh lại phải đi? Mặc dù ở đây thời tiết thay đổi thất thường nhưng chúng ta sống yên ổn không có cọp sói, chẳng tốt hay sao? Thế gian này làm sao có chuyện hoàn hảo được. Nếu anh đi nơi khác cũng sẽ gặp chuyện không vừa ý. Anh hãy nghe tôi an tâm ở lại đây nhé”.
Con cáo đáp: “Không! Ở đây lúc lạnh lúc nóng tôi không chịu đựng nổi”.
Nó đến vùng rừng núi cây xanh bạt ngàn. Nơi đây khí hậu rất dễ chịu, phong cảnh rất đẹp. Được vài ngày nó lại cho rằng nơi đây cũng không phải là nơi lý tưởng. Bởi vì ở đây có sư tử rất hung dữ, cũng có cả chó sói nham hiểm. Tuy nhiên vì tham phong cảnh đẹp nó vẫn chần chừ ở lại. Một hôm, nó vừa ra ngoài tìm thức ăn liền bị chó sói tóm ăn thịt. Đến phút cuối cùng nó chợt hối hận không chịu nghe lời bạn khuyên nên ngày nay nó mới có kết quả bi thảm như thế.

Suy gẫm :

Làm người chẳng có ai hoàn hảo, hoàn cảnh cũng chẳng có nơi nào tốt đẹp trọn vẹn, đây gọi là thế giới Thời tiết có lúc lạnh lúc nóng. Chúng ta sinh ra ở đây, tất nhiên phải thích ứng khí hậu và cuộc sống ở đây. Mỗi dân tộc đều có cách sống riêng của họ, tập quán là sống tự nhiên, chúng ta chịu khổ hay hưởng hạnh phúc nhiều là do mình biết đón nhận an vui