Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Thứ Ba tuần 12 TN : Khuôn vàng thước ngọc

Mt 7, 6. 12-14
Trong cuộc sống, ai cũng muốn điều tốt lành, hăng say đi tìm hạnh phúc và tìm niềm vui cho bản thân. Trên con đường đi tìm hạnh phúc, đôi khi chúng ta bị lạc hướng. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta con đường chắc chắn đạt được hạnh phúc; đó là: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó” (Mt 7, 12).
Lời ấy nhắc cho chúng ta về thực trạng của con người mọi thời; đó là con người chỉ biết chạy theo lợi ích cá nhân nhằm mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình mà quên hạnh phúc của anh chị em đồng loại; rồi nữa trên con đường tìm hạnh phúc, mỗi chúng ta dễ bắt người khác hy sinh lợi ích của họ để phục vụ lợi ích của người chúng ta. Vì thế, Chúa dạy chúng ta muốn được hạnh phúc, trước hết chúng ta phải biết hy sinh lợi ích của bản thân và phục vụ lợi ích của người khác, mưu cầu lợi ích chung. Để làm được điều này, mỗi chúng ta phải hạ cái tôi xuống, đặt mình vào hoàn cảnh và tình trạng của người bên cạnh và phải hy sinh lợi ích của mình vì đồng loại. Khi đặt mình vào vị trí của người khác, chúng ta biết hành động vì lợi ích đó. Chính khi tưởng chừng đang mất mát cái gì đó của chính mình vì người khác thì lại là lúc chúng ta nhận lại được những gì chúng ta đang tìm kiếm. Đó chính là con đường đưa tới niềm vui và hạnh phúc mà Chúa Giêsu dạy chúng ta.
Việc từ bỏ lợi ích cá nhân hay cái tôi để phục vụ lợi ích chung thật không dễ dàng bởi nó làm cho ta cảm thấy mất mát. Tuy nhiên, con đường khó khăn này lại là khuôn vàng thước ngọc, là của hẹp và đường chật đưa ta đến hạnh phúc. Cũng bởi là của hẹp, con đường đòi nhiêu hy sinh vất vả nên không có nhiều người hào hứng bước đi.
Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin và lòng yêu mến cho con, để con biết đón nhận và phục vụ lợi ích của thân nhân trước lợi ích của bản thân. Xin ban cho chúng con lòng quảng đại và sự khôn để con luôn biết đón nhận thánh ý Chúa, qua đó chúng con sẽ vững bước trên con đường hẹp Chúa dạy, nhờ đó Danh Chúa được cả sáng và các linh hồn được hưởng ơn cứu độ. Amen!
- See more at: http://gpbuichu.org/news/Suy-niem-moi-ngay/Thu-Ba-tuan-12-Khuon-vang-thuoc-ngoc-1303.html#sthash.6pevsjsO.dpuf

THÁNH GIOAN: MỘT ĐỜI NHIỆM LẠ


Khi cho một ai được sinh ra, Thiên Chúa đã có sẵn một sứ mạng dành cho người ấy. Dù sứ mạng đã được tiền định trong thánh ý Chúa, và con người thụ nhận, nhưng không vì thế mà con người mất tự do.
Ý định của Thiên Chúa không như một kế hoạch áp đặt, nhưng như một sứ mạng để hoàn thành trong trách nhiệm và tự do, nhằm chính hạnh phúc của con người, nhằm giúp con người có những thành tựu, những kết quả thực sự, thật ý nghĩa. Sứ mạng ấy chính là ơn gọi.
Trường hợp này, thánh Gioan là một tiêu biểu. Ý định của Thiên Chúa thể hiện nơi cuộc đời thánh Gioan một cách kỳ diệu ngay từ khi thánh nhân còn chưa thành thai trong lòng mẹ.
I. TỪ ƠN ĐƯỢC TUYỂN CHỌN NHIỆM LẠ.
Được tuyển chọn để nâng lên từ một con người tầm thường trở thành người phục vụ ơn cứu độ của Thiên Chúa, đã là một ơn gọi đặc biệt lạ thường và đáng quý.
Vì thế, được chọn trở thành người dọn đường cho chính Chúa Cứu Thế, ơn gọi ấy càng lớn lao, càng hết sức quý giá.
Phải chăng, chính vì trở thành người dọn đường cho chính Chúa Cứu Thế, mà ơn gọi của thánh Gioan Tẩy giả càng đặc biệt lạ thường trên mức lạ thường.
Bài Tin Mừng trong dịp mừng Sinh nhật thánh Gioan, là  một mạc khải về sự lạ thường đến từ Thiên Chúa mà thánh Gioan đảm nhận:
- Ngoài Đức Maria được truyền tin để lãnh nhận Ngôi Hai nhập thể, chỉ có một mình ông Giacaria, cha của thánh Gioan được nhận lời truyền tin từ thiên thần Chúa.
- Chỉ có một mình thánh Gioan được sinh ra trong dấu chỉ lạ lùng để chứng minh quyền năng của Chúa, đó là người cha ruột của mình phải chịu câm tạm thời, vì một chút nghi nan của ông.
- Trong cả loài người, chỉ có một mình thánh Gioan được thành thai trong lòng mẹ theo cách thức giống Chúa Giêsu: Được Thiên Chúa chuẩn bị và loan báo trước.
- Chỉ có một mình thánh Gioan và gia đình của ngài được Chúa đến viếng thăm trong buổi đầu làm người, ngay khi Chúa vừa mới tượng thai trong lòng Đức Mẹ.
- Chỉ có một mình thánh Gioan, ngay từ khi còn là bào thai, đã nhận ra hạnh phúc được Chúa viếng thăm, nên được Chúa cho ơn lạ nhảy mừng trong dạ mẹ mình. Đây cũng lại là dấu chỉ lạ thường của tình thương và quyền năng của Chúa.
- Chỉ có một mình thánh Gioan được sinh ra từ người cha và người mẹ già nua, đã qua thời kỳ sinh nở từ lâu.  
- Chỉ có một mình thánh Gioan, khi sinh ra đời, đã làm cho dấu chỉ bị câm nơi người cha già của mình hoàn tất. Ngày con sinh ra cũng chính là ngày tư tế Giacaria được phép mở miệng cất lên lời ca khen Thiên Chúa: “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel, đã viếng thăm cứu chuộc dân Người…” (Lc 1, 68tt).
Và sau này, Chúa sẽ còn dùng thánh Gioan như một dấu chỉ lạ thường cho toàn dân Chúa và cả Hội Thánh của Chúa, trong ơn gọi mà thánh Gioan lãnh nhận qua cách sống, cách rao truyền lòng thống hối, cách thanh tẩy để nói lên lòng thống hối…
Thánh nhân là vị tiên tri đặc biệt trên dòng lịch sử cứu độ: Xuất hiện ngay trước Chúa Giêsu, trở thành người dọn đường tâm hồn nhân loại, và là vị tiền hô của Chúa có một không hai trong lịch sử.
Đó là ơn gọi của thánh Gioan, một ơn được tuyển chọn nhiệm lạ, chan chứa tình yêu mà Chúa muốn bao phủ, ấp ủ dạt dào nơi cõi lòng, nơi cuộc đời của một bậc thánh nhân, đấng mà từ ngàn xưa Chúa đã nhìn thấy, như lời tiên tri Giêrêmia loan báo, mà trong ngày lễ sinh nhận thánh Gioan, Hội Thánh cho chúng ta suy niệm: “Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân” (Gr 1, 5).
II. ĐẾN SỐNG ƠN ĐƯỢC SAI ĐI.
Bắt đầu từ chương 17 sách Các Vua quyển 1 nói đến ơn gọi của tiên tri Êlia, vị tiên tri suốt một đời anh dũng chiến đấu bảo vệ đức tin.
Thời của ông cũng là triều đại vua Akhab, một ông vua nhu nhược, đã để hoàng hậu Izabel, một kẻ ngoại giáo độc ác thao túng hoàng triều. Bà đã dựng bàn thờ thần Baan ngay tại thủ đô, thay vì dựng bàn thờ Thiên Chúa. Bà đặt các pháp sư trông coi đền thờ. Bà muốn biến Israel trở thành quốc gia thờ thần ngoại giáo.
Trước nguy cơ đức tin của toàn dân bị đe dọa, tiên tri Êlia, vì lòng nhiệt thành của mình, đứng lên tố cáo sự yếu hèn của vua Akhab và tội ác của hoàng hậu Izabel.
Một lần, ông đã một thân một mình chiến đấu với 450 tư tế của thần Baan. Trong cuộc chiến này, thắng lợi thuộc về tiên tri.
Hoàng hậu Izabel vốn đã thù ghét ông, càng căm thù ông dữ dội. Bà đặt mối thù không đội trời chung với tiên tri Êlia.
Như vậy, trong Cựu Ước, tiên tri Êlia đã có công gìn giữ, bảo vệ đức tin. Ông đã chiến đấu đến cùng để toàn dân Israel quay về với chân lý là chính Thiên Chúa. Ông đã dọn đường cho dân quay về và trung thành thờ phượng Chúa.
Trong Tân Ước, hình ảnh đẹp về tiên tri Êlia được Chúa Giêsu gán cho thánh Gioan Tẩy giả.“Thật Êlia phải đến chấn hưng mọi sự. Và Thầy bảo các con, Êlia đã đến rồi, và họ không nhận biết Người, nhưng đã đối xử với ông như ý họ…Bấy giờ, các môn đệ hiểu Chúa Giêsu nói với họ về Gioan Tẩy giả” (Mt 17, 11-13).
Giống tiên tri Êlia, thánh Gioan là người dọn đường thật tài ba để đưa Chúa đến trong lòng người và đưa con người về với Chúa.
Thánh Gioan đến chấn hưng lòng người bằng lời kêu gọi ăn năn sám hối. Suốt đời thánh Gioan đã thao thức và bảo vệ đức tin khỏi mọi ngẫu tượng là lối sống sa đọa, tội lỗi của vua chúa và của dân chúng. Thánh nhân ngoan cường chiến đấu cho chân lý, đã gìn giữ đức tin đến đổ máu vì đức tin ấy.
Như vậy, thời xưa, Chúa dùng tiên tri Êlia để thanh tẩy đức tin của dân Israel trước sự suy đồi về tôn giáo. Đến thời Chúa Giêsu, Thiên Chúa dùng thánh Gioan để thanh tẩy đức tin của dân Chúa, để dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến trong lòng người.
Nghe lời thánh Gioan, chúng ta hãy thanh tẩy lòng mình, hãy hoán đổi chính mình để ngày càng xứng đáng trước Thiên Chúa chúng ta.
Nếu tiên tri Êlia và thánh Gioan đều quả cảm chống lại việc thờ ngẫu tượng, thì mỗi Kitô hữu hôm nay cũng sẽ là những tiên tri chống lại việc tôn thờ ngẫu tượng của thời đại.
Ngẫu tượng hôm nay cám dỗ chúng ta, không chỉ giới hạn nơi đức thờ phượng, mà còn phát triển mạnh mẽ nhiều mặt khác nhau như: Kỷ nghệ, kỷ thuật, khoa học thực nghiệm, sự hưởng thụ, thực dụng, vô thần, quyền lực, vật chất, cá nhân chủ nghĩa, chủ trương tự do đến thác loạn, tự do luyến ái, tự do quan hệ ngoài hôn nhân bừa bãi, các giáo phái, nhiều lối tôn thờ ngẫu tượng khác…
Lạy Chúa toàn năng, xin cho chúng con có một lòng yêu mến nồng nàn đối với ơn cứu độ mà Chúa chuẩn bị cho chúng con qua từng thời đại, qua mỗi con người và qua mọi hoàn cảnh.
Xin cho chúng con am tường thánh ý Chúa để chúng con biết cộng tác vào chương trình cứu độ của Chúa bằng chính đời sống chúng con, nhằm đem lại lợi ích cho các linh hồn và cho chính đời sống mai sau của chúng con.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết trở về cùng Chúa, hoán đổi tâm hồn mình, để thực thi lòng ăn năn tội nhằm xứng đáng lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa.
Xin chúng con biết loại trừ mọi ngẫu tượng ra khỏi lòng mình và chỉ trung thành thờ một mình Chúa thôi. Amen.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG

Đâu Là Hạnh Phúc Đích Thực


Seiji Katagire, một phi công Nhật Bản, đang trên cần lái của chiếc phản lực cơ DC 8 của hãng hàng không dân sự với 174 hành khách trên tàu. Đang lúc anh chuẩn bị đáp xuống phi trường Đông Kinh, thì anh bỗng nghe được những âm thanh khủng khiếp báo hiệu một sự chết chóc rùng rợn. Do phản ứng tự nhiên, anh đã kéo giật cần lái, khiến cho chiếc máy bay đâm nhào xuống đất gây tử thương cho 24 hành khách và hàng trăm người bị thương.
Khi cuộc điều tra về tai nạn kết thúc thì anh được gửi ngay đến bệnh viện tâm thần. Các bác sĩ về khoa thần kinh học cho rằng những tiếng kêu gào khủng khiếp mà viên phi công đã nghe được, xuất hiện ngay trong cơn ác mộng giữa lúc tỉnh táo của anh và đó chính là nguyên nhân gây ra tai nạn... Theo các bác sĩ tâm thần, ác mộng xảy ra trong tình trạng nửa tỉnh nửa mơ là dấu hiệu báo trước một cơn khủng hoảng tinh thần.
Theo những con số chính xác được tiết lộ từ các bệnh viện thần kinh tại Nhật Bản, thì con số người mắc bệnh mất trí và thác loạn thần kinh đã gia tăng theo tỷ lệ thuận với sự phát triển khoa học kỹ thuật và kinh tế tại quốc gia này... Người Nhật Bản nổi tiếng là người cần cù siêng năng nhất thế giới. Từ em bé mới tập tễnh cắp sách đến trường với một vị bộ trưởng trong chính phủ, tất cả mọi người đều lấy sự bon chen và lấy sự phấn đấu làm phương châm của cuộc sống... Sự cố gắng đó vừa đưa nước Nhật đến chỗ phồn thịnh cũng vừa xô đẩy người dân đến tình trạng căng thẳng không ngừng. Một chút lơ đễnh có thể đưa đến thất bại, một chút sơ sót có thể đưa đến chỗ mất công ăn việc làm... Tự ái cá nhân và tự ái dân tộc khiến người Nhật không chịu đựng được sự thất bại. Một lần thi trượt có thể xô ngã không biết bao nhiêu học sinh Nhật đến chỗ tự vận.
Nhật Bản là quốc gia được coi là mạnh nhất Á Châu và là nước một trong những kỹ thuật cao nhất thế giới. Nhưng chúng ta hãy tự hỏi: liệu sự giàu có phồn thịnh đó có đem lại cho con người hạnh phúc hay không?
Hạnh phúc là một cái gì vô cùng tương đối... Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột.
Chúng ta hãy thử so sánh niềm vui của các trẻ em thuộc hai xã hội khác nhau. Trong một gia đình mà cơm trắng được coi như một thứ xa xỉ phẩm, thì chắc chắn một ổ bánh mì tây sẽ tạo cho các em bé trong gia đình nghèo một niềm vui gấp nghìn lần niềm vui của những em bé suốt đời sống trên nhung lụa và ăn toàn cao lương mỹ vị.
Một chiếc áo mới mỗi năm chỉ được mặc một lần của em bé nhà nghèo có lẽ sẽ làm cho em bé đó vui hơn tất cả những em bé suốt đời chỉ biết có lụa là gấm vóc.
Của cải vật chất là một điều kiện cần thiết để cho con người được sống xứng với phẩm giá con người. Những phương tiện kỹ thuật giúp con người phát triển nhiều hơn trong nhân cách. Sự sung túc về vật chất phải đem lại sự phát triển nhân bản và tinh thần. Có hiều hơn để nên người nhiều hơn: đó là khẩu hiệu người ta thường đề ra để kêu gọi giúp đỡ các nước kém mở mang... Tuy nhiên, tự nó, của cải vật chất, sự giàu có, những phương tiện văn minh tiến bộ không phải là cùng đích của con người.
Người Kitô luôn thức tỉnh để đánh giá đúng những phương tiện vật chất họ đang sử dụng hay đang tìm cách để đắc thủ. Sự chạy đua với những phương tiện vật chất không nên làm họ mờ mắt, bán đứng lương tâm của mình.
Hạnh phúc duy nhất và đích thực trong cuộc sống của người Kitô phải là chính Chúa. Có được hạnh phúc đó trong tâm hồn, chúng ta sẽ đánh giá đúng mức của cải vật chất và đồng thời sẽ tìm được hạnh phúc ngay trong những điều kiện thiếu thốn nhất của cuộc sống.

Gặp Chúa Khi Bị Thử Thách


Huy hiệu của Tổng Thống Hoa Kỳ cho ta thấy hình con chim Phượng Hoàng với những mũi tên ở một bên chân và những cành ô liu ở phía chân kia. Những mũi tên là tượng trưng cho chiến tranh và những cành ô liu tượng trưng cho Hòa Bình. Lúc đầu, huy hiệu trình bày chim Phượng Hoàng hướng nhìn về các mũi tên, tượng trưng cho thái độ sẵn sàng chiến đấu. Nhưng khi Ông Harry Truman được bầu làm tổng thống, thì ông đã ra lệnh đổi lại huy hiệu, cho con Phượng Hoàng nhìn về những cành ô liu. Ông công bố cho mọi người biết rõ ràng quốc gia Hoa Kỳ và những vị có trách nhiệm vận mệnh quốc gia luôn hướng đến Hòa Bình, chớ không phải chiến tranh.
Chúng ta đang nhìn về hướng nào đây? Hay đúng hơn nhìn vào ai đây? Nhìn vào những người, những vật dụng, hướng chúng ta đến chiến tranh hay hòa bình? Toàn thể Giáo Hội Công Giáo bắt đầu mỗi năm mới, Mồng Một Tháng Giêng, với Ngày Lễ cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình. Và Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã công bố rõ ràng là ngài muốn tất cả mọi thành phần Giáo Hội nhìn về Chúa Giêsu Kitô, Vua Hòa Bình. Chúa đã và còn đang đến với con người trong lịch sử, mang đến ơn Cứu Rỗi, sự Giải Hòa, tình Yêu Thương và Bình An. Và mỗi người đồ đệ của Chúa được mời gọi nhìn về Chúa, đón nhận Chúa, đón nhận ơn Cứu Rỗi, sự Hòa Giải, tình Yêu Thương và Hòa Bình. Mỗi người chúng ta sống trong một hoàn cảnh cụ thể, nhưng mỗi người đều được mời gọi hướng về Chúa và đến với Chúa. Chúa đã và còn đang đến với mỗi người, nơi một điểm hẹn nào đó. Và mỗi người chúng ta cũng được mời gọi hãy đến điểm hẹn đó để gặp Chúa, để gặp Chúa và lãnh nhận từ Ngài hồng ân tình thương, ngõ hầu tình thương chúng ta đối với anh chị em được củng cố vững mạnh thêm mãi.
Đoạn Phúc Âm từ câu 5-11, của chương 8, Phúc Âm theo thánh Matthêu, có thể nhắc chúng ta về "điểm hẹn" nầy với Chúa. Chúa Giêsu vào thành Capharnaum. Ngài đã chọn một hoàn cảnh lịch sử, một địa điểm, làm điểm hẹn với con người. Và viên sĩ quan Roma, có lòng tin và đầy tình thương đối với người đầy tớ, nhưng lại gặp phải một thử thách làm ông xem ra như bó tay. Ông không làm gì được nữa để chữa cho người đầy tớ bại đau yếu. Ông hướng về Chúa và nhất quyết ra đi, đến nơi gặp Chúa để xin Ngài trợ giúp. Tác giả Phúc Âm theo thánh Matthêu đã kể lại như sau:
Khi ấy Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một viên đại đội trưởng đến gặp Chúa và nài xin rằng: Lạy Thầy, người đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm. Chúa nói: Chính tôi sẽ đến chữa nó. Viên đại đội trưởng đáp: Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền. tôi bảo người nầy đi, là nó đi, bảo người kia đến, là nó đến, và bảo người nô lệ tôi làm cái nầy là nó làm. Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những người theo Người rằng: Tôi bảo thật các ông, tôi không thấy một người Israel nào có lòng tin như thế. Tôi nói cho các ông hay: từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng tổ phụ Abraham, Isaac, Giacop trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ỏ đó sẽ phải khóc lóc nghiếm răng. Rồi Chúa Giêsu nói với viên đại đội trưởng rằng: Ông cứ về đi. Ông tin thế nào thì được như vậy. Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.
Viên sĩ quan Roma đang sống trong hoàn cảnh thử thách. Ông đang gặp phải môt vấn đề, và cảm thấy mình bất lực. Tuy nhiên, chút lòng tin và tình thương chân thật nơi ông, đã hướng ông đến với Chúa, và lãnh nhận một cách nhưng không hồng ân của Chúa, để giải quyết vấn đề, có lợi cho người đầy tớ, và cả cho chính ông. Sự vui mừng, bình an đã trở lại, hay đúng hơn, được gia tăng thêm nữa, trong nhà ông, khi người đầy tớ được phép lạ Chúa chữa lành bệnh. Phúc Âm không nói, nhưng chúng ta có thể hiểu thêm là viên sĩ quan Roma, sau khi đã gặp được Chúa và hưởng ơn lành Chúa ban cho, chắc chắn sẽ được củng cố thêm trong niềm tin đối với Chúa và trong tình thương yêu đối với mọi người quanh ông.
Ước chi chút lòng tin và tình thương nơi tâm hồn chúng ta còn đủ sức thôi thúc chúng ta bằng những lời kêu gọi chúng ta đến với Chúa, mà Giáo Hội gởi đến từng người chúng ta hằng ngày, kêu gọi chúng ta hãy chuẩn bị cho Chúa đến với mình. Ước chi những thử thách, những đau khổ, không làm chúng ta lánh xa Chúa, nhưng ngược lại, như đã xảy ra cho viên sĩ quan Roma ngày xưa, làm cho chúng ta quay trở về với Chúa và gặp Ngài thật sự.
Lạy Chúa, xin thương khơi dậy nơi chúng con ước muốn đến gặp Chúa vừa mang theo những việc làm tốt mà sức con người chúng con còn có thể làm được. Xin thương giúp chúng con canh tân niềm tin, gia tăng tình thương và sống kiên trì làm việc tốt trong cảnh sống cụ thể của mình, vì đây là cách tốt nhất chúng con chuẩn bị đón Chúa đến. Amen.

Radio Veritas

Anh mù tự phụ



Có một người kia sinh ra là đã bị mù.Sống trong một gian phòng, nhưng bởi anh không thấy gì cả, nên anh phủ nhận tất cả những gì người chung quanh quả quyết là có: "Tôi không tin, vì tôi không thấy"
Một vị lương y đem lòng thương hại, đi tìm cho ra một thứ linh dược trên Hy Mã Lạp Sơn về trị lành bệnh, anh ta sung sướng tự phụ bảo: Giờ đây tôi thấy được tất cả sự thật chung quanh tôi rồi!
Nhưng, có kẻ bảo với anh ta: Bạn ôi! Bạn chỉ thấy được những vật chung quanh bạn trong căn phòng này thôi: Có là bao. Ngoài kia, người ta còn thấy được mặt trời, mắt trăng cùng các vị tinh tú hằng hà đa số. Còn biết bao vật xấu, đẹp, lộng lẫy màu sắc huy hoàng mà bạn chưa thấy.
Anh chàng không tin. "Làm gì có được những cái đó! Tôi chưa thấy những cái đó. Cái gì có thể thấy được, tôi đã thấy tất cả rồi"
Một vị y sĩ khác bèn lên tận núi cao gặp được sơn thần chỉ cho một thứ linh dược khác đem về giúp cho anh ấy được cặp mắt sáng hơn và thấy xa hơn những vật chung quanh trong căn phòng của anh.
Bấy giờ, anh ta thấy được mặt trời, mắt trăng, các vì tinh tú trên không trung, mừng quá, và lòng tự phụ tự đắc lại tăng thêm. "Trước đây tôi không tin, nhưng bây giờ tôi thấy, tôi tin. Như thế, giờ đây không còn có gì mà tôi chẳng thấy chẳng biết. Đâu còn ai hơn tôi được nữa!"
Nhưng, lại có một hiền giả có cặp mắt thần, bảo với anh ta: "Cậu ơi! Cậu vừa hết mù, nhưng cậu vẫn chưa biết gì cả. Tại sao quá tự phụ như thế? Cũng như khi cậu ở trong phòng và tầm con mắt cậu không vượt khỏi bốn bức tường, cậu không tin có vật gì ngoài căn phòng của cậu. Giờ đây, tầm mắt cậu vượt khỏi bốn bức tường, thấy được nhiều vật xa hơn, nhưng với chừng mực của tầm mắt và lỗ tai của cậu, cậu làm gì biết có những vật ngoài ngàn dặm mà tai mắt cậu không làm sao mà nghe thấy được. Cậu có thấy những nguyên nhân nào đã cấu tạo ra cậu khi cậu còn nằm trong bào thai của mẹ cậu chăng? Ngoài cái vũ trụ nhỏ bé mà cậu đang sống đây, còn không biết bao nhiêu vũ trụ khác vô cùng to lớn và nhiều không thể kể như cát ở sông Hằng. Tại sao cậu dám tự phụ bảo rằng: Tôi thấy cả, tôi biết cả? Cậu vẫn còn là một anh mù, cậu vẫn còn là lấy tối làm sáng lấy sáng làm tối".

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XII Thường Niên


23/6. Thứ Ba. St 13,2.5-18; Mt 7,6.12-14
Bài Đọc I: St 13,2.5-18
Bấy giờ Abram rất giàu, có nhiều vàng bạc. Ông Lót, người đi với Abram, cũng có nhiều đàn chiên, bò và lều trại. Miền đó không đủ chỗ cho cả hai cùng ở, vì họ có nhiều tài sản, nên không thể ở chung với nhau. Bởi thế các người chăn chiên của Abram và của Lót hay xảy ra cãi lẫy nhau. Khi ấy dân Canaan và dân Phêrêzê ở miền này.
Vậy Abram nói cùng Lót rằng: "Bác không muốn có sự bất bình giữa bác và cháu, giữa các người chăn chiên của chúng ta, vì chúng ta là anh em với nhau. Trước mặt cháu có cả một miền rộng rãi, xin cháu hãy lìa khỏi bác: nếu cháu đi bên tả, thì bác sẽ đi bên hữu; nếu cháu chọn phía tay phải, thì bác sẽ đi về phía tay trái". Vậy Lót ngước mắt lên trông thấy cả miền đồng bằng sông Giođan, có nước dồi dào. (Trước khi Chúa huỷ diệt thành Sôđôma và Gômôra, cả miền ấy và phía Segor như vườn địa đàng của Chúa và như đất Ai-cập). Lót chọn miền đồng bằng sông Giođan và đi về phía đông. Thế là hai bác cháu lìa xa nhau. Abram ở lại đất Canaan, còn Lót ở các đô thị gần sông Giođan, và cư ngụ tại Sôđôma. Dân thành Sôđôma rất xấu xa, vì quá tội lỗi trước mặt Chúa.
Sau khi Lót đi rồi, Chúa phán cùng Abram rằng: "Hãy ngước mặt lên và từ nơi ngươi đang ở, hãy nhìn tứ phía: đông tây nam bắc. Tất cả đất mà ngươi trông thấy, Ta sẽ ban vĩnh viễn cho ngươi và dòng dõi ngươi. Ta sẽ làm cho con cháu ngươi đông như bụi đất. Nếu ai có thể đếm được bụi đất thì mới có thể đếm được con cháu ngươi. Hãy chỗi dậy và đi khắp miền này, vì chưng Ta sẽ ban miền này cho ngươi". Bởi vậy Abram di chuyển lều trại đến ở thung lũng Mambrê, thuộc miền Hebron, và dựng bàn thờ kính Chúa ở đó.
Tin Mừng: Mt 7,6.12-14
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con.
"Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy.
"Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy".
Suy niệm
Với Lời Chúa hôm nay, chúng ta suy nghĩ về cách đối nhân xử thế giữa người với người trong thế giới ngày nay qua việc nối kết giữa ứng xử rất đẹp của Abraham với cháu mình là ông Lót và lời dạy của Chúa Giêsu: “Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế!”
Chúng ta sống là sống với, và mỗi người chúng ta đều là anh em cùng một Cha trên trời. Giáo lý này không ai có thể phủ nhận. Tuy nhiên, khi nhìn lại cuộc sống trong mối tương quan giữa người vời người, chúng ta nhận ra rất nhiều thiếu sót; không chỉ đối với những người bên ngoài mà còn ngay chính trong gia đình, những người máu mủ ruột thịt với mình. Chính những thiếu sót này sẽ làm giảm và làm mất đi giá trị việc bổn phận của chúng ta đối với Thiên Chúa. Vì lẽ đó mà Chúa Giêsu nói: "Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình." (Mt 5,23-24). Hay như trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu nói: “tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế!”. Qua câu nói này, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy tầm quan trọng của việc sống mối tương quan giữa người với người thế nào. Nó như là điều kiện thiết yếu để xứng đáng đến với Chúa.
Yêu anh em thật thì không hẳn sẽ mến Chúa; bởi có nhiều người không theo tôn giáo nào nhưng vẫn sống bác ái yêu thương rất tốt, tốt hơn người có đạo. Nhưng mến Chúa thật thì chắc chắn phải yêu anh em. Thánh Gioan nói: "Nếu ai nói: 'Tôi yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối; vì ai không yêu thương người anh em mà họ trông thấy, thì không thể yêu mến Thiên Chúa mà họ không trông thấy" (1 Ga 4:20). Và ngài còn tái xác định: "Ai yêu mến Thiên Chúa, thì cũng yêu thương anh em mình" (1 Ga 4:21).
Rất hợp lý, rất lôgíc. Chúng ta là những người có tôn giáo hẳn hoi. Chúng ta là những người tin Chúa, là con Chúa. Do đó, cách thể hiện lòng tin, lòng mến Chúa của chúng ta rõ ràng nhất chỉ có thể là yêu anh em, sống tình anh em; không cần phải xét nhiều, chỉ cần nhìn cách chúng ta sống tình anh em sẽ biết chúng ta sống tình Chúa thế nào. Như vậy, một xúc phạm đến tình anh em thì trước hết xúc phạm đến Thiên Chúa. Và có thể nói, khoảng cách giữa chúng ta với Chúa cũng chính là khoảng cách giữa chúng ta với anh em. Xa cách anh em cũng chính là xa cách Thiên Chúa.
"Anh em tôi chính là quà tặng Chúa ban cho tôi, và Tôi cũng chính là quà tặng Chúa ban cho anh em tôi". Đây là câu nói mà tôi rất thích, nếu ai biết áp dụng câu nói này vào cuộc sống, thì tôi tin chắc rằng cuộc sống của họ sẽ tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Cầu xin Chúa cho mọi người luôn ý thức điều đó, để biết đón nhận nhau như những món quà Chúa ban và sống với nhau trong tình huynh đệ gắn bó yêu thương. Amen!


23.6.2015 – Thứ ba Tuần 12 Thường niên)


Lời Chúa: Mt 7, 6.12-14
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em. Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Môsê và lời các ngôn sứ là thế đó. Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”.
Suy niệm
Xã hội đóng vài trò quan trọng trong việc thăng tiến đời sống cá nhân. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu chỉ dẫn chúng ta một phương thế nhằm giảm thiểu tính tiêu cực và gia tăng tính tích cực của xã hội, đó là hãy quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau: “Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Ðấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy”. (Mt 7,12) Câu Lời Chúa được nhìn nhận là “khuôn vàng thước ngọc” này gợi mở lối quan tâm và giúp đỡ tha nhân cách gần gũi và thiết thực.
Con nguời tuy khác nhau trong tính tình, sở thích, nhưng vẫn có điểm chung cần những nhu cầu căn bản về thể lý và tinh thần. Về vật chất, ai trong chúng ta cũng cần giữ gìn mạng sống. Vì thế, chúng ta cần cơm ăn áo mặc, cần một nơi để an cư lạc nghiệp. Vậy, Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta quan tâm đến những nhu cầu ấy nơi tha nhân và giúp đỡ họ khi chúng ta có thể. Còn về nhu cầu tình thần, ai trong chúng ta cũng cần người thân bên cạnh để chia sẻ niềm vui nỗi buồn, động viên khi gặp khó khăn thử thách. Như vậy, chính chúng ta hãy trở thành người chia sẽ, đồng cảm với anh chị em mình và chia sẻ với họ món quà quý giá nhất là chính niềm tin vào Thiên Chúa.
Lạy Chúa, lúc chúng con giúp đỡ cho những người bé nhỏ là lúc chúng con làm cho Chúa. Xin Chúa giúp chúng con biết quan tâm đến tha nhân, sẵn sàng giúp đỡ họ và nhận ra Chúa đang hiện diện nơi mọi người. Amen.

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XII Thường Niên


22/6. Thứ Hai. Thánh Paulinô, giám mục Nôla. Thánh Gioan Fisher, giám mục tử đạo và thánh Tôma More, tử đạo. St 12,1-9; Mt 7,1-5
Bài Đọc I: St 12,1-9
Khi ấy, Chúa phán cùng Abram rằng: "Ngươi hãy từ bỏ quê hương, họ hàng và nhà cửa cha ngươi mà đi đến xứ Ta chỉ cho. Ta sẽ cho ngươi thành một dân lớn; Ta sẽ chúc lành cho ngươi, và Ta sẽ cho danh ngươi nên lớn lao, ngươi sẽ là một mối chúc lành. Ta sẽ chúc lành cho những ai chúc lành cho ngươi, và sẽ chúc dữ cho ai chúc dữ cho ngươi. Nơi ngươi mọi dân nước sẽ được chúc phúc".
Abram ra đi như Chúa đã truyền dạy, và có ông Lót đi theo. Khi bỏ đất Haran, Abram được bảy mươi lăm tuổi. Ông đem Sarai, vợ ông, và Lót là cháu, cùng với tất cả tài sản và gia nhân mà họ có ở Haran. Họ ra đi đến đất Canaan. Khi họ tới nơi, Abram rảo qua các xứ cho đến Sikem, thung lũng thời danh. Bấy giờ người Canaan đang ở xứ này.
Chúa đã hiện ra với Abram và phán rằng: "Ta sẽ ban đất này cho dòng dõi ngươi". Ông đã dựng ở đó một bàn thờ kính Thiên Chúa, Đấng đã hiện ra với ông. Rồi từ nơi ấy, ông đi đến núi ở phía đông Bêthel mà cắm trại: phía tây của trại là Bêthel và phía đông là Hai. Ông cũng dựng ở đó một bàn thờ kính Chúa, và khấn cầu danh Chúa. Abram cứ tiến dần mãi về (Nageb ở) phía nam.
Tin Mừng: Mt 7,1-5
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: 'Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh', và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi".
Suy niệm
Nói về chủ đề Đức Tin, có lẽ nhân vật đầu tiên phải kể đến là Tổ Phụ Apraham. Điều đó không lạ lẫm gì, bởi ngài được đặt cho biệt danh là "cha của niềm tin".
Thái độ đức tin của Tổ Phụ Apraham khiến cho tôi thực sự nể phục; một đức tin khiêm tốn, đơn sơ và cũng rất kiên cường trước thử thách.
Dường như vấn đề không phải là tôi có phải là người Công Giáo hay không; nhưng vấn đề là niềm tin của tôi, niềm tin vào một Đấng mà có thể làm nên mọi sự, và Đấng ấy không ai khác chính là Thiên Chúa.
Lời Chúa hôm nay muốn cho chúng ta suy nghĩ nhiều hơn về niềm tin của mình. Chúng ta đa số là những người được rửa tội từ lúc nhỏ; thế nhưng, niềm tin của mình vào Chúa đôi khi lại quá yếu kém.
Ngay lúc này đây nếu Chúa hỏi mỗi người chúng ta có tin Chúa là Thiên Chúa, là Đấng quyền năng có thể làm được mọi sự hay không? Chắc hẳn nhiều người Kitô hữu chúng ta sẽ trả lời ngon lành là "tin". Nhưng khi trở về với cuộc sống thực tế, đối diện với biết bao khó khăn thử thách, thử hỏi có mấy ai áp dụng và sống những gì mình tin? Có lẽ là ít lắm! Bởi những thử thách này lại nằm ngay trong những thực tại, những gì rất gần gũi trong đời sống thường ngày: những miếng cơm manh áo, những đam mê hưởng thụ, những tệ nạn xã hội,…
Có thể nói hành trình đức tin của chúng ta giống như đi vào một đường hầm đầy bóng tối, chỉ biết rằng phía cuối đường hầm là ánh sáng; và tin là chấp nhận đi vào đường hầm đó.
Thật là một quyết định khó khăn, nhưng điều khích lệ cho chúng ta là trên con đường này, chúng ta không đi một mình. Chúng ta có anh em. Chúng ta có người thân. Chúng ta còn 2 tỉ người cùng đi; và quan trọng hơn hết là có Chúa nắm tay chúng ta đi.
Lạy Chúa, loài người chúng con thân phận yếu hèn, khi đứng trước những khó khăn thử thách, lòng tin vào Chúa rất dễ bị lung lay. Xin Chúa luôn gìn giữ và nâng đỡ chúng con mỗi ngày, để niềm tin vào Chúa luôn được vững bền. Amen!

22/06/2015 Thứ Hai Tuần XII Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 7, 1-5
"Hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: 'Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh', và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Mỗi lần chấm thi một bộ môn nào đó, người ta thường mời những người chuyên môn về bộ môn ấy cho biết nhận xét. Phải biết rõ vấn đề, con người mới hy vọng có được nhận xét xác đáng, nếu không chỉ là những lời bâng quơ, thiên lệch. Chúa Giêsu đã không muốn những kẻ theo Ngài vấp phải sai lầm này. Tự bản thân, con người chưa hiểu được mình, vì con người có phần tinh thần ẩn khuất đằng sau thể xác. Những gì được phô diễn bên ngoài mới chỉ là hình thức. Không thiếu những trường hợp cái hình thức bên ngoài được dựng nên để che dấu cái sự thật bên trong, hoặc những tín hiệu gửi đi chỉ được đón nhận một cách sai lạc, do thành kiến và ác ý.
Bởi thế, con người không thể tự cho mình quyền xét đoán, phê phán người khác, mà chỉ có một mình Thiên Chúa, Ðấng thấu suốt mọi sự. Ngài hiểu con người hơn chính họ và mời gọi con người hãy nhìn vào bản thân mình: hãy nhìn vào mắt mình để lấy cái xà đã đóng chặt vào đó, cái xà được kết tinh bằng bao lỗi lầm, thành kiến, ác ý. Lấy được cái xà, mắt sẽ trong sáng, con người sẽ nhìn rõ sự vật.
Cái nhìn của đôi mắt không có cái xà sẽ không còn là cái nhìn của phê phán, chỉ trích, nhưng là cái nhìn của Chúa Giêsu, một cái nhìn đầy yêu thương, tha thứ, mang lại cho kẻ được nhìn niềm tin yêu, hy vọng. Lêvi, người thu thuế, sẵn sàng bỏ mọi sự để theo Thầy; Zakêu, người thu thuế trưởng, đã thành tâm hoán cải; Mađalêna dứt khoát từ bỏ con đường tội lỗi. Tất cả đã chuyển hướng cuộc đời bởi cái nhìn từ ái bao dung của Chúa Giêsu.
Ước chi lời cầu nguyện của thánh Augustinô: "Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con" cũng là lời cầu nguyện của mỗi người chúng ta. Biết Chúa để thấy lòng quảng đại yêu thương vô bờ của Chúa; biết mình để ý thức về sự yếu đuối, bất toàn của mình, nhờ đó chúng ta sẽ dễ dàng rộng lượng với người khác như Chúa đã đối xử các đại lượng với chúng ta.AMEN.



Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

CHÚA NHẬT 21.06 - Chúa Nhật XII Thường Niên


G 38:1.8-11; 2Cr 5:14-17; Mc 4:35-41

Mc 4, 35-40 (Hl 35-41)
"Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ". Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: "Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?" Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: "Hãy im đi, hãy lặng đi". Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?" Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: "Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?" Đó là lời Chúa.

SỨC MẠNH CỦA NIỀM TIN
Một tướng quân quyết định tấn công, dù binh lính của ông chỉ bằng một phần mười quân địch. Ông quả quyết sẽ thắng, nhưng họ vẫn nghi ngờ. Khi ra trận, ông dừng lại ở một nhà thờ để cầu nguyện. Khi trở ra, ông nói: “Tôi sẽ tung một đồng tiền lên. Nếu nó ngửa, chúng ta sẽ thắng. Nếu nó sấp, chúng ta sẽ thua”. Kết quả là đồng tiền ngửa. Những người lính liền hăm hở chiến đấu và đã chiến thắng. Hôm sau, một người lính nói với tướng quân: “Kết quả cho thấy rằng không ai có thể thay đổi được vận mệnh”. Tướng quân trả lời: “Rất đúng”, và cho anh biết rằng đồng tiền có hai mặt ngửa. Chính niềm tin vào ủng hộ của thần linh đã giúp tướng quân và binh lính của ông giành chiến thắng.
Trình thuật Tin Mừng hôm nay cho biết các môn đệ đã lâm vào cơn sợ hãi như thế nào. Các ông rất sợ, sợ đến gần chết! Đây là điều bình thường của con người khi phải đối diện với một cơn giông tố bão bùng lớn lao như bài Tin Mừng kể. Thế nhưng, Đức Giêsu lại trách các ông: “Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?” Câu nói này này có nghĩa là gì? Đức Giêsu trách các ông yếu lòng tin, vì đã có Người là Đấng toàn năng và hay thương xót ở bên thì lẽ ra các ông không thể sợ hãi. Thế nhưng, các ông vẫn sợ, thậm chí sợ đến chết được. Điều này có nghĩa là các ông thiếu lòng tin vào quyền năng của Đức Giêsu và lòng thương xót của Người dành cho các ông. Chính vì thế, Người đã trách các ông kém tin.
Ngày hôm nay, chúng ta cũng vậy. Cuộc đời với bao khó khăn khiến ta lắm khi mất niềm tin vào sự hiện diện và tình thương của Thiên Chúa, để rồi mỗi khi sự không may xảy đến, ta bỏ nhà thờ, bỏ kinh lễ rồi đi coi bói, xem bùa chú, mời pháp sư, và thực hiện các hành vi mê tín sai lạc như trừ tà, giải sao…
Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn có một niềm tin mạnh mẽ như vua Đavít ngày xưa, để chúng con có thể cất lời:
“Lạy Chúa, Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước,
bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con.
Con có lên trời, Chúa đang ngự đó,
nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài.
Dù chắp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện,
đến ở nơi chân trời góc biển phương Tây,
tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn,
cánh tay hùng mạnh giữ lấy con.”
(Tv 138:5.8-10)

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

CHUYỆN VỀ HAI HẠT LÚA

 Có hai hạt lúa nọ được giữ lại làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.
Một hôm, người chủ định đem chúng ra gieo trên cánh đồng. Hạt thứ nhất nhủ thầm : “Dại gì ta phải theo ông chủ ra đồng. Ta không muốn cả thân mình phải nát tan trong đất. Tốt nhất ta hãy giữ lại tất cả chất dinh dưỡng trong lớp vỏ này và tìm một nơi lý tưởng để trú ngụ”. Thế là nó chọn một góc khuất trong kho lúa để lăn vào đó.
Còn hạt lúa thứ hai thì ngày đêm mong được ông chủ mang gieo xuống đất. Nó thật sự sung sướng khi được bắt đầu cuộc đời mới.
Thời gian trôi qua, hạt lúa thứ nhất bị héo khô nơi góc nhà bởi vì nó chẳng nhận được nước và ánh sáng. Lúc này chất dinh dưỡng chẳng giúp ích được gì – nó chết dần chết mòn. Trong khi đó, hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt. Nó lại mang đến cho đời những hạt lúa mới.
Đừng bao giờ tự khép mình trong lớp vỏ chắc chắn để cố giữ sự vô nghĩa của bản thân mà hãy can đảm bước đi, âm thầm chịu nát tan để góp cho cánh đồng cuộc đời một cây lúa nhỏ – đó là sự chọn lựa của hạt lúa thứ hai. Tôi hy vọng đó cũng là sự lựa chọn của bạn và tôi khi đứng trước cánh đồng cuộc đời bao la này.
Vân Anh (Theo Rabouni)

Ngày 20.06.2015, Thứ Bảy tuần XI Thường Niên


Lời Chúa: Mt 6, 24-34 
 
24 Một hôm ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : "Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.

25 "Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo cho thân thể : lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao ? 26 Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho ; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao ? 27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay ? 28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì ? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học : chúng không làm lụng, không kéo sợi ; 29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết : ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin ! 31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? 32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.
LO LẮNG
Người đời nói: “Mỗi ngày gần mồ thêm một bước”. Con phải nói: “Mỗi ngày gần cửa Thiên Đàng hơn một bước”. (Đường Hy Vọng)
Tự bản chất, lo lắng không là điều xấu. Nhưng theo tâm lý, lo lắng quá lại gây hại sức khỏe. Trong cuộc sống, những lo lắng có thể khiến con người sợ hãi, bế tắc, chán nản, đôi khi dẫn đến hành động sai trái.
Hôm nay, Đức Giêsu giải đáp vấn nạn lo lắng cho con người. Thiên Chúa yêu thương dựng nên con người thì Người cũng quan phòng, trợ giúp con người. Điều chính yếu là con người có biết cậy dựa vào Thiên Chúa hay không. Điều con người cần lo lắng nhất là tìm kiếm Nước Thiên Chúa chứ không phải những thứ chóng qua ở trần gian.
Giữa biển đời đưa đẩy, đôi khi chúng ta lo tìm kiếm miếng cơm manh áo mà quên mất Chúa. Đã đến lúc chúng ta cần hồi tâm, phó dâng những lo lắng trần gian cho Chúa, tin tưởng cầu xin Người dẫn lối đưa đường cho đời chúng ta.
Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin, để chúng con luôn nhớ, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào, Chúa vẫn luôn quan phòng, gìn giữ chúng con.


Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XI Thường Niên


2
0/6. Thứ Bảy. 2Cr 12,1-10; Mt 6,24-34
Bài Ðọc I: 2Cr 12,1-10
Anh em thân mến, nếu phải khoe mình, - thật chẳng có ích gì, - thì tôi sẽ nói đến những thị kiến và những mạc khải Chúa tỏ ra. Tôi biết có người kia trong Ðức Kitô, cách đây mười bốn năm, lúc bấy giờ có ở trong thể xác, tôi không biết, hoặc ở ngoài thân xác, tôi cũng không biết, có Chúa biết, người ấy được đem lên tầng trời thứ ba. Và tôi biết rằng: lúc bấy giờ, người ấy có ở trong thân xác hay ở ngoài thân xác, tôi không biết, có Thiên Chúa biết, đã được đem lên Thiên Ðàng, và được nghe những lời mầu nhiệm không được nói với loài người. Vì người ấy, tôi sẽ khoe mình: nhưng tôi sẽ không khoe mình vì tôi về một điều gì, ngoài những sự yếu đuối của tôi. Vì nếu tôi muốn khoe mình, tôi sẽ không ngu dại, bởi tôi sẽ nói sự thật, nhưng tôi xin miễn, kẻo có người đánh giá tôi cao hơn điều họ thấy hoặc nghe về tôi. Và để những mạc khải cao siêu không làm cho tôi tự cao tự đại, thì một cái dằm đâm vào thịt tôi, một thần sứ của Satan vả mặt tôi. Vì thế, đã ba lần tôi van nài Chúa để nó rời khỏi tôi. Nhưng Người phán cùng tôi rằng: "Ơn Ta đủ cho ngươi, vì sức mạnh của Ta được tỏ bày trong sự yếu đuối".
Vậy tôi rất vui sướng về những sự yếu hèn của tôi, để sức mạnh của Ðức Kitô ngự trong tôi. Vì thế, tôi vui thoả trong sự yếu hèn của tôi, trong sự lăng nhục, quẫn bách, bắt bớ, khốn khó vì Ðức Kitô: bởi khi tôi yếu đuối, chính là lúc tôi mạnh mẽ.
Tin Mừng: Mt 6,24-34
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và Tiền Của được. Vì thế, Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?
"Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư? Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông, cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa, mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin. Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: "Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy".
Suy niệm:
Có hai lời hướng dẫn của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của, và đừng quá lo lắng cho cuộc sống.
Trước hết, về của cải vật chất, chắc chắn Đức Giêsu không đòi chúng ta phải dẹp bỏ. Ngài chỉ lưu ý đến thái độ yêu chuộng của cải vật chất đến độ trở nên nô lệ cho nó. Ngài muốn ta đặt Thiên Chúa lên trên mọi sự, mọi người.
Kế đến, Ngài khuyên các môn đệ đừng lo. Dĩ nhiên, Đức Giêsu không cấm các môn đệ lo toan, dự liệu. Nhưng điều Ngài không muốn là thái độ quá lo lắng, lo sợ hay lo âu. Người môn đệ vẫn phải lo cho cuộc sống mình. Nhưng đó là nỗi lo của một người biết có “Người” cùng lo với mình và sẽ giúp mình.
Hôm nay, giữa những hấp dẫn của tiện nghi, tiện lợi, con người dễ dàng lao vào kiếm tìm, chiếm hữu, chiếm đoạt, bất chấp lương tri, công bằng, lẽ phải.
Mong sao, tôi chọn Chúa là Đấng bảo đảm cho tôi hạnh phúc đích thực và vững bền.
Mong sao, giữa những bôn ba của cuộc sống này, tôi lo liệu trong thanh thản, vì biết rằng, Đấng ngự trên trời biết rõ những nhu cầu thiết yếu của tôi.

MẸ CHÚNG TA


Một ngày kia, thánh Gio-an Bosco rao giảng về vinh quang của Mẹ Ma-ri-a tại Nhà Thờ Chính Tòa Torino. Giữa lúc đang thao thao bất tuyệt, ngài bỗng dừng lại thinh lặng một hồi lâu rồi đặt câu hỏi với cử tọa như sau: "Ai trong anh chị em có thể nói cho tôi biết Đức Mẹ là ai ?"
Thánh nhân phải lập lại câu hỏi đó đến ba lần mới nghe được một tiếng trả lời yếu ớt từ phía cuối nhà thờ như sau: "Thưa Cha, Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa". Thánh Gio-an Bosco gật đầu nói tiếp: "Đúng thế, Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, nhưng nói thế vẫn chưa đủ. Tôi muốn anh chị em kể hết những tước hiệu của Mẹ Ma-ri-a". Liền sau đó, cử tọa liền kể ra tất cả những tước hiệu của Mẹ: Mẹ là cửa Thiên Đàng, Mẹ là Đấng an ủi những kẻ có tội, Mẹ là Đấng phù trợ các tín hữu, Mẹ là Đấng cứu chữa kẻ bệnh tật v.v...
Sau khi nghe kể hết những tước hiệu mà người ta gán cho Đức Ma-ri-a, thánh Gio-an Bosco mỉm cười nói tiếp: "Đức
Ma-ri-a là tất cả những gì anh chị em vừa kể ra, nhưng vẫn chưa hết. Tôi muốn nói thêm về Đức Ma-ri-a...".
Chính lúc Đức Ma-ri-a đứng câm lặng dưới chân thập giá, mà Chúa Giê-su đã long trọng trối phó Ngài cho thánh Gio-an và đồng thời cũng trao phó thánh Gio-an cho Mẹ. Sự sinh nở nào cũng diễn ra trong đớn đau. Chính trong niềm đau tột cùng của những giây phút đứng kề bên thập giá Chúa Giê-su mà Đức Ma-ri-a mới sinh hạ chúng ta, đã trở thành Mẹ của chúng ta. Thánh Gio-an cũng tiếp nhận Mẹ trong niềm hiệp thông sâu xa vào thập giá của Chúa Giê-su.
Thập giá là nguồn ơn cứu rỗi, nhưng mãi mãi vẫn là biểu trưng của tội ác. Sự độc ác tột cùng mà người Do-thái và La-mã ngày xưa đã trút xuống trên Chúa Giê-su qua thập hình, ngày nay vẫn còn được con người tiếp diễn dưới muôn hình thức khác. Tựu trung khi con người chối bỏ chính mình, khi con người trà đạp người khác, thì đó là lúc con người dựng thêm những thập giá mới. Thập giá vẫn luôn có mặt trong cuộc sống con người như một nhắc nhở về tội ác của mình. Kết hiệp với Chúa Giê-su trong cuộc tử nạn của Ngài chính là cố gắng chiến đấu chống lại tội lỗi.
Sứ điệp của Đức Ma-ri-a trong tất cả những lần hiện ra đều có chung một nội dung: đó là kêu gọi loài người ăn năn sám hối, cải thiện cuộc sống. Cũng như ngày xưa, đứng dưới chân thập giá Chúa Giê-su, Mẹ đã câm lặng nuốt từng nỗi đớn đau, ngày nay khi nhìn thảm cảnh của những người con cái đang chối bỏ lẫn nhau, đang chém giết nhau, đang đóng đinh nhau, Mẹ cũng bày tỏ một niềm đau.

20/06/2015 Thứ Bảy Tuần XI Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 6, 24-34"Các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai".Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và Tiền Của được. Vì thế, Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?"Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư? Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông, cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa, mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin. Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: "Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy". Đó là lời Chúa.CHIA SẺ PHÚC ÂM:Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng quá lo lắng cho mạng sống mình: sẽ ăn gì? mặc gì? ngày mai sẽ ra sao?, mà phải tin cậy vào sự quan phòng chăm sóc của Thiên Chúa. Ngài đưa ra hai hình ảnh chứng minh sự quan phòng liên lỉ của Thiên Chúa: chim trên trời, bông huệ ngoài đồng, chúng có đáng gì đâu, thế mà Thiên Chúa vẫn hằng nuôi nấng, để ý đến, huống chi con người, vì con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa và được Chúa Giêsu Kitô cứu chuộc bằng chính giá máu Ngài.Ðọc kỹ bản văn của Matthêu, chúng ta thấy có bốn lần Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng quá lo lắng đến nỗi mất tin cậy vào Thiên Chúa. Khi nói như thế, Ngài muốn chúng ta đừng tìm bảo đảm nơi của cải nay còn mai mất, mà phải tìm cái cốt yếu cho cuộc đời trước đã, rồi mọi sự khác sẽ được thêm cho. Lo lắng quá cũng chẳng giải quyết được gì: "Dù có lo lắng đi nữa, hỏi có ai trong các con kéo dài đời mình thêm được một vài gang tấc không?". Tín nhiệm hoàn toàn vào Thiên Chúa không có nghĩa là sống trong thụ động, mà là cộng tác với công việc của Thiên Chúa tùy ơn gọi của mỗi người: tự giúp mình thì trời sẽ giúp cho.Thiên Chúa biết rõ chúng ta không phải là những con chim hay bông hoa ngoài đồng, mà là những con người phải làm việc để nuôi thân và góp phần xây dựng gia đình và xã hội. Chúa dạy chúng ta "trước hết hãy tìm" nghĩa là hẫy đặt đúng chỗ công việc: việc nào trước, việc nào sau. "Trước hết hãy lo tìm Nước Chúa và sự công chính của Ngài", lời này đặt nền tảng cho người Kitô hữu trong việc chọn lựa: Thiên Chúa phải chiếm chỗ ưu tiên trong con người và công việc của chúng ta, rồi đến việc cứu rỗi bản thân và đưa người khác về với Chúa; đảo lộn trật tự này tức là đi ngược thánh ý và chương trình của Thiên Chúa.Ước gì Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta tự kiểm thảo xem từ trước đến giờ, chúng ta đã chọn Chúa hay chọn tiền bạc? Ðã quá lo lắng đến vật chât hay đã luôn tín nhiệm vào Thiên Chúa quan phòng? Xin Chúa cho chúng ta biết tìm kiếm trước hết Nước Chúa và sự thánh thiện, và tin chắc rằng Chúa sẽ ban cho chúng ta mọi sự khác mỗi khi chúng ta cần đến, vì Chúa là Cha chúng ta và hằng yêu thương săn sóc chúng ta.AMEN.

Ngày 20.06.2015, Thứ Bảy tuần XI Thường Niên


Lời Chúa: Mt 6, 24-34

24 Một hôm ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : "Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.
25 "Vì vậy Thầy bảo cho anh em biết : đừng lo cho mạng sống : lấy gì mà ăn ; cũng đừng lo cho thân thể : lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao ? 26 Hãy xem chim trời : chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho ; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao ? 27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay ? 28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì ? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học : chúng không làm lụng, không kéo sợi ; 29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết : ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin ! 31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi : ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây ? 32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai : ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.
Suy niệm
Cuộc sống con người gắn liền với những sinh hoạt trần thế. Nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền vẫn luôn là mối lo hàng ngày của nhiều người. Có người phải vất vả làm việc đầu tắt mặt tối để kiếm sống mà đôi khi vẫn đói ăn, vẫn thiếu mặc, vẫn chật vật trong cuộc sống. Đức Giêsu mời gọi ta sống phó thác. Người đưa ra bằng chứng về chim trời, chúng không gieo không gặt mà vẫn được nuôi sống; hay hoa huệ ngoài đồng, chúng không kéo sợi dệt vải mà vẫn được mặc đẹp. Chim trời, hoa cỏ còn được Thiên Chúa yêu thương tô điểm như thế, huống chi con người, Thiên Chúa còn quan phòng và yêu thương gấp bội. Qua chim trời và hoa cỏ nhỏ bé mong manh ấy, chúng ta nhìn ra tình yêu lớn lao của Đấng Tạo Hóa dành cho mọi tạo vật và đặc biệt đối với con người.
Chăm lo cho bản thân là chính đáng vì sự sống là linh thánh và là quà tặng quý báu của Thiên Chúa. Tuy vậy chúng ta cần ý thức mở rộng con tim để cảm thông và nâng đỡ những phận người đang long đong, khốn khó. Lòng bác ái đưa ta đến điều quan trọng nhất trong cuộc đời là “tìm kiếm nước Thiên Chúa và đức công chính của Người”. Đó là đích điểm và hạnh phúc chân thật của mọi người.
Lạy Chúa, là Cha nhân ái và quan phòng, chúng con chúc tụng, cảm tạ Chúa luôn yêu thương và dẫn dắt cuộc đời chúng con. Chúng con xin trao gởi tất cả những lắng lo về cuộc sống này cho Chúa. Xin Chúa thêm đức tin cho chúng con để khi tìm mưu sinh, chúng con luôn cố gắng sống bác ái với mọi người xung quanh và nỗ lực tìm kiếm Nước Trời. Amen.

Bình thản trước thị phi cuộc sống


Vị tổng giám đốc gọi một nhân viên lên và hỏi chuyện:
- Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi. Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tiếu?
Nhân viên trả lời:
- Thưa ông, trời nắng hạn cả tuần nay, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, người nông dân thì mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở cười nói vì khách rửa xe đông nhưng những người đang trên đường thì lại ghét cay ghét đắng vì đường bẩn và bị mưa ướt người.
Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, các thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng nguyệt ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ.
Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân tôi cũng đâu phải một người vẹn toàn, thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.

Cho nên tôi nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán.

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

Đôi giày và cốc nước mía

Chiều làm về, trời nóng, anh tạt vào quán ngay gần công ty làm cốc café, chờ lát cho vãn người rồi về cho đỡ đông. Nhìn người ta chen chúc nhau mồ hôi nhễ nhại cũng ngán, lè lưỡi lắc đầu. Thế nên là thôi, nghỉ, làm hớp đã, đang khát!
- Chú ơi đánh giầy không chú?
- ưmmm… Anh vừa cúi ngậm uống hút vừa lắc đầu.
- Rẻ mà chú, con chỉ xin cái bánh mỳ ăn cho đỡ đói thôi…
- Giầy chú sắp cho vào bảo tàng đến nơi rồi, thử hỏi người khác xem nhé!
Anh cười nhìn nó, nó xị mặt nhìn anh, buông thõng 2 vai có vẻ mệt mỏi rồi thất thểu đi ra mé cửa ngồi. Mụ chủ quán ngồi ngay đó cất giọng chua ngoa: - Đi chỗ khác kiếm ăn đi 2 cái thằng kia! Chúng mày ngồi đó án ngữ thì ai dám vào hàng nhà tao nữa. Hãm vừa chứ!!!
Đúng là cái miệng xinh không đồng nghĩa với những lời nói đẹp. Nó hắt hủi thân phận của đồng loại. Anh với tay lấy chùm chìa khoá trên bàn gọi thanh toán, mình cũng đếch thèm ngồi ở cái quán này lần nào nữa luôn. Hãm!!! Lao xe theo hướng 2 đứa nhỏ đi để tìm mà mãi không thấy. Quái! vừa thấy ở đây xong ngoắt cái đã không thấy đâu, bọn này nó bay đi chắc?? Anh tự hỏi.
- Chú ơi…
Anh giật mình, quay lại thấy thằng bé con đang ngồi sát ngay sau vách tường lúc nãy chìa tay ra.
- Sao lại ngồi đây? Anh cháu đâu?
- Anh đi kiếm đồ ăn rồi, chú ơi …đói…!!!
Tội nghiệp, thằng bé còm nhom, chắc chỉ tầm 3- 4 tuổi, bằng đứa cháu con ông anh trai anh là cùng. Đáng lẽ ra bây giờ nó phải đang được chăm sóc ăn uống đầy đủ, được đi mẫu giáo, có bố và có mẹ bên cạnh như bao đứa trẻ khác. Thế mà… Anh lần túi quần ra đc hơn 30k đưa cho nó: - Này cháu, cầm bảo anh đi mua đồ ăn cho nhé!
- KHÔNGGG!!!
Chưa kịp đưa đến tay thằng bé thì thằng anh từ đâu chạy lại giật tay thằng em vào. - Con cám ơn chú nhưng anh em con không dám nhận đâu ạ. Bọn con đâu phải ăn xin. Chú có lòng tốt thì để con đánh giầy cho chú. Giọng nó có vẻ dứt khoát.
- Thế mày định để cho em nó đói chết à thằng kia???
Nó cúi gằm mặt xuống không nói gì. Thằng em thì cứ cầm lấy tay anh giật giật. Anh bước gần đến ấn tiền vào tay thì nó lại hẩy ra xong quay ra ôm lấy thằng bé. - Thôi được rồi, haiz, thế qua quán nước mía kia ngồi chú trả công đánh giầy và mời 2 thằng nước mía. Được chưa???
Nó lí nhí: - Vâng, thế thì được ạ.
Vừa đặt cốc nước mía xuống bàn 2 đứa nó hút 1 mạch hết sạch, còn toàn đá. Anh quay qua chị bán nước giơ 2 ngón tay ý ra hiệu thêm 2 cốc nữa, chị hiểu ý ngay, gật lia lịa.
Đợi 2 cốc nước nữa đến, anh bắt chuyện. - Uống từ từ thôi không lạnh cổ, về đau họng đấy. Ngon ko?
- Dạ. Ngon ạ! Thằng bé con mút chùn chụt rồi quay sang anh. - Nước mía ngon quá anh hai, thế mà hôm trước anh bảo đắng lắm!!!
Nó cười hề hề rồi xoa đầu em. Thấy cốc thằng em đã gần hết, nó lấy cốc của mình đổ sang cho em.
- Ơ, anh hai không uống à?
- Không, anh không thích uống nước mía. Em uống nốt đi.
Nó nhìn xuống chân anh. - Giầy chú bẩn quá rồi, con đánh giầy cho chú nha.
- Ok! hy vọng nó còn đánh được. Không cần sạch quá đâu.
Anh vừa tụt đôi giầy vừa xỏ đôi dép tổ ong nó đưa. Mặt nó đen nhẻm, nhưng nhìn kỹ khá sáng sủa. - Cháu bao tuổi? - Tám chú ạ. - Tám? - Dạ - Quá nhỏ!
Nó cười trừ - Con lớn rồi mà.
- Mà sao cháu cứ xưng con với chú thế? Chú đâu quen cháu nhỉ.
- Mẹ con bảo ra đường gặp người lớn phải xưng con hết, phải lễ phép với người lớn tuổi, mình không có gì thì cũng không để người ta coi thường được. Xưng con để thấy con người gần gũi nhau hơn chú ạ.
Anh tay chống cằm thở dài. Mình còn cố chấp hơn 1 đứa con nít. - Thế mẹ cháu... à con đâu? nhà ở đâu?
- Mẹ con mất rồi ạ, gần 2 năm nay rồi. Nhà con ở đằng kia, nhưng bị phá rồi chú ơi. Người ta giải tỏa rồi, giờ tụi con ngủ ở sau chợ.
- Thế bố? bố đâu?
- Con không có bố. Lúc sinh ra đến giờ con chỉ biết có mẹ thôi. Con ko được đến trường, mẹ dạy con viết, dạy con làm toán, cái gì mẹ cũng dạy con hết.
Nó vừa nói, 1 tay luồn vào trong giầy, 1 tay quệt xi thoăn thoắt, mặt trùng xuống. Anh cũng thôi, chẳng hỏi thêm nữa, quá khứ của mẹ nó chắc nó cũng chẳng biết đâu mà hỏi làm gì, nhưng trong đầu anh thì hiện lên cả đống giả thiết: nào là mẹ nó bị gã nào lừa xong không chịu cưới, bị nhà chồng hắt hủi hay cũng có thể người nhà ruồng bỏ… Nhưng có điều, anh chắc chắn đó là một bà mẹ tốt. Cứ nhìn cách thằng bé ăn nói và đối xử với người khác thì biết, hẳn nó phải bị ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Anh bế thằng bé con lên cho ngồi lên đùi, nó cười, nụ cười như chưa từng được một lần như thế. Nó còn bé quá, còn chưa biết gì đang ở phía trước đợi chờ nó.
- Con định tích góp tiền để bữa nào nó lớn cho nó đến trường chú ạ, con không muốn nó giống như con. Nhưng mà sao giờ người ta khó quá, trước 1 ngày con đánh được hai chục đôi mà giờ chỉ được năm, sáu… Hôm mưa thì có khi chẳng đôi nào. Không có cái cho nó ăn nên nó còm nhom chú ạ.
- Haizzz…Mà sao nhìn 2 đứa chả giống nhau nhỉ??
- Dạ, con nhặt được nó ở góc chợ, nó khóc to lắm, con không biết ai để nó ở đấy nữa.
- Sao không đem nó trả lại, con có nuôi nổi nó đâu.
- Biết người ta ở đâu mà trả hở chú? Người ta đâu có thương nó, bỏ nó giữa chợ thế kia còn gì. Ít ra con còn có chỗ ngủ, kiếm được cái ăn cho nó. Nó chẳng có gì.
- Xong rồi chú. Có mấy chỗ con chà mãi không sạch.
- Ừ, nó nát rồi thì sạch sao được, thế này là tốt lắm rồi, chú cảm ơn. Hết bao nhiêu chú gửi tiền nào?
- Dạ, 7 ngàn chú. Nhưng thôi ạ, chú cho anh em con uống nước mía coi như hoà rồi ạ.
- Hoà là hoà thế nào, nước mía là chú mời bọn mày. Đây, ví chú còn có ngần này, cầm lấy đưa e đi ăn cơm đi. Tối rồi.
- Sao nhiều thế chú, con không dám cầm đâu. Mẹ con mắng đấy!
- Sao con bảo mẹ con mất rồi??? Không được nói dối nha, xấu lắm đấy.
- Con không nói dối, mẹ con vẫn ở đây mà.
Nói rồi nó thò tay vào túi áo lôi ra cái ảnh be bé đen trắng có hình người phụ nữ tóc dài, đôi mắt buồn nhìn rất hiền. Lần đầu tiên anh thấy những tia nắng vàng cuối ngày nó nặng trĩu trên khoé mắt đến thế… Anh xoa đầu nó: - Cầm lấy, coi như chú đặt trước cả tháng, mai lại đánh giầy cho chú nhé.
Nó lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng chịu cầm rồi lí nhí: - Thế mai con sẽ đánh giầy cho chú nữa. Con cám ơn chú!
- Ừ…
Thằng anh cầm tay thằng em lũn cũn đi theo. - Bữa nào kiếm được tiền mình đi uống nước mía nữa nha anh hai, ngon lắm!!!
Anh nghe mà chẳng nhấc chân được lên. Giá mà ngay lúc này chú có thể làm được điều gì đó tốt hơn cho 2 đứa. Cảm ơn con, hôm nay là ngày may mắn của chú, con đã chỉ lại cho chú một con đường mà chú dường như đang mất dần niềm tin vào cái xã hội này. Chú vẫn tin là có điều kỳ diệu trên thế giới này, và con là một ví dụ. Cố gắng lên nhé! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi…
--------------------Sưu Tầm ---------------------------