Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

THỨ BA TUẦN VIII THƯỜNG NIÊN


Mc 10, 28 – 31


Triết lý sống “hòn đất ném đi hòn chì ném lại” không chỉ là của riêng người Việt nhưng dường như nó nằm trong suy nghĩ của con người mọi nơi, mọi thời. Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy chính các môn đệ Chúa Giêsu cũng mang tư tưởng ấy. Sau khi các môn đệ chứng kiến khát vọng được sống đời đời của người thanh niên giàu có, lắng nghe lời Chúa Giêsu dạy về số phận những người cậy dựa vào của cải, họ liền nghĩ ngay đến mình và Phêrô đã lên tiếng. Lời thân thưa của Phêrô: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!" như ngầm đặt cho Chúa Giêsu một câu hỏi: chúng con sẽ được gì đây? Ông muốn tìm một phần thưởng bù đắp hy sinh “bỏ mọi sự” của chính ông và các bạn đồng môn. Phêrô đã tuyên xưng “Thầy là Đấng Kitô!” (Mc 8,29) nhưng ông vẫn còn tính toán khi bước theo Thầy Giêsu. Thấu hiểu tư tưởng ấy, Chúa Giêsu trả lời Phêrô bằng một lời hứa rất giá trị: “Thầy bảo thật anh em: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau”. Đó là bảo chứng phần gia nghiệp cho những người dám sống vì Chúa và vì Tin Mừng. Nhưng lời hứa ấy cũng còn kèm theo “cùng với sự ngược đãi”. Quả thật, phần thưởng Nước Trời chỉ dành cho những ai chấp nhận gia nhập gia đình Thiên Chúa và bước qua con đường đau khổ của thập giá.
Mỗi người chúng ta hẳn đã có lần tự hỏi: tôi sẽ nhận được gì sau một đời sống đạo, liệu tôi có được vào Nước Trời? Lời Chúa hôm nay củng cố niềm tin cậy của chúng ta. Như xưa Chúa Giêsu đã phải trải qua cuộc Thương Khó, chịu chết rồi mới bước vào vinh quanh Phục sinh thì nay người môn đệ cũng phải chấp nhận những thiệt thòi, hy sinh và bách hại khi sống Tin Mừng. Tại sao lại thế? Vì họ thuộc về Chúa nên “không thuộc về thế gian này” (Ga 18,36). Hơn nữa, họ “rao giảng một Đấng Ki-tô bị đóng đinh, điều mà người Do-thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ” (1Cr 1,23). Như thế, người kitô đích thực là người dám chấp nhận từ bỏ mọi sự gắn bó, phụ thuộc vào những quyền lực trần thế để được phần thưởng không gì sánh bằng là chính Thiên Chúa, gia tài vĩnh hằng. Các thánh là những chứng nhân sống động cho sự chọn lựa này.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, Chúa hứa ban cho chúng con phần thưởng cao quý là sự sống đời đời. Xin cho con dám can đảm chấp nhận điều kiện của Chúa là con đường thập giá để được phần thưởng Chúa hứa ban. Amen.




NGÀY 26-5 THỨ BA SAU CHÚA NHẬT VIII THƯỜNG NIÊN



LỜI CHÚA: Mc 10, 28 -31
28 Ông Phê-rô lên tiếng thưa Người: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy! "29 Đức Giê-su đáp: "Thầy bảo thật anh em: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng,30 mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.31 Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu."

SUY NIỆM
Cuộc trò truyện của Phêrô với Thầy mình đã làm sáng lên ý nghĩa đích thực của đời người môn đệ hôm nay. Phêrô cũng ghê gớm thật. Ông thẳng thắn chia sẻ với Thầy mình : Đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy? Liền sau đó, Chúa Giêsu trả lời Phêrô và cho chúng ta thật rõ ràng, kiên định và chắc chắn : "Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất". Bài Tin mừng đến đây dừng lại tạo nên cái kết đặc biệt vừa như khép lại quá, mà cũng gần như mở ra một chân trời mới, rộng lớn của Tin mừng. Câu kết của Tin Mừng chính là lới nhắc nhở cho người giàu có về giá trị đích thật của con người, và mở ra cho người nghèo niềm hy vọng vào sự biến đổi của đời sống mai sau.
Chúng ta theo Chúa đã nhiều năm. Kinh nghiệm sống cũng có ít nhiều. Kinh nghiệm có thể đến từ những đổ vỡ trong các mối tương quan, hay từ những vấp ngã trong công việc và trong bổn phận. Kinh nghiệm này xây dựng chỗ đứng thực của một nhân vị hơn là đánh bóng cách giả hình. Do điều này, đức tin là sự thực hành cụ thể và hiện thực hôm nay, chứ không phải là quá khứ hay là cho tương lai. Tin Mừng cho hiện tại, cho anh, cho em và cho tất cả chúng ta.
Sứ điệp Tin mừng ở đây nhắn gởi rất tế nhị rằng của cải không mang đến giá trị vĩnh cửu chỉ có thể là bàn đạp để tiến lên cái vĩnh cửu. Nếu đời này giàu có là hạnh phúc thì đời sau, có thể mang theo hạnh phúc ấy xuống mồ không? Từ bỏ tất cả để được tất cả. Đó là chân lý Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta. Chẳng ai muốn từ bỏ những gì đang sở hữu để không còn gì hoặc trắng tay, mà người ta từ bỏ để sở hữu những cái lớn hơn, tốt hơn, giá trị hơn và bất biến hơn. Tựa như việc chúng ta chấp nhận bỏ cái áo cũ để có cái áo mới tốt hơn, đẹp hơn thì đi theo Chúa là bỏ cái mau qua để được cái vĩnh cửu và được chính Chúa. Vậy thì không chỉ có được đời này mà cả đời sau, vì quả thật chúng ta được sinh ra để hưởng hạnh phúc đích thực ấy và chúng ta bước qua đời này để bước vào đời sau vậy. Amen.


Thứ Hai tuần VIII: Mất tất cả để được tất cả Mc 10,17-27


 
Được và mất là hai khía cạnh thường hằng dẫn đưa con người đến sự chọn lựa cho hướng đi và lối sống của mình. Trước một nền kinh tế cổ xúy việc tiêu thụ quá mức với lối suy nghĩ thực dụng như hiện nay, có nhiều người sẵn sàng chịu mất tất cả, kể cả những giá trị luân lý, để được hạnh phúc nhất thời. Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta lời chỉ dẫn bị cho là bất khả thi của Chúa Giêsu khiến anh nhà giàu sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi "anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời” (Mc 10,21). Đó là lời mời gọi cho đi tất cả “gia tài” để được tất cả gia nghiệp là sự sống đời đời.

“Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo” (Mc 10,21a). Sau khi nhìn anh nhà giàu cách trìu mến vì những điều tốt đẹp anh đã làm từ thuở nhỏ, Đức Giêsu đã mời gọi anh tiến xa hơn trên con đường trọn lành là “hãy đi bán những gì anh có”. “Những gì anh có” đó là tất cả những thứ đang thuộc quyền sở hữu của anh với thế thượng phong là cái bề ngoài. Đó chính là lời mời gọi ra khỏi chính mình, mặc lấy thái độ từ bỏ tất cả những gì là ràng buộc, là tùy thể. Như thế, “mất tất cả” ở đây là lời mời gọi mỗi người “hãy đi bán”, nghĩa là dám mất đi những cái bám víu, những an toàn giả tạo bất định mà sống buông mình trong đại dương của niềm phó thác, tin tưởng vào Thiên Chúa.

Khi đã dám mất tất cả, ta sẽ được nhận lãnh tất cả từ Thiên Chúa. Nhận lãnh tất cả chính là lãnh nhận sự sống muôn đời “anh sẽ được một kho tàng trên trời” (Mc 10,21b), một gia tài không thể hư hoại, không thể vẩn đục và tàn phai (x.1Pr 1,4). Kín múc từ chính suối nguồn là Thiên Chúa, sự sống ấy đem lại sự bình an và hạnh phúc đích thực cho những ai dám sống cho đi mà hướng tới cứu cánh tối hậu của đời mình. “Được tất cả” ấy cũng là được sống trong tình thân nghĩa với Thiên Chúa, được Thiên Chúa là tất cả của đời mình, là đi vào cuộc gặp gỡ cá vị với Đức Giêsu trong niềm vui trọn vẹn. Thực vậy, “niềm vui của Tin Mừng ấy đổ đầy trái tim và cuộc sống của tất cả những ai gặp Chúa Giêsu. Những ai chấp nhận lời đề nghị cứu độ của Người thì được giải thoát khỏi tội lỗi, buồn phiền, trống rỗng nội tâm, cô đơn” (Trích Tông huấn niềm vui của Tin Mừng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, số 1).

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, Chúa đã tặng ban nhưng không tất cả cho chúng con được tất cả “sự giàu có” của Người. Xin cho chúng con biết khao khát kiếm tìm mạch suối sự sống đời đời nơi Đấng là Nguồn Cội, cho dù phải đánh đổi đến đồng xu cuối cùng.    

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

25/05/2015 Thứ Hai Tuần VIII Mùa Thường Niên Năm B



PHÚC ÂM: Mc 10, 17-27
"Ngươi hãy đi bán tất cả gia tài rồi đến theo Ta".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại, quỳ gối xuống trước Người và hỏi: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?" Chúa Giêsu trả lời: "Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt, hãy thảo kính cha mẹ". Người ấy thưa: "Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ". Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: "Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta". Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh, và bảo các môn đệ rằng: "Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao". Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: "Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa".
Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: "Như vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ :
Ðức Giêsu nhấn mạnh đến sự chọn lựa của một người đi theo Chúa: chọn của cải dưới đất hay kho tàng trên trời?
Người thanh niên trong bài Tin Mừng là một người giàu có và giữ nền đạo đức từ thuở nhỏ. Nhưng khi Ðức Giêsu đưa ra một điều kiện cao hơn: chia sẻ của cải cho tha nhân, thì anh ta chán nản bỏ đi. Ðức Giêsu cho chúng ta thấy: để được vào Nước Trời, không chỉ giữ đúng, giữ đủ các điều luật, không làm gì hại đến ai như anh nhà giàu kia, mà còn phải thực thi bác ái. Vì chỉ ai sẵn sàng nên nghèo khó về bản thân để mưu ích cho anh em mới xứng đáng đón nhận ơn cứu độ.
-Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con muốn theo Chúa, muốn vào được Nước Trời, phải từ bỏ tất cả. Mỗi người chúng con đi theo Chúa nhưng vẫn muốn tích trữ cho mình thật nhiều của cải. Tiền của đời này là một trở ngại, biến chúng con thành nô lệ, ích kỷ và khó thoát ra được để đến với anh em. Xin cho chúng con hiểu rằng của cải trần gian chóng qua mau hết. Ðược Chúa, được Nước Trời mới là hạnh phúc đích thực. Amen.

Thứ hai tuần VIII TN




Mc 10, 17-27

17 Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? "18 Đức Giê-su đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa.19 Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ."20 Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ."21 Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."22 Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. 23 Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao! "24 Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao!25 Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa."26 Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: "Thế thì ai có thể được cứu? "27 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."

Suy niệm

Đoạn Tin Mừng hôm nay kể về cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu với người thanh niên giàu có. Người thanh niên có một khao khát rất đẹp và cao cả, anh hỏi Chúa: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? (Mc 10,17). Anh không tìm kiếm những sự chóng qua đời này hay những giá trị bình thường của cuộc sống nhưng là sự thiện hảo tuyệt đối, là hạnh phúc vĩnh cửu, điều mà Chúa Giêsu thường hay rao giảng. Đáp lại khát vọng của anh, Chúa Giêsu đã khơi mở cho anh một chân lý, đó là sự trọn hảo hay sự thiện đích thực thì thuộc về Thiên Chúa: “Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa” (C.17). Ngài nhắc anh tuân giữ Mười điều răn của Chúa như bước căn bản của con đường nên hoàn thiện. Và cuối cùng, nhận thấy anh là người công chính vì đã giữ trọn lề luật, Chúa Giêsu mời anh đi bước đi quyết liệt: “anh chỉ thiếu có một điều là anh hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi” (Mc 10,21). Như thế, Chúa Giêsu đã muốn anh vượt lên trên các giới luật để tiến đến một tình yêu dâng hiến và phục vụ, nghĩa là anh được mời gọi noi gương Ngài để trao hiến đời mình, thoát ra khỏi mình để sống cho Thiên Chúa và tha nhân. Trước lời đề nghị của Chúa, anh đã không đủ can đảm để chấp nhận những hy sinh, không thể dứt bỏ hay khước từ mọi sự vì anh ta có nhiều của cải.

Soi vào lòng mình, chúng ta nhận thấy nơi thâm sâu tâm hồn vang vọng lời mời gọi của Chúa Giêsu hôm nay. Hãy mở rộng tấm lòng nhân ái để giúp đỡ tha nhân. Hãy cảm thương người nghèo đói, bệnh tật, khốn cùng, thiếu ăn thiếu mặc. Đó là phần phúc cho họ và là phần phúc của mỗi chúng ta: “Phúc thay ai xót thương người vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”.

Lạy Chúa, danh vọng giàu sang đang là những điều hấp dẫn chúng con. Chúng lấp đầy tâm trí và ghì kéo tự do của chúng con, kìm hãm chúng con trước những giá trị cao thượng. Xin Chúa giúp chúng con biết mở lòng sống quảng đại với mọi người và trung thành theo Chúa bằng trái tim biết rung động, yêu thương. Amen.


THỨ HAI sau Chúa Nhật VIII Thường Niên (năm lẻ)


LỜI CHÚA: Mc 10, 17-27
17 Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? "18 Đức Giê-su đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa.19 Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ."20 Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ."21 Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."22 Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. 23 Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao! "24 Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao!25 Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa."26 Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: "Thế thì ai có thể được cứu? "27 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."


SUY NIỆM
Thiên Chúa làm được mọi sự.Đó là câu kết cho Lời Chúa hôm nay.Hiển nhiên, Thiên Chúa có thể làm mọi sự mà chẳng cần chi đến con người.Tuy nhiên, để cứu độ con người,Thiên Chúa cần con người cộng tác.
Từ thuở tạo thiên lập địa, chúng ta vẫn biết Thiên Chúa là Đấng quyền năng và khôn ngoan.Giáo hội xác tín Thiên Chúa là Đấng Alpha và Ômêga, tức là khởi nguyên và tận cùng.Điều này đưa chúng ta đến cách giải thích mọi sự đều do bởi Chúa. Chỉ cần đó là điều Thiên Chúa muốn thì không gì là không thể.
Trở lại với sứ điệp Tin Mừng hôm nay, cuộc đối thoại giữa chàng thanh niên và Chúa Giêsu rất thú vị. Anh xin Chúa Giêsu : Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? Chúa Giêsu bảo anh : Chẳng có ai là nhân lành cả, ngoại trừ một mình Thiên Chúa. Chúa Giêsu bắt đầu hướng dẫn anh đi từ những điều răn cơ bản theo luật Môisê cho đến những đòi hỏi có tính thiết yếu của đời sống Kitô hữu : Từ bỏ của cải để theo Chúa.
Đối với chàng thanh niên, điều phải giữ, anh ta làm rất tốt, kể cả việc giữ của, nhưng điều phải từ bỏ, thì anh ta chưa tử bỏ gì cả, nhất là từ bỏ của cải. Anh ta cần từ bỏ của cải vật chất để trở nên môn đệ Chúa Giêsu, nhưng anh không làm được. Cuối cùng, anh ta buồn rầu bỏ đi.
Chúa Giêsu rút ra những chân lý bất hữu để giúp chúng ta có những bài học về đời sống đạo : Người giàu có vào Nước Thiên Chúa khó biết bao ; hình ảnh minh họa là con lạc đà chui qua lỗ kim thì còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa. Đó là một bài học luân lý thiết yếu, đồng thời cũng là điều kiện cần có để thuộc về Chúa.
Của cải, vật chất không xấu. Phải chăng xấu là vì cách sử dụng nó? Thiên Chúa muốn chúng ta đặt lại bậc thang giá trị của đời sống mình. Của cải không là cứu cánh của con người, mà chỉ là cái tùy thuộc thôi. Chúng ta có nên kiểm tra xem nó tùy thuộc chúng ta hay là nó trói buộc chúng ta?
Của cải là con dao hai lưỡi, vừa tốt, vừa xấu. Của cải nâng đời sống chúng ta tốt hơn, hỗ trợ chúng ta phát triển con người toàn diện hơn, nhưng không thể là cái quyết định giá trị nhân phẩm con người. Đừng để của cải trở thành rào cản để chúng ta nên thánh, cũng đừng vì vướng bận của cải mà chúng ta đánh mất cơ hội làm người Kitô hữu tốt. Của cải, vật chất là đầy tớ tốt, nhưng là một ông chủ xấu. Của cải vật chất là thứ để phục vụ những nhu cầu chính đáng và thiết yếu của con người, chứ không phải là cái để chúng ta đánh mất lương tâm, đánh mất chính bản thân mình, biến mình ta thành nô lệ cho nó. Nhìn chung, cách thực hành đạo của Chúa Giêsu không nhắm vào luật lệ cứng nhắc mà hướng vào chiều sâu nội tâm. Cách thực hành này vừa giúp chúng ta có sức chống lại cám dỗ về của cải vật chất, vừa xây dựng tương quan với Chúa mật thiết hơn.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống thanh thoát với của cải, để có thể gặp được Chúa trên mọi nẻo đường và trên khuôn mặt của anh chị em con. Amen.



LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG



CĐ : NGÀY KHAI SINH HỘI THÁNH.


*Bài đọc 1 : Cv2,1-11
Lễ Ngũ tuần, ngày khai sinh Hội thánh.
Lễ Ngũ tuần có hai ý nghĩa : một là, lễ tạ ơn của người Do thái sau vụ thu hoạch mùa màng; hai là, lễ tưởng niệâm Thiên Chúa ban hành lề luật trên núi Si-nai … ngày nay là Ngày Thứ Năm Mươi sau Lễ Phục sinh : Ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống, ngày khai sinh Hội thánh. Những dấu chỉ của Chúa Thánh Thần như : Gió thổi mạnh lùa vào nhà; những hình lưỡi lửa hiện ra trên mỗi người. Nhất là sự kiện lạ lùng này là: khi các Tông đồ dùng tiếng bản xứ của mình, mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa, thì các người ngoại quốc có mặt hôm đó nghe và hiểu được, đó là ơn nói tiếng lạ!

**Bài đọc 2 : 1Cr123b-7.12-13
Chúa Thánh Thần Đấng Hiệp nhất muôn người !
Thánh Phaolô kêu gọi các tín hữu sống hiệp nhất với nhau, vì tất cả đều được tác động bởi cùng một Thánh Thần. Thậm chí bất kỳ ai làm việc nào, dù nhỏ bé như một lời tuyên xưng Đức Kitô là Chúa, cho đến các đạêc sủng lớn lao khác, cũng đều do Chúa Thánh Thần ban cho. Kẻ phục vụ, hay người rao giảng, tất cả đều do Chúa Thánh Thần hoạt động bên trong họ. Cũng giống như thân thể, tuy có nhiều chi thể, nhưng do một sự sống duy nhất điều hành, nên tất cả vẫn chỉ là một thân thể. Vì tất cả chúng ta đã được sinh ra trong cùng một đức tin, bởi một phép rửa, một Thánh Thần.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan
Ga20,19-23
19Vào chiều Ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói : “Bình an cho anh em !” 20Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. 21Người lại nói với các ông : “Bình an cho anh em ! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” 22Nói xong Người thổi hơi vào các ông và bảo :“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần, 23Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha ; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
            Đó là Lời Chúa
Suy Niệm Tin Mừng
Chúa Thánh Thần là Hồng Ân Tha Thứ và Ban Sự Sống.
Đại ý : Sau khi sống lại, Chúa Giêsu ban Thánh Thần là hồng ân tha thứ và sự sống cho các tông đồ, và sai các ông đem đến cho mọi người.
1-CHÚA THÁNH THẦN, là ĐẤNG BAN SỰ SỐNG…“Thổi hơi”ùlà tác động TẠO DỰNG con người của Thiên Chúa trong vười địa đàng: “Chúa thổi hơi vào mũi Ađam và Ađam có sự sống” (St 2,7); và cũng là tác động TÁI SINH của Thiên Chúa, khi Người bảo Tiên tri Ê-dê-kien kêu gọi “Thần Khí đến thổi vào những người chết này cho họ được HỒI SINH.” (Ed 37,9). Chúa Giêsu thổi hơi vào các tông đồ và bảo :“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần,” để nói lên rằng : “Chúa Thánh Thần, Đấng BAN SỰ SỐNG, hôm nay TÁC SINH một NHÂN LOẠI MỚI, là HỘI THÁNH, mà những thành viên đầu tiên là Nhóm Mười Một Tông đồ đây !”
2-CHÚA THÁNH THẦN, là ĐẤNG THA TỘI…Chúa Giêsu ban Thánh Thần cho các tông đồ, rồi sai các ông đi tha tội …ám chỉ: Chúa Thánh Thần là Đấng Tha tội. Hội Thánh vẫn tin : đây là Chúa Giêsu ban “Quyền Tha Tội” cho các Tông đồ, rồi sai họ đem “Ơn Tha thứ của Chúa”đến cho trần gian, vì Thiên Chúa muốn cứu độ trần gian bằng Tình yêu tha thứ !
3-SỨ MẠNG CỦA HỘI THÁNH…“Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em…” Chữ “như” chỉ “cội nguồn” Sứ mạngï truyền giáo là từ Chúa Cha …Hội Thánh chỉ NỐI TIẾP Chúa Giêsu để thực thi sứ mạng ấy, nên Hội Thánh phải biết tha thứ NHƯ Chúa Giêsu đã tha thứ! Vì thế,
THA THỨ là phương thế tuyệt hảo để thực thi Sứ Mạng Loan Báo Tin Mừng Nước Trời và LÀM CHỨNG NHÂN cho Tình Yêu của Thiên Chúa !
*CHIẾC HỘP NHỮNG NỤ HÔN…Một nữ Tác giả (Bà Béatrice Wanaverbecq) kể câu chuyện ngây thơ nhưng rất cảm động này : Bà mẹ kia trách mắng đứa con gái 5 tuổi, vì cô bé sử dụng lãng phí một cuộn giấy bạc mầu vàng đắt tiền, trong lúc gia đình đang gặp khó khăn về tài chính. Bà còn trở nên cáu gắt hơn, khi bà khám phá ra cô con gái đã dùng cuộn giấy ấy để gói cái hộp mà bà đã bỏ dưới gốc cây thông No-en. Sáng ngày No-en, cô bé lại đem cái hộp mà cô đã bọc giấy bạc mầu vàng kia, đến trao cho mẹ và đơn sơ nói: “Con tặng Mẹ quà No-en !” Bà mẹ tỏ vẻ lúng túng, vì hôm trước đã phản ứng gay gắt với con. Nhưng khi mở ra xem, thấy hộp trống rỗng, bà nghiêm nét mặt nói: “Này cô bé, cô có biết không : khi tặng quà cho ai, thì bên trong hộp phải có cái gì chứ !” Cô bé rươm rướm nước mắt thưa lại: “Mẹ ơi, không phải hộp trống rỗâng đâu, trước khi đậy nắp và gói nó cẩn thận lại, con đã “đổ đầy ” vào bao nhiêu là “nụ hôn” của con đó !” Bà mẹ sững sờ, quỳ sụp xuống, ôm con gái vào lòng và xin lỗi, vì những lời cứng cỏi và nóng giận của mình !”…Câu chuyện còn trở nên buồn hơn là: chẳng bao lâu sau đó, một tai nạn khủng khiếp đã cướp mất đứa con gái ấy của bà ! Người ta kể lại rằng, bà cứ giữ mãi “chiếc hộp” ấy suốt đời…Bà cẩn thận để nó trên chiếc bàn nhỏ, bên đầu giường của bà. Mỗi khi buồn chán, lúc cô đơn sầu khổ…bà lại cầm chiếc hộp lên, âu yếm nâng niu, áp nó vào ngực, cúi xuống… như để nhận lấy một nụ hôn còn vương đọng lại của con gái yêu dấu bà đã đổ đầy vào đó.…
Khi Chúa Giêsu Phục sinh “thổi hơi” trên các Tông đồ, và nói: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần,”Thánh Phaolô nói :“Thiên Chúa đã đổ đầy Tình yêu của Người vào lòng chúng ta nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta.” (Rm5,5). Vì thế, Chúa Thánh Thần là “Nụ Hôn” giữa Chúa Cha và Chúa Con; Và Chúa Thánh Thần cũng là “Nụ Hôn” giữa Chúa Giêsu và Các tông đồ, là Hội Thánh. Hơn nữa, Chúa Giêsu nói :“Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy. Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.” (Ga 15,9). Ở lại trong tình thương của Chúa là trân trọng lưu giữ “chiếc hộp Bảy Ơn Chúa Thánh Thần” mà Chúa Giêsu trao tặng ngày bạn lãnh Bí tích Thêm sức là: Ơn Khôn ngoan, Ơn Minh mẫn, Ơn Lo liệu, Ơn Dũng mạnh, Ơn Hiểu Biết, Ơn Đạo đức, Ơn Kính sợ Chúa. (Is 11,2). Mỗi khi có vấn đề khó khăn, đau buồn … bạn hãy mở hộp ấy ra để nhận lấy “nụ hôn”của Chúa Giêsu !
Lạy Chúa Thánh Thần, Hồng ân Tình yêu và Sự sống,
Chúa là “Nụ Hôn” giữa Chúa Cha và Chúa Con !
Chúa cũng là Nụ Hôn giữa Chúa Con và Hội Thánh của Chúa !
Ước chi Chúa cũng là Nụ Hôn giữa Mọi Dân Nước trên thế giới ! Nhất là giữa những Dân nước còn Chiến Tranh chém giết nhau !
Ước chi Chúa là Đấng Ban Sự sống cho Nền Văn minh Sự Chết và Dối Trá trên thế giới hôm nay, nhất là trên Quê Hương chúng con. Amen.

LỜI NGUYỆN CHUNG

Chủ tế : Anh chị em thân mến, Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là ngày khai sinh Hội thánh. Chúng ta hãy cầu xin cho mọi người được nhiều Ơn của Chúa Thánh Thần.

1-Vào chiều Ngày Thứ Nhất trong tuần / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / ngay buổi CHIỀU NGÀY SỐNG LẠI, ĐỨC KITÔ ĐÃ BAN ƠN CHÚA THÁNH THẦN CHO CÁC TÔNG ĐỒ .

2-Bình an cho anh em / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / ĐÂY LÀ ƠN BÌNH AN CHỈ ĐƯỢC BAN CHO NHỮNG NGƯỜI VỮNG LÒNG TIN VÀO ĐỨC KITÔ ĐÃ CHẾT VÀ PHỤC SINH.
3-Người cho các ông xem tay và cạnh sườn / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / CHÍNH NHỜ SỰ CHẾT VÀ PHỤC SINH CỦA CHÚA GIÊSU / MÀ ƠN CHÚA THÁNH THẦN ĐƯỢC BAN XUỐNG CHO MỌI NGƯỜI.

4-Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần / ước chi các ki-tô hữu NHỚ RẰNG / PHẢI CÓ CHÚA THÁNH THẦN CỦA CHÚA KITÔ NGỰ TRONG MÌNH / MỚI XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC TRỞ NÊN GIỐNG NHƯ CHÚA GIÊSU.

5-Anh em tha thứ cho ai thì người ấy được tha / ước chi các ki-tô hữu hiểu rằng / MUỐN ĐƯỢC CHÚA THA THỨ / THÌ TA PHẢI THA THỨ CHO NHAU, VÀ THA THỨ SUỐT ĐỜI.


Chủ tế : Lạy Chúa Thánh Thần, Tình Yêu Hiệp Thông giữa Chúa Cha và Chúa Con. Xin ban cho chúng con biết lấy tình yêu của Chúa mà đối xử với nhau, như Chúa đối với chúng con. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.

Chúa Thánh Thần - Nguyên lý sống và nguyên lý hiệp nhất




Mùa Phục sinh được kết thúc với lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Qua biến cố này, sức sống Phục sinh từ Đức Kitô được phát triển sung mãn; vì Chúa Thánh Thần hiện xuống để khai sinh Giáo hội và làm cho Giáo hội được tràn đầy sức sống trong sự hiệp nhất. Thế nên, Chúa Thánh Thần chính là nguyên lý làm cho sống; Ngài cũng là nguyên lý làm nên sự hiệp nhất trong cộng đoàn dân Chúa.
* Sống, đó là hoạt động và tăng trưởng. Hai dấu hiệu đó cho thấy một sức sống đang tăng trưởng dồi dào hay đang suy yếu. Một sinh vật, nếu không hoạt động (ít nhất là hoạt động ngay trong chính mình, như trường hợp cây cối) và không tăng trưởng, nó đang đi đến chỗ chết. Ngược lại, một sức sống sung mãn được thể hiện trọng hoạt động “mạnh” và tăng trưởng “nhanh”. “Đức tin sống” là đức tin đang hoạt động và đang tăng trưởng.
Chúa Thánh Thần là nguyên lý sống của đời sống đức Tin. Nói cách khác, chính Chúa Thánh Thần nâng đỡ đức tin của chúng ta và làm cho đức tin đó hoạt động mạnh mẽ trong cuộc đời kitô hữu; điều này được nhận thấy dễ dàng qua hiệu quả của công việc chúng ta thực hiện. Hiệu quả công việc đó là “xây dựng một nước công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần” (Phao-lô); hiệu quả đó là hoa trái đức Ái, là lòng kiên vững Cậy Trông.
Như thế, chúng ta hãy cầu xin Thánh Thần cho đức tin ta sống và sống dồi dào hơn.
* Hình ảnh tháp Babel, biểu tượng sự chia rẽ, đã bị xóa bỏ toàn bộ trong lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, vì Chúa Thánh Thần là nguyên lý hiệp nhất, Ngài giúp cho con người hiểu được “tiếng lòng” của nhau. Ngài làm cho muôn người được đồng tâm nhất trí trong một đức Tin, một tình yêu. Sự chia rẽ sẽ dẫn đến sự chết, suy tàn; nhưng hiệp nhất sẽ làm nên sức sống mới, làm tăng trưởng luôn. Chính Chúa Thánh Thần đã hiệp nhất muôn người muôn ý, để xây dựng chi thể Đức Kitô là Hội thánh.
Ngày lễ Chúa Thánh Thần là dịp để chúng ta cầu nguyện cho sự hiệp nhất của tất cả những người tin Chúa Giêsu trên trần gian này.
* Chúng ta cầu khẩn nài xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trong chúng ta và trong cộng đoàn chúng ta; để “Dân Cha rực sáng như dấu chỉ nói lên sự hiệp nhất và hòa thuận, trong một thế giới bị xâu xé vì bất hòa” (Kinh Tạ Ơn / mẫu hội họp I).
Lạy Chúa Giêsu,
Chúa là hy vọng của chúng con
Xin Chúa đừng để đời sống chúng con rơi vào hư vô,
Nhưng xin cho niềm khát khao sống thánh thiện
nở noa trong chúng con và làm vinh danh Chúa.
Amen.


Lm. Anphongxô Vũ Trung OP

BIẾN ĐỔI CÕI LÒNG





Đại Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.
Đã mấy chục năm nay, ông không đến nhà thờ. Căn bệnh tứ đổ tường, rượu chè, cờ bạc, tửu sắc, nghiện ngập, hút chích...cái nào ông cũng nếm trải.. Nước mắt vợ ông đã cạn dần theo thời gian, cha xứ khuyên bà kiên trì cầu nguyện.Một ngày nọ, đi khám tổng quát, bác sĩ bảo ông có khối u “lành ít, dữ nhiều. Mặt tối sầm lại, ông nói với vợ hãy đưa ông đến nhà thờ để được xưng tội, và hứa nếu Chúa cứu ông lần này, ông sẽ làm lại cuộc đời. Thật lạ kỳ, kể từ ngày xưng tội, ông thay đổi hẳn, tham dự Thánh lễ hằng ngày, tươi cười niềm nở với mọi người, sẵn sàng đối diện với lưỡi hái tử thần, không còn sợ chết nữa...rồi ông thanh than ra đi sau đó ít tháng.Không thiếu người được Chúa Giêsu Phục Sinh qua Thánh Thần của Ngài biến đổi như thế. Người ta không thể vẽ Chúa Thánh Thần như thế nào, bởi Ngài không mặc lấy thân phận con người, mà chỉ lấy hình tựa chim bồ câu hiện xuống trên Chúa Giêsu lúc Chúa chịu phép rửa tại sông Giođan, hay hình lưỡi lửa xuống trên các thánh tông đồ trong ngày lễ Ngũ tuần. Chẳng ai nhìn thấy Chúa Thánh Thần, nhưng cứ nhìn vào các tông đồ, các vị thánh tử đạo, nhìn vào Giáo hội của Chúa, sẽ biết Ngài đang hiện diện, hướng dẫn biến đổi Giáo hội.Thực vậy, từ những con người ham sống sợ chết, nhút nhát, khờ khạo, cứng tin, ham mê quyền lực, địa vị, bổng lộc trần gian, vậy mà khi Chúa Thánh Thần hiện xuống trên các tông đồ, cánh cửa nhà tiệc ly mở tung ra, các ngài hiên ngang ra đi làm chứng cho Đức Kitô Phục sinh, khôn ngoan lạ thường, chẳng còn một ham muốn lợi lộc gì nữa, ngoài tham vọng “miễn sao Đức Kitô được rao giảng”.Sau khi Đức thánh Giáo hoàng Gioan XXIII được bầu lên làm Giáo hoàng, người ta tưởng đó là một cụ già hiền lành, rồi ra cũng chẳng làm gì được cho Giáo Hội. Vậy mà chỉ năm ngày sau khi được bầu lên làm giáo hoàng (2.11.1958), Ngài đã có ý tưởng táo bạo, trước sự kinh ngạc của các vị hồng y, muốn mở công đồng đồng chung Vatican II, đem lại những hoa trái tốt lành cho nhân loại hôm nay. Chỉ qua một cuộc gặp gỡ với Đức thánh cha Phanxico, đã khiến chủ tịch Raul Castro của nhà nước Cuba cảm phục thốt lên “Nếu Đức Thánh Cha vẫn tiếp tục con đường hòa giải và hòa bình này cũng như quan tâm đến những người nghèo, tôi sẽ trở lại với việc cầu nguyện và trở lại với Giáo Hội”Xin Chúa Thánh Thần biến đổi, sửa lại cõi lòng các tín hữu, và “xin đốt lên lửa tình yêu của Chúa trong lòng họ”. Amen.

24/05/2015- Chúa Nhật Mùa Thường Niên Năm B



LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG
PHÚC ÂM: Ga 20, 19-23
"Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con!" Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con! Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ :
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đổi mới tâm hồn chúng con. Bài đọc thứ nhất, trích sách Tông đồ Công vụ cho chúng ta thấy: Chúa Thánh Thần đã đổi mới các tông đồ như thế nào. Các tông đồ mặc dù đã được tiếp xúc với Chúa Giêsu sống lại, nhưng xem ra vẫn chưa được an tâm cho đủ, bởi vì các ông còn âu lo, còn dao động về những sự việc đã xảy ra cho Thầy mình mà các ông đã chứng kiến. Những tiếng la ó của đám đông thù địch như vẫn còn văng vẳng đâu đây, khiến các ông phải thu mình lại trong một căn phòng mà cửa thì đóng kín. Thế nhưng các ông đã trở nên những con người hoàn toàn khác sau khi Chúa Thánh Thần đến với các ông dưới hình lưỡi lửa.
Hôm ấy là ngày lễ Ngũ tuần được mừng 50 ngày sau lễ Vượt qua của người Do Thái, để tưởng nhớ giao ước tại Sinai giữa Thiên Chúa và dân của Ngài. Từng đoàn người Do Thái từ nhiều nước khác nhau kéo về Giêrusalem vào dịp này. Như thế, việc ban Chúa Thánh Thần được diễn ra trong một khung cảnh có thể nói được là hùng vĩ. Hiện tượng ấy diễn ra dưới hình thức các tông đồ nói tiếng khác nhau tuỳ theo Thánh Thần ban cho các ông nói, khiến mọi người nghe đều bỡ ngỡ vì mọi người đều nghe các tông đồ nói tiếng thổ âm của mình. Hiện tượng này còn khiến chúng ta nhớ lại biến cố xảy ra tại tháp Babel, làm cho nhân loại bị phân rã. Hôm nay Chúa Thánh Thần lập lại sự thống nhất ngôn ngữ đã bị phá huỷ vì ngọn tháp kiêu căng ấy. Thời cứu độ sẽ là thời quy tụ muôn dân và các tông đồ cũng như các môn đệ của Chúa có sứ mạng loan báo Tin Mừng cho mọi người thuộc mọi ngôn ngữ, mọi tiếng nói.
Tiêu biểu cho sự đổi mới dưới tác động của Chúa Thánh Thần là thánh Phêrô tông đồ. Ông đã mở toang cửa nhà họp, đối diện với đám đông mà ông đã từng e ngại. Ông ngỏ lời với họ và nói lên niềm xác tín của mình về Đức Kitô, Đấng mà người Do Thái đã đóng đinh cách đây không lâu. Những kẻ chứng kiến không hiểu nổi sự việc đã cho rằng ông say. Đúng là Chúa Thánh Thần đã làm cho ông ra như say. Nhưng không phải là say rượu mà là say với Thần Khí của Chúa, say với niềm tin, say với lý tưởng. Hiệu lực của việc ban Chúa Thánh Thần quả là rõ ràng, nhưng đó cũng mới chỉ là điểm khởi đầu của một công cuộc hết sức to lớn, kéo dài cho tới ngày hôm nay.
Người Kitô hữu hôm nay cũng được mời gọi trở nên say như Phêrô trong ngày lãnh nhận Chúa Thánh Thần. Bởi đó, chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần đến và đổi mới con người chúng ta, nhờ đó chúng ta trở nên hăng say với Tin Mừng cứu độ, với lý tưởng xây dựng một xã hội, một cuộc đời tốt đẹp hơn, trong lành hơn.
-Lạy Chúa, xin hãy thôi thúc nơi chúng con khát vọng truyền giáo, khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc, văn minh và an bình cho tha nhân, nhất là khát vọng muốn giới thiệu Đức Giêsu cho thế giới; nhưng trước hết, là cho những người bên cạnh chúng con bằng đời sống phục vụ và yêu thương. Amen.



Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

NGƯỜI MẸ và ĐỨA CON


Có một người mẹ và một đứa con. Người mẹ thì xấu xí, gò má gầy còm, và có một con mắt bị chột. Người mẹ hàng ngày bán vé số để nuôi con ăn học, và hằng ngày vẫn đón con đi học về sau khi bán vé số xong.
Người con thì mặc cảm với bạn bè trong lớp nên đã nói với mẹ rằng:“con không muốn mẹ đón con ở cổng trường nữa, mẹ hãy đón con cách xa cổng trường một chút để bạn bè không nhìn thấy mẹ của con nghèo nàn, xấu xí và bị chột”. Người mẹ đồng ý và đón con cách xa xa cổng trường.
Năm sau đứa con đòi lên tỉnh học, người mẹ đồng ý, và ngày ngày người mẹ phải bán nhiều vé số hơn, phải làm thêm nhiều giờ hơn, để con có tiền ăn học. Trong những năm học đó đứa con lâu lâu về thăm mẹ một lần và cũng chỉ lấy tiền xong rồi đi. Và đứa con đó cũng vào đại học, nhưng cũng hiếm khi về thăm mẹ.
Tốt nghiệp đại, trở thành bác sĩ, nhưng anh vẫn không về thăm mẹ. Và anh đã kết hôn với một người phụ nữ rất xinh xắn và nhân hậu, nhưng anh không mời mẹ lên chứng giám, mà mời một người khác giàu có hơn, cốt là để cho bạn bè biết là mình sinh ra trong một gia đình khá giả, có học thức.
Đám cưới xong anh vẫn không dẫn vợ về ra mắt mẹ. Rồi vợ anh sinh cho anh hai đứa con trai khôn ngoan và bụ bẫm, nhưng anh vẫn không dẫn con về cho bà nhìn cháu một lần.
Và người mẹ đã quyết định lên Sàigòn để kiếm con, nhưng vô tình đứa con trai của bà không có ở nhà, mà chỉ có người vợ và 2 đứa cháu đang nô đùa ở ngoài sân. Bà không dám vào nhà mà chỉ lén nhìn một hồi lâu, mắt rưng rưng và trở về nhà.
Vì sợ bạn bè biết được gia đình của anh nghèo hèn và có một người mẹ chột, nên anh quyết định đưa ba mẹ con sang Singapo sinh sống.
Một thời gian sau, anh có một chuyến công tác từ thiện ở Việt nam, tiện đó anh trở về thăm mẹ thì Bà đã không còn sống, và có một người hàng xóm trao cho anh lá thư.
Trong thư viết như sau:
Con yêu của mẹ, khi con đọc được dòng thư này thì mẹ đang ở thế giới bên kia rồi.
Mẹ rất hãnh diện vì con đã trưởng thành, 
Mẹ rất tự hào vì con đã có sự nghiệp,
Mẹ rất vui khi con có được một người vợ hiền lành, đảm đang,
Mẹ rất vui vì có hai đứa cháu kháu khỉnh và thông minh,
Mẹ còn rất hãnh diện hơn khi đồng hành cùng con suốt nhiều năm tháng qua
Vì trong những năm con còn nhỏ, con nô đùa chẳng may bị hư mất một con mắt, nên đã lấy con mắt của mẹ thế cho con.
[Sưu tầm]
Câu truyện có thật, ngỡ ngàng, cảm động, cay đắng, đáng trách và nguyền rủa.
Điều răn thứ Tư của Chúa là thảo kính cha mẹ, vẫn không thay đổi.
Luật dân sự về báo hiếu cũng vẫn còn. Nhưng nếu luật này thực hiện nghiêm minh, cùng với giáo dục thật tốt về lòng biết ơn ông bà tiên tổ của nhà trường, thì chắc chắn sẽ có ít những mảnh đời, những trường hợp vô cùng thương tâm như vậy.
Con cái dễ có khuynh hướng nhìn về thành quả của mình đạt được, hơn là những tác nhân làm ra thành quả đó. Vì thế, biết bao đóng góp, công sức, hy sinh giúp cho thành công, sẽ trở thành quá khứ, trở thành kỷ niệm.
Còn hiện tại phải là của họ, do họ, bởi họ mà ra. Vì vậy, gia đình, cha mẹ, anh em bạn bè, lối xóm, thầy cô, rất có thể trở thành rào cản, ảnh hưởng đến thế giá, danh dự, uy tín, thể diện, kết quả họ đã làm. Họ muốn nhận trọn gói về công phúc, do công sức, tài trí của mình. Thế nên, phủ nhận người thân cho bớt ảnh hưởng đến mình là điều không gì khó hiểu.
Qua câu truyện trên, ta mới thấy được sự nguy hiểm vô cùng về trí khôn, tài năng, mà thiếu lòng từ tâm, thiếu đạo đức. Có kiến thức mà không thiếu giáo dục về đạo đức và biết ơn thì thật nguy hiểm. Lòng đạo đức giống chiếc bánh lái, sẽ đưa ta đi đúng đường đúng hướng, biết phân định tốt xấu, phải trái và quyết định làm điều lành, tránh điều dữ.
Qua câu truyện trên, ta lại thấy được tình thương vô cùng lớn lao của mẹ cha.
Mẹ cha chẳng tính toán với con cái, không kể công với cháu chắt.
Mẹ cha không hề quản ngại, chẳng nề hà việc gì, miễn là có lợi cho con cái là được.
Mẹ cha vì muốn con cái hiểu được tình thương của mình, nên đã sẵn sàng chịu thiệt rất nhiều về bản thân.
Mẹ cha vì muốn con mình không mặc cảm tự ti với bè bạn và cuộc sống nên đã phải ngậm đắng nuốt cay, phải nhường nhìn, vì thể diện và cả sĩ diện của con cái nữa.
Mẹ cha vì con cái nên đã không nghĩ đến bản thân, chẳng màng đến thể diện của mình, sẵn sàng làm mọi sự, chịu thiệt thòi mọi bề, thiếu thốn mọi thứ.
Vì thế, nếu con cái hiểu được mà thông cảm, chia sẻ, giúp đỡ, cầu nguyện, trân trọng, quý mến cha mẹ, thì đây chính là niềm hạnh phúc lớn lao của các bậc sinh thành. Còn ngược lại thì nỗi đau cắn xé cõi lòng lại tăng cao từ con cái, nỗi tủi nhục lại được kéo dài.
THANH THANH



LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG


(Cv 2,1-11; 1 Cr 12,3b-7.12-13; Ga 20,19-23)
KHỞI ĐẦU MỚI VỚI THÁNH THẦN
“Và ai nấy đều được tràn đầy ơn Thánh Thần, họ bắt đầu nói các thứ tiếng khác, 
tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho” (Cv 2,4)
I. CÁC BÀI ĐỌC
1. Bài đọc 1
Chúa Kitô Phục Sinh lên trời để lại một khoảng trống trong đời sống của các Tồng Đồ. Chúa Giêsu biết trước điều đó, nên đã hứa ban Thánh Thần để hướng dẫn các ngài: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1,8). Đoạn sách Công Vụ hôm nay là sự hiện thực hóa lời hứa của Chúa Giêsu.
Trước hết, đó là việc các Tông Đồ nhận được Thánh Thần. Quả vậy, Thánh Thần như “cơn gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà” (Cv 2,2). Thánh Thần là sức mạnh “từ trời”, từ nơi Thiên Chúa, đến lấp đầy tâm hồn trống trải, hoang mang của các Tông Đồ, làm cho các ông nhớ lại và hiểu mọi điều Chúa Giêsu đã dạy (x. Ga 14,26). Thánh Thần trở nên cầu nối kịp thời và hiệu quả giúp các Tông Đồ không cảm thấy mồ côi (x. Ga 14,18) vì một khi đến, Thánh Thần sẽ ở với các ông luôn mãi (x. Ga 14,16).
Sau nữa, các Tông Đồ trở nên chứng nhân cho Đức Giêsu Phục Sinh. Dấu hiệu nhận biết Thánh Thần là lưỡi lửa đậu xuống từng người một (Cv 2,3). Lưỡi là bộ phận quan trọng dùng để nói, để thông truyền; “lưỡi lửa” mà Thánh Thần ban không chỉ giúp các Tông Đồ mạnh dạn và có khả năng nói các thứ tiếng để giúp người ta hiểu, mà còn nói sứ điệp hâm nóng tâm hồn người ta, vừa giúp thanh tẩy tâm trí họ khỏi những tư tưởng sai lầm mà nghe lời Thiên Chúa, vừa khơi dậy niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh. 
Cuối cùng, lời chứng của các Tông Đồ mang tính phổ quát. Trong khi quan niệm lãnh thổ lý tưởng của người Do Thái là từ biên giới Ai Cập cho đến tận sông Êuphơrát, thì danh sách các dân tộc (Cv 2,9-11) vượt xa ranh giới lý tưởng này. Theo cái nhìn của Luca, dân mới của Thiên Chúa vượt xa biên giới lý tưởng của người Do Thái. Tin Mừng Phục Sinh được dành cho mọi dân tộc, mọi vương quốc, chứ không một ai được quyền chiếm hữu. Sứ điệp Tin Mừng quả là sứ điệp phổ quát, cần được loan đi cho đến tận cùng trái đất.
Đoạn sách Công Vụ hoàn tất điều Chúa Giêsu đã hứa với các Tông Đồ (Cv 1,8), qua đó các ông nhận được ơn Thánh Thần, trở nên chứng nhân về Đức Kitô Phục Sinh, và mang Tin Mừng Phục Sinh đến tận cùng trái đất. 
2. Bài đọc 2
Thánh Phaolô trình bày cho các tín hữu Côrintô về những ân huệ của Thánh Thần. Trong hoàn cảnh cộng đoàn đang có những chia rẽ (1Cr 11,18) và việc lạm dụng những ân huệ Thánh Thần theo kiểu những lễ hội ngoại giáo, gây ra những xáo trộn trong cộng đoàn (1Cr 12,2-3), thánh Phaolô nhấn mạnh vai trò hiệp nhất của Thánh Thần.
Trước hết, Thần Khí là tác động liên kết Ba Ngôi. Thánh Phaolô khẳng định rằng dù có nhiều đặc sủng, nhưng chỉ có một Thần Khí; dù có nhiều công việc phục vụ nhưng chỉ có một Đức Kitô; dù có nhiều hoạt động khác nhau nhưng chỉ có một Thiên Chúa (1Cr 12,4-6). Và chỉ những ai ở trong Thần Khí mới có thể nhận ra rằng Đức Giêsu là Chúa (1Cr 12,3b). Như thế, Thần Khí chính là tác động liên kết và hiệp nhất Ba Ngôi.
Sau nữa, Thần Khí là tác động liên kết trong cộng đoàn. Thần Khí được ban nơi mỗi người khác nhau, nhưng đều hướng đến lợi ích chung của cộng đoàn (1Cr 12,7). Tuy Thần Khí tỏ ra nơi mỗi người dưới những hình thức khác nhau, bằng những ân huệ khác nhau để phục vụ cho những nhu cầu khác nhau, nhưng tất cả đều nhằm phục vụ cho lợi ích chung của cộng đoàn là sự hiệp nhất. Như thế, dấu chỉ để nhận biết những ân huệ của Thánh Thần, xem chúng có xuất phát từ Thần Khí thật hay không, là sự hiệp nhất mà những ân huệ đó mang lại cho cộng đoàn. 
Cuối cùng, thánh Phaolô dùng hình ảnh của thân thể để cho thấy sự hiệp nhất mà Thần Khí mang lại (1Cr 12,12-13). Dù người ta có khác nhau về chủng tộc, đia vị xã hội hay giai cấp, một khi chịu phép rửa trong cùng một Thần Khí, thì đều được hiệp nhất với nhau như các chi thể trong cùng một thân thể. Các bộ phận trong thân thể dù khác nhau về hình dáng, kích thước, chức năng, nhưng được liên kết và hiệp nhất với nhau trong cùng một thân thể. Đức Kitô cũng vậy: bản thân Người là nguyên lý thống nhất, làm cho các Kitô hữu được hợp nhất nên một (1 Cr 12,12).
Tóm lại, Thần Khí là tác động hợp nhất Ba Ngôi và hiệp nhất các Kitô hữu trong cộng đoàn. Dù các Kitô hữu khác biệt nhau như các bộ phận khác nhau trong thân thể, nhưng dưới tác động của Thần Khí, tất cả đều được liên kết với nhau trong cùng một thân thể. Đức Kitô cũng là nguyên lý hợp nhất các Kitô hữu như thế. 
3. Bài Tin Mừng
Sau khi Đức Giêsu bị bắt, và đóng đinh trên thập giá, các môn đệ hoang mang, sợ hãi. Các ông thu mình lại trong những căn phòng đóng kín. Đức Kitô Phục Sinh hiện ra với các môn đệ, ban bình an và Thần Khí cho các ông, và sai các ông ra đi loan báo Tin Mừng phục sinh. 
Trước hết, Chúa Kitô Phục Sinh ban bình an cho các môn đệ. Khi còn sống với Thầy Giêsu, các môn đệ luôn được Thầy hướng dẫn và bảo vệ. Các ông sống trong bình an vì luôn có Thầy bên cạnh. Vậy nên khi Thầy bị bắt, đánh đòn và giết chết, các ông không còn chỗ để nương tựa và luôn sống trong tâm trạng hoang mang, sợ hãi. Chúa Giêsu thấu hiểu nỗi lo lắng, bất an của các ông, nên ngay khi sống lại, lời an ủi đầu tiên Người dành cho các môn đệ là “bình an cho anh em” (Ga 20,19.21). Sự hiện diện của Chúa Kitô Phục Sinh là nguồn bình an, mang lại niềm vui cho các môn đệ (Ga 20,20).
Sau nữa, Chúa Kitô Phục Sinh sai các môn đệ đi. Sứ mạng của các môn đệ phát xuất từ biến cố phục sinh (x. Mt 28,18-20; Mc 16,15-18.20; Lc 24,46-48; Cv 1,7-8). Sứ mạng này là một diễn tiến liên tục với sứ mạng của Đức Giêsu bắt nguồn từ Chúa Cha: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em” (Ga 20,21; x. Ga 17,18). Tin Mừng Gioan nhắc đi nhắc lại nhiều lần việc Chúa Giêsu được Chúa Cha sai đến thế gian (x. 5,23-24.30; 6,38-39; 7,29; 8,18.29.42; 11,42.44-45; …), nhưng đây là lần duy nhất Chúa Kitô Phục Sinh sai các môn đệ đi, theo cùng một mô thức như Người đã được Chúa Cha sai đi. Như thế, theo cái nhìn của Tin Mừng thứ tư, biến cố phục sinh là mốc điểm quan trọng của sứ mạng các môn đệ.
Cuối cùng, Đức Kitô phục sinh ban Thần Khí cho các môn đệ. Trong các Tin Mừng Nhất Lãm, Mátthêu và Máccô không hề nhắc đến Thần Khí khi Chúa Kitô Phục Sinh sai các môn đệ đi, còn theo Luca thì Chúa Giêsu chỉ nhắc các môn đệ hãy chờ “quyền năng từ trời cao ban xuống” mà Người “sẽ gởi” (Lc 24,49). Luca chỉ muốn chuẩn bị để trình bày điều này rõ hơn trong sách Công Vụ Tông Đồ. Trái lại, Tin Mừng Gioan nối kết vai trò của Thần Khí với sứ mạng được sai đi của các môn đệ (Ga 20,21-22). Chính Chúa Kitô Phục Sinh sai các môn đệ ra đi và ban Thần Khí cho các ông, cùng với những thẩm quyền kèm theo (Ga 20,23).
Tóm lại, chính Chúa Kitô Phục Sinh ban bình an và niềm vui cho các môn đệ, sai các ông ra đi và ban Thần Khí, cùng với những thẩm quyền kèm theo, để các ông thực thi sứ mạng. Sứ mạng này thật sự khởi nguồn từ biến cố phục sinh.
II. GỢI Ý ÁP DỤNG
1/ Sách Công Vụ Tông Đồ thuật lại việc các Tông Đồ nhận được Thần Khí để trở thành chứng nhân cho Chúa Kitô Phục Sinh cho đến tận cùng trái đất. Qua bí tích Rửa Tội và nhất là Thêm Sức, tôi cũng đã nhận được Thần Khí. Tôi có ý thức vai trò của Thần Khí trong đời mình? Tôi có thật sự là chứng nhân cho Chúa Kitô Phục Sinh?
2/ Thánh Phaolô nhấn mạnh vai trò hiệp nhất của Thần Khí. Tôi có xây dựng sự hiệp nhất trong giáo xứ, trong cộng đoàn, trong gia đình, nhờ ơn của Thần Khí? Hay tôi sử dụng đặc sủng Thánh Thần để khoa trương, gây xáo trộn, chia rẽ trong cộng đoàn? Tôi có sống tinh thần hiệp nhất của một chi thể trong thân thể là Chúa Kitô?
3/ Chúa Kitô Phục Sinh sai các môn đệ ra đi và ban Thần Khí cho các ông. Tôi có sẵn sàng ra đi làm chứng cho Tin Mừng phục sinh theo lời thúc bách của Chúa Kitô Phục Sinh, dưới tác động của Thần Khí? Tôi có thể làm gì trong môi trường và hoàn cảnh của tôi để làm chứng cho Chúa Kitô Phục Sinh?
III. LỜI NGUYỆN CHUNG
Chủ tế: Anh chị em thân mến! Thiên Chúa đã ban tặng Thánh Thần là nguồn mạch mọi ân sủng cho các tông đồ và tất cả những ai tin vào danh Con Một của Người là Đức Giêsu Kitô. Chúng ta hãy vui mừng cảm tạ Chúa và tha thiết cầu xin.
1. Chúa Phục Sinh nói với các môn đệ: “Bình an cho các con.” Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các vị chủ chăn và mọi thành phần trong Hội Thánh được tràn đầy bình an của Đấng phục sinh, luôn kiên vững trước những công kích chống đối của thế giới tục hóa hôm nay.
2. Chúa Thánh Thần sẽ dẫn đưa con người đến sự thật toàn vẹn. Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các nhà lãnh đạo và các tổ chức quốc tế biết tôn trọng sự thật và yêu chuộng hòa bình, luôn tích cực lên án bạo lực, bất công, và nỗ lực trong mọi hoạt động phục vụ con người.
3. “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con.” Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi kitô hữu luôn ý thức và hăng hái thực thi sứ mạng loan báo Tin Mừng cứu độ mà Đức Kitô đã ủy thác, bằng cách trở nên muối men và ánh sáng giữa lòng xã hội hiện tại.
4. “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần.” Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mỗi người trong cộng đoàn chúng ta biết mở lòng đón nhận quà tặng của Đấng Phục Sinh, và luôn cố gắng làm cho ân sủng Thánh Thần sinh hoa kết trái trong cuộc sống và bổn phận hằng ngày.
Chủ tế: Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, xin thương nhậm lời chúng con cầu nguyện; và giúp chúng con biết cộng tác hiệu quả với ân sủng Thánh Thần mà Chúa ban tặng: luôn trung thành phụng sự Chúa và can đảm làm chứng cho Đức Kitô Phục Sinh. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.

23/05/2015 Thứ Bảy Tuần VII Phục Sinh Năm B





Ga 21, 20-25
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
20 Ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: "Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy? "21 Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, còn anh này thì sao? "22 Đức Giê-su đáp: "Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy."23 Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: "Anh ấy sẽ không chết", mà chỉ nói: "Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? "
24 Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. 25 Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.CHIA SẺ :
-Trong bài Tin Mừng hôm nay, câu hỏi của thánh Phêrô phần nào gợi lên tâm trạng này. Khi đã trao nhiệm vụ cho thánh Phêrô, Chúa Giêsu cũng đã báo trước về quãng đời còn lại của ông sẽ như thế nào: một viễn ảnh đầy khó khăn thử thách. Thánh Phêrô đã tò mò hỏi Chúa về số phận của người đồng môn và đã được trả lời: "Nếu Thầy muốn người ấy cứ ở lại mãi cho đến khi Thầy đến thì việc gì đến con, phần con, cứ theo Thầy". Chúa Giêsu biết rằng câu trả lời của Ngài sẽ khiến cho Phêrô và các môn đệ buồn về cách đối xử phân biệt, có thể sẽ kéo theo sự chia rẽ giữa các ông. Chúa Giêsu quan tâm đến điều này vì câu hỏi của Ngài cũng là một lời mời gọi đầy thách thức riêng đối với thánh Phêrô và chung cho tất cả những ai muốn theo Ngài. Ðáp trả lời mời gọi trước hết là một quyết định riêng tư của mỗi người trưc tiếp giữa họ và Thiên Chúa. Lời mời gọi chẳng hứa hẹn ngon ngọt nhưng chỉ là gai góc, khổ đau, và khi đã chấp nhận theo Ngài thì cũng đòi hỏi kẻ theo Chúa tuyệt đối trung thành với con đường Ngài đã vạch ra cho mỗi người. Mỗi người có con đường riêng của mình, có thể con đường họ đang đi gập ghềnh sỏi đá và con đường của người bên cạnh lại yên vui phủ đầy bóng mát. Tuy vậy, họ cũng chẳng thể dừng lại ngồi nhìn người bên cạnh, Ngồi nhìn kẻ khác chỉ khiến họ thêm buồn tủi, mất hết nhuệ khí, chùn chân, không muốn tiến bước, mà không cất bước thì chẳng bao giờ đến đích điểm cuối cùng: một nơi đang bày sẵn phần thưởng để chờ đón họ. Ðường đi càng gian khổ thì niềm vui càng bừng nở. Thiên Chúa công bằng vô cùng, Ngài sẽ không để cho một ai phải thiệt thòi về những điều đã bỏ công góp sức. Cho đi thế nào thì sẽ nhận lại như vậy. Ðong đấu nào thì sẽ được trả lại bằng đấu ấy và còn đầy tràn hơn nữa.
Lạy Chúa, bước đường theo Chúa thường đầy gian khổ và không ít lần con đã dừng lại bâng quơ nghĩ ngợi và ghen tị so sánh với kẻ khác. Xin cho con luôn nhớ rằng dù có nhìn thấy trăm ngàn con đường người khác đang đi thì cũng chẳng ai có thể thay con trên con đường mà Chúa đang mở ra cho con. Chỉ vì khi nào biết can đảm tiến bước, con mới mong đạt đến đích điểm vinh quang mà Chúa đang dành để cho con đến lãnh nhận. Amen.




"Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra".

Khi ấy, Phêrô quay lại, thấy môn đệ Chúa Giêsu yêu mến theo sau, cũng là người nằm sát ngực Chúa trong bữa ăn tối và hỏi "Thưa Thầy, ai là người sẽ nộp Thầy?" Vậy khi thấy môn đệ đó, Phêrô hỏi Chúa Giêsu rằng: "Còn người này thì sao?" Chúa Giêsu đáp: "Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con? Phần con, cứ theo Thầy". Vì thế, có tiếng đồn trong anh em là môn đệ này sẽ không chết. Nhưng Chúa Giêsu không nói với Phêrô: "Nó sẽ không chết", mà Người chỉ nói: "Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con".

Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra, và chúng tôi biết lời chứng của người ấy xác thật. Còn nhiều việc khác Chúa Giêsu đã làm, nếu chép lại từng việc một thì tôi thiết tưởng cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra. Đó là lời Chúa.







Thứ Bảy tuần VII Phục Sinh



Ga 21, 20 -2520 Ông Phê-rô quay lại, thì thấy người môn đệ Đức Giê-su thương mến đi theo sau; ông này là người đã nghiêng mình vào ngực Đức Giê-su trong bữa ăn tối và hỏi: "Thưa Thầy, ai là kẻ nộp Thầy? "21 Vậy khi thấy người đó, ông Phê-rô nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, còn anh này thì sao? "22 Đức Giê-su đáp: "Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? Phần anh, hãy theo Thầy."23 Do đó, mới có tiếng đồn giữa anh em là môn đệ ấy sẽ không chết. Nhưng Đức Giê-su đã không nói với ông Phê-rô là: "Anh ấy sẽ không chết", mà chỉ nói: "Giả như Thầy muốn anh ấy còn ở lại cho tới khi Thầy đến, thì việc gì đến anh? "24 Chính môn đệ này làm chứng về những điều đó và đã viết ra. Chúng tôi biết rằng lời chứng của người ấy là xác thực. 25 Còn có nhiều điều khác Đức Giê-su đã làm. Nếu viết lại từng điều một, thì tôi thiết nghĩ: cả thế giới cũng không đủ chỗ chứa các sách viết ra.Suy niệm
Tác giả Tin Mừng thứ tư khẳng định những điều đã được tác giả viết về Chúa Giêsu còn rất giới hạn. Vì quyền năng, ân phúc và tình yêu của Ngài thì vô cùng, con người khó có thể diễn tả ra hết bằng lời. Muốn hiểu về Chúa Giêsu, chúng ta cần đến gặp gỡ chính Ngài. Dọc dài lịch sử nhân loại từ khi tạo dựng đến nay, chúng ta thấy, tất cả những ai đến và gặp Chúa Giêsu đều tìm được con đường sống trọn hảo. Tin Mừng hôm nay giới thiệu cho chúng ta hai con người rất bình thường nhưng đã được Chúa Giêsu yêu thương mời gọi, biến đổi và làm cho nên phi thường. Đó là Phêrô, một ngư phủ, cũng là một doanh nhân nhỏ mà ít ai quan tâm đến, cạnh đó là một Gioan trẻ tuổi không mấy gì đặc biệt. Có thể nói các ngài thuộc loại “vô danh tiểu tốt”, tưởng rằng các ngài sẽ sống và chết cách bình thường như bao người khác, nhưng khi các ngài đáp lại lời mời gọi “hãy theo Thầy” của Chúa Giêsu, các ngài đã bước vào một đời sống mới, để một đời làm chứng cho tình yêu Giêsu. Sống hết mình để đáp lại lời mời gọi của Thầy, cuộc đời các ngài đã trở nên phong phú và đơm bông kết trái đến nỗi hơn 2000 năm qua, nhân loại vẫn truyền tụng về các ngài và chắc chắn sẽ còn truyền tụng về các ngài cho các thế hệ tương lai.
Ngày hôm nay, có quá nhiều người đang sống mà như đã chết, bởi họ sống mà không biết mình, không biết người, không biết Đấng có thể làm cho sống hay giết chết. Nhiều người trong chúng ta tưởng rằng tiền bạc hay quyền lực sẽ cho chúng ta sức mạnh và làm cho cuộc đời chúng ta nên phong phú. Nhưng khi lao vào đó, thì nhiều người đã nhận ra rằng: Nơi tiền bạc chỉ cho ta sự mù lòa và tham lam, nơi dục vọng chỉ cho ta những cơn khát không bao giờ được thỏa mãn, nơi danh vọng chỉ cho ta cái mong manh như bọt xà phòng. Chỉ có nơi Giêsu, chúng ta mới gặp được chính mình, mới hiểu được thế nào là sống và mới biết phải sống thế nào. Chỉ nơi đó, chúng ta mới tìm được sự bình an và sức mạnh để làm cho cuộc sống của mình và của mọi người được triển nở và phong phú.


Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, nơi Chúa tỏa lan một lực hút mãnh liệt với tất cả những ai đang khao khát một đời sống trọn hảo. Xin Chúa hãy kéo chúng con đến gần Chúa để chúng con được Chúa yêu thương, dìu dắt ngõ hầu chúng con được sống, được lớn lên từng ngày trong tình yêu, bình an và ân sủng của Ngài. Amen. 



Thứ Sáu tuần VII Phục Sinh


Lời Chúa: Ga 21,15-19

15 Khi ấy, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông : "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy." 16Người lại hỏi : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói : "Hãy chăn dắt chiên của Thầy." 17 Người hỏi lần thứ ba : "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không ?" Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần : "Anh có yêu mến Thầy không ?" Ông đáp : "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự ; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo : "Hãy chăm sóc chiên của Thầy. 18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết : lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn." 19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông : "Hãy theo Thầy."
Bài Tin mừng hôm nay cho thấy Đức Giêsu đã rất yêu Phêrô và tình yêu của Ngài dành cho ông không hề thay đổi sau khi ông chối Ngài. Mỗi lần Phêrô đáp “con yêu” thì Chúa Giêsu lại trao trọng trách “Hãy chăm sóc chiên của Thầy”. Điều đó cho thấy tiếng gọi của Chúa Giêsu là tiếng gọi tình yêu. Tiêu chuẩn để Đức Giêsu ủy thác sứ vụ của Ngài cho chúng ta là tình yêu chúng ta dành cho Ngài. Chúa chẳng đòi hỏi học vấn, tài ba lỗi lạc, chỉ cần một “tấm lòng yêu”. Cách biểu lộ tình yêu của Chúa cũng rất tinh tế, ý nhị và thấu hiểu người mình yêu. Ngài thấu hiểu sự yếu đuối mong manh nơi con người Phêrô. Ngài xem “cú ngã” ông vấp phải chỉ là thứ yếu, thậm chí là cần thiết để rèn luyện ông nên người lãnh đạo thực thụ trong tương lai. Cho nên ba lần Đức Giêsu chất vấn Phêrô trước mặt anh em như là một cơ hội để ông bày tỏ lòng mến và sự trung thành của ông trước mặt Ngài, và nhất là để cho Phêrô nhận ra con người yếu đuối mà cậy trông nơi Thầy chí thánh.
Tình yêu của Chúa dành cho Phêrô cũng như dành cho tất cả loài người chúng ta thật bao la vĩ đại. Một tình yêu không thể miêu tả hết bằng lời. Một tình yêu sống động và tinh tế. Tất cả mọi giây phút Chúa sống, Chúa nghĩ, Chúa làm đều là những phút giây yêu thương. Ngài thổ lộ với chúng ta và Ngài chờ mong chúng ta đáp trả. Mỗi người chúng ta sẽ làm gì để đáp lại tình yêu của Chúa? Yêu ai thì sống với, sống vì và sống cho người đó. Cũng vậy yêu Chúa chúng ta hãy cố gắng hy sinh, học hỏi, luyện tập để ngày càng giống Chúa hơn. Dù phải làm những điều không thích nhưng vì Chúa mà ta làm, ta học, ta tập luyện. Yêu Chúa dù có mệt nhọc, có vất vả ta vẫn phấn khởi, vui tươi và hạnh phúc. Như thế mới phần nào làm cho chúng ta bớt bất xứng với tình yêu Chúa dành cho chúng ta.
Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa vì tình yêu Ngài đã dành cho chúng con. Xin cho chúng con biết sống trọn vẹn trong tình yêu với Chúa, với tha nhân và với nhau, để mai sau chúng con xứng đáng bước vào Nước Chúa – Vương quốc của tình yêu. Amen.

Thứ Năm Tuần VII Phục Sinh Năm B



"Xin cho chúng nên một".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: "Con không cầu xin cho chúng mà thôi, nhưng còn cho tất cả những kẻ, nhờ lời chúng mà tin vào Con, để mọi người nên một, cũng như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để cả chúng cũng nên một trong Ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con. Con đã ban cho chúng vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để chúng nên một như Chúng Ta là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong Con, để chúng được hoàn toàn nên một và để thế gian biết rằng Cha đã sai Con, và Con đã yêu mến chúng như Cha đã yêu mến Con. Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con thì Con muốn rằng Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con trước khi tạo thành thế gian. Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ :
Ðoạn Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu không những cầu xin Cha cho các môn đệ Ngài, mà còn xin cho cả những người nghe và tin lời các môn đệ rao giảng. Ðể lời Chúa được mang đến khắp bờ cõi, đến với mọi người. Mỗi Kitô hữu chúng ta phải chuyên chăm học hỏi, thấm nhuần Lời Chúa và luôn chia sẻ cho những người mình gặp gỡ.
-Chúa Giêsu tiếp tục cầu nguyện với Chúa Cha cho Giáo Hội. Hôm nay, Ngài cầu nguyện cho sự hiệp nhất, không chỉ cho nhóm tông đồ mà cho toàn thể Giáo Hội: "cho tất cả những kẻ, nhờ lời chúng mà tin vào Con".
Khuôn mẫu cho sự hiệp nhất là sự hiệp nhất giữa Chúa Giêsu với Chúa Cha: "để chúng nên một như Chúng Ta là một". Hiệp nhất giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha là sự hiệp nhất của tình thương. Chúa Cha yêu thương Chúa Con và ban cho Con mọi quyền hành. Chúa Con yêu thương Chúa Cha và sẵn sàng hy sinh mạng sống để thực hiện thánh ý Chúa Cha. Sự hiệp nhất được xây dựng trên tình yêu thương.
Chúa Giêsu biết rõ Giáo Hội sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc sống hiệp thông với nhau. Chỉ có nhóm Mười Hai Tông đồ, mà không ít lần các ông tranh cãi nhau vì địa vị hay vấn đề nào đó. Rồi đây, Giáo Hội sẽ đón nhận nhiều người, thuộc nhiều quốc gia, nhiều thành phần thì sự hiệp nhất càng khó khăn hơn nữa. Vì thế, Ngài tha thiết cầu nguyện cho Giáo Hội luôn được hiệp nhất.
Thực tế, biết bao lần Giáo Hội bị chia rẽ. Giáo Hội tiếp tục cần sự cộng tác của từng người chúng ta qua hành động và lời cầu nguyện để Giáo Hội được hiệp nhất.
Hãy xây dựng hiệp nhất của Giáo Hội bằng chính nỗ lực hiệp thông với những người gần gũi chúng ta. Hiệp nhất chỉ thật sự khi chúng ta hiệp nhất trong yêu thương theo khuôn mẫu của Chúa. Có khi chúng ta sống chung với nhau, bên ngoài có sẽ hoà thuận nhưng trong lòng chưa thật sự hiệp thông với nhau. Chúng ta chỉ mới có "hiệp" mà chưa có "thông". Chúng ta mới có "hiệp" mà chưa có "nhất".
Xin Chúa giúp chúng con biết sống hiệp thông với nhau như Chúa Cha hiệp thông với Chúa Con. Amen.

NGÀY 20-5 THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH


LƠI CHÚA: Ga 17, 11b -19
Phần con, con đến cùng Cha. 12 Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh.13 Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con.14 Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian.15 Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần.16 Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian.17 Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật.18 Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian.19 Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến.
SUY NIỆM
Dấu chỉ Giáo Hội Chúa Kitô là sự hiệp nhất. Hiệp nhất trong đức tin. Hiệp nhất trong sự vâng phục Đức Giáo Hoàng. Sự hiệp nhất trong Giáo Hội là cần thiết để Giáo Hội thể hiện tình yêu của Thiên Chúa cho nhân loại. Chính vì thế mà Chúa Giêsu đã cầu nguyện cho các môn đệ của Người được hiệp nhất trong yêu thương : “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong Danh Cha mà Cha đã ban cho Con, để họ nên một trong chúng ta”. Một sự hiệp nhất cần được thể hiện bằng tình yêu thương và đó là cách giới thiệu Chúa hiệu quả nhất. Tình yêu thương ấy phải cao thượng phải cao thượng và vô điều kiện như tình yêu mà Chúa Giêsu đã biểu lộ qua cuộc khổ nạn của Ngài. Và nếu yêu là tìm hạnh phúc cho người khác, thì ở đây, yêu là tìm đưa người mình yêu đến chỗ hiểu biết và tin nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa, nhờ đó mà được hưởng sự sống đời đời.
Chúa Giêsu cũng cầu xin cho các môn đệ được gìn giữ khỏi sự dữ và ác thần, được thánh hiến trong sự thật. Chúa Giêsu không cầu xin cho các môn đệ thoát khỏi những đau khổ, thử thách và bách hại bởi đó là số phận của những kẻ tin theo Ngài, nhưng Ngài cầu xin cho họ được thoát khỏi ách nô lệ tội lỗi, là nguyên nhân phá vỡ sự liên hệ thân tình của con người với Thiên Chúa.
Sự thật sẽ thánh hiến những người tin Chúa “Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. Như Cha đã sai con đến thế gian, thì Con cũng sai họ đến thế gian. Con xin thánh hiến chính mình con cho họ, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến”.
Thánh hiến là thánh hóa và hiến tế. Chúa Giêsu cầu xin cho chúng ta được thánh hiến trong sự thật. Đó là sự thật của Thiên Chúa, Thiên Chúa yêu thương và muốn cho mọi người được cứu độ; và sự thật của con người chúng ta là những kẻ tội lỗi nhưng đã được Thiên Chúa cứu độ.
Xin Chúa cho Hội Thánh được luôn hiệp nhất trong tình yêu thương, được gìn giữ khỏi mọi sự dữ, và được thánh hiến trong sự thật, để Hội Thánh Chúa ngày càng biểu hiện khuôn mặt của Chúa giữa thế giới hôm nay. Amen

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Thứ ba tuần VII Phục Sinh


Ga 17, 1-11a
1 Nói thế xong, Đức Giê-su ngước mắt lên trời và cầu nguyện: "Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha.2 Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người.3 Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giê-su Ki-tô. 4 Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm.5 Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian.6Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha. Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con, và họ đã tuân giữ lời Cha.7Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho con đều do bởi Cha,8 vì con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con; họ đã nhận những lời ấy, họ biết thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.9 Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha.10 Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con; và con được tôn vinh nơi họ.11 Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian
SUY NIỆM
Qua đoạn Tin Mừng trên, chúng ta biết rằng làm theo ý Chúa là làm cho mọi người nhận biết Cha, nhận biết Chúa Giêsu là Ðấng Cha đã sai đến, có nghĩa là làm việc Tông đồ và rao giảng cho mọi người chưa nhận biết hay còn thờ ơ với Chúa, vì thế mà chúng ta phải rao giảng Lời Chúa bằng lời nói cũng như bằng chính cuộc sống của chúng ta. Khi còn nhỏ chúng ta hay chơi trò thảy bổng lên những chiếc lá vàng khô để nó bay theo chiều gió, để biết gió thổi về hướng nào, nên bây giờ chúng ta cũng quăng lên trên không những việc làm của chúng ta giống như những chiếc lá vàng kia, thì thấy nó sẽ bay theo ý Chúa hay nó lại bay khắp phương theo ước muốn và những dục vọng của chúng ta. Ðó là điều chúng ta cần trung thành xét lại trước mặt Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, khi đến giờ Chúa gọi con và con phải ra đi trình diện, xin cho con nói được như Chúa rằng: "Lạy Cha giờ đã đến, xin Cha hãy tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha. Con đã tôn vinh Cha ở dưới đất và hoàn tất công việc Cha đã trao cho Con làm suốt đời, Con đã cố gắng và làm theo ý Cha". Amen.