Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

THỨ SÁU 19.06 - Tuần XI Thường Niên


2Cr 11:18.21b-30; Mt 6:19-23

MỤC ĐÍCH SỐNG
Talleyrand, một nhà chính trị nổi tiếng của Pháp vào thế kỷ XIX, sau một quãng thời gian sống trong nhung lụa, đã ghi lại trong tập nhật ký nhân ngày sinh nhật 83 như sau: “83 năm của đời tôi đã qua đi, không để lại một kết quả nào khác hơn là mệt mỏi, trong thể xác lẫn tâm hồn”.
Theo lẽ thường, người ta sẽ nghĩ những người giàu có như Talleyrand sẽ rất hạnh phúc. Nhưng, tại sao ông lại thất vọng về cuộc đời ông như thế?
Con người cần lao động tạo của cải vật chất để sinh sống. Nhưng của cải chỉ là phương tiện sống, không phải cùng đích của cuộc đời. Hôm nay, Đức Giêsu đã cho biết con người chỉ thực sự hạnh phúc khi đặt mục đích đời mình nơi Thiên Chúa. Hướng mục đích cuộc đời vào Chúa là chúng ta đang tích trữ cho mình kho tàng trên trời, là kiếm tìm hạnh phúc vĩnh cửu.
Vì vậy, hãy hướng đến mục đích của mình sự sống đời đời bằng cách thực thi lời Chúa dạy là sống nhân ái, yêu thương anh chị em khác.
Lạy Chúa, xin đừng để của cải, lạc thú trần gian lối kéo khiến cho con quên rằng Chúa là mục đích đời con.

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XI Thường Niên

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XI Thường Niên
19/6. Thứ Sáu. Thánh Rômualđô, viện phụ. 2Cr 11,18.21b-30; Mt 6,19-23
Bài Ðọc I: 2Cr 11,18.21b-30
Anh em thân mến, vì có nhiều kẻ khoe khoang về xác thịt, thì tôi đây, tôi cũng sẽ tự khoe khoang. Tôi xin nói như điên dại rằng: ai tự phụ về điều gì, thì tôi cũng tự phụ như vậy. Họ là những người Do-thái, thì tôi cũng vậy; họ là những người Israel, thì tôi cũng vậy; họ là dòng dõi Abraham, thì tôi cũng vậy; họ là tôi tớ Ðức Kitô, tôi xin nói như mê sảng rằng: tôi còn hơn họ nữa, tôi đã chịu khó nhọc hơn, năng bị tù hơn, chịu đòn vọt quá mức, liều mình chết nhiều lần, bị người Do-thái đánh đòn năm lần, mỗi lần kém một roi đầy bốn chục. Ba lần bị tra tấn, một lần bị ném đá, ba lần bị đắm tàu, và một ngày một đêm chơi vơi ngoài biển khơi. Hành trình thường xuyên, gặp nhiều nguy hiểm vì sông ngòi, nguy hiểm vì trộm cướp, nguy hiểm vì người đồng chủng, nguy hiểm vì người dân ngoại, nguy hiểm trong thành phố, nguy hiểm trên rừng, nguy hiểm ngoài biển cả, nguy hiểm bởi những anh em giả; chịu lao đao vất vả, hay phải thức khuya, đói khát, hay phải nhịn ăn, chịu lạnh rét, mình trần. Không kể những việc bên ngoài, lại còn những việc thúc bách hằng ngày, và mối lo lắng đến các giáo hội. Nào ai yếu đuối mà tôi không yếu đuối? Nào ai vấp phạm mà tôi chẳng xót xa? Nếu phải khoe khoang, thì tôi sẽ khoe khoang những yếu đuối của tôi.
Tin Mừng: Mt 6,19-23
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng tích trữ cho mình kho tàng dưới đất: là nơi ten sét mối mọt sẽ làm hư nát, và trộm cướp sẽ đào ngạch lấy mất, nhưng các con hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời: là nơi không có ten sét, mối mọt không làm hư nát, trộm cướp không đào ngạch lấy mất: Vì kho tàng con ở đâu, thì lòng con cũng ở đó. Con mắt là đèn soi cho thân xác con. Nếu mắt con trong sáng, thì toàn thân con được sáng. Nhưng nếu mắt con xấu kém, thì toàn thân con phải tối tăm. Vậy nếu sự sáng trong con tối tăm, thì chính sự tối tăm, sẽ ra tối tăm biết chừng nào?"
Suy niệm:
Sau giáo huấn về việc cầu nguyện, ăn chay, Chúa Giêsu tiếp tục dạy các môn đệ biết định hướng cho cuộc đời mình là hãy biết tích trữ kho tàng nước trời. Kitô hữu chỉ được nhắm đến kho tàng này mà thôi. Ngài muốn nhắc nhở mỗi kitô hữu về những sai lầm khi sử dụng của cải trần thế.
Tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, quyền lực là những thứ mà ai trong chúng ta cũng mong muốn có được trong cuộc sống. Ước mong được giàu có, cuộc sống sung túc là ước mơ chính đáng của con người. Chúa Giêsu chỉ muốn nhắc nhở chúng ta rằng: tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, quyền lực là những cái nay còn mai mất. Đừng dại gì bỏ cả đời mình cho những thứ hư mất đó. Trái lại, phải lo tích trữ kho tàng bền vững ở trên trời.
Vậy chúng ta phải tích trữ kho tang ở trên trời bằng cách nào?
Hãy dùng những thứ nay còn mai mất mà mua lấy kho tàng ở trên trời. Kho tàng ở trên trời thì bền vững muôn đời, và Thiên Chúa hứa ban cho những ai thực thi bố thí, cầu nguyện và ăn chay thật lòng (Mt 6,1-18). Hãy luôn nhớ rằng tiền bạc chỉ là công cụ Chúa ban để phục vụ con người, hãy dùng nó sao cho hợp lý. Tiền bạc tự nó không xấu nhưng yêu mến tiền bạc quá mức là một điều xấu. Chính vì tội lỗi trong lòng con người, chính lòng yêu mến tiền bạc quá mức đã làm cho người ta đi đến chỗ nô lệ cho nó. Tiền bạc như con tắc kè, thay đổi màu sắc tùy theo tấm lòng của chủ nó. Nghèo khổ không tồn tại bởi vì mọi thứ khan hiếm nhưng nó tồn tại vì tính tham lam của con người, cứ lo tích trữ, tích trữ cho mình mà quên đi người anh em đang nghèo đói chung quanh.
Dùng của cải tiền bạc không chỉ cho bản thân, gia đình mà con phải biết dùng cho những người nghèo khó chung quanh chúng ta. Đó mới là cách sử dụng của cải tiền bạc theo ý Chúa muốn.
Tóm lại, tích trữ kho tàng ở trên trời là sử dụng của cải trần gian làm sao để đạt tới Thiên Chúa, là cứu cánh và hạnh phúc thực của mình. Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó. Khi chúng ta yêu quý thứ gì thì lòng trí luôn hướng về thứ đó. Nếu yêu mến Chúa, thì luôn hướng về Chúa và tìm mọi cách để đến với Ngài. Nếu yêu mến tiền tài thì tâm hồn luôn hướng về tiền bạc.

Lạy Chúa, Xin cho chúng con ghi nhớ bài học đầy ý nghĩa về kho tàng đích thực là chính Chúa mà chúng con phải sắm cho mình. Xin cho mỗi người chúng con không bám víu vào những sự chóng qua mà hướng đến Chúa là kho tàng vĩnh cửu của chúng ta. Amen.

19/06/2015 Thứ Sáu Tuần XI Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 6, 19-23
"Kho tàng con ở đâu, thì lòng con cũng ở đó".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đừng tích trữ cho mình kho tàng dưới đất: là nơi ten sét mối mọt sẽ làm hư nát, và trộm cướp sẽ đào ngạch lấy mất, nhưng các con hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời: là nơi không có ten sét, mối mọt không làm hư nát, trộm cướp không đào ngạch lấy mất: Vì kho tàng con ở đâu, thì lòng con cũng ở đó. Con mắt là đèn soi cho thân xác con. Nếu mắt con trong sáng, thì toàn thân con được sáng. Nhưng nếu mắt con xấu kém, thì toàn thân con phải tối tăm. Vậy nếu sự sáng trong con tối tăm, thì chính sự tối tăm, sẽ ra tối tăm biết chừng nào?" Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM;
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu lưu ý chúng ta về hai kho tàng: kho tàng dưới đất và kho tàng trên trời. Dĩ nhiên, có sự khác biệt: kho tàng dưới đất có thể bị mối mọt làm hư nát và kẻ trộm có thể đánh cắp, nhưng kho tàng trên trời thì mối mọt không thể làm hư nát và kẻ trộm không thể lấy đi. Đức Giêsu dạy các môn đệ một chọn lựa: “… đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất… Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời”.
Hôm nay, vẫn còn nhiều cuộc đời cứ bám chặt vào kho tàng dưới đất là của cải, tiện nghi, vật chất.
*Lạy Chúa, Xin cho chúng con ghi nhớ bài học đầy ý nghĩa về kho tàng đích thực là chính Chúa mà chúng con phải sắm cho mình. Xin cho mỗi người chúng con không bám víu vào những sự chóng qua mà hướng đến Chúa là kho tàng vĩnh cửu của chúng ta. Amen.

NGÀY 19-6-2015 THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT XI THƯỜNG NIÊN



L
ỜI CHÚA: Mt 6, 19-23
19 "Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi.20 Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi.21 Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.22 "Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh sáng, thì toàn thân anh sẽ sáng.23 Còn nếu mắt anh xấu, thì toàn thân anh sẽ tối. Vậy nếu ánh sáng nơi anh lại thành bóng tối, thì tối biết chừng nào!
SUY NIỆM
“Anh em đừng tích trữ cho mình kho tàng dưới đất, nhưng hãy tích trữ cho mình kho tàng trên trời”.
Của cải vật chất nay còn mai mất. Nay có mai không. Có thể làm cho cuộc sống của con người dễ chịu nhưng lại không phải là cùng đích của con người !
Thế nhưng con người lại tốn rất nhiều thời gian và công sức cho việc tìm kiếm của cải vật chất. Có người còn coi vật chất của cải là cùng đích. Coi “tiền là Tiên, là Phật”, là thước đo của con người. Tuy là của phù vân nhưng nó lại chi phối rất mãnh liệt vào đời sống con người, đến độ Chúa Giêsu coi của cải là đối thủ chính của Người : “Không ai có thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được”.
Của cải vật chất chỉ là phương tiện để giúp con người đạt tới cùng đích đời mình là hạnh phúc vĩnh cửu nơi Thiên Chúa. Của cải là phụ. Hạnh phúc nơi Thiên Chúa là chính. Dùng của cải để đạt được Thiên Chúa là điều con người cần hướng tới. Được của cải mà mất Thiên Chúa là thất bại. Điều nguy hiểm nữa là con người lại dùng Thiên Chúa để phục vụ cho lòng ham muốn của cải của mình. Đã bao lần chúng ta cầu nguyện xin Chúa cho chúng ta có được của cải vật chất ! Chúa là ông chủ mà chúng ta đã biến thành “đầy tớ” để phục vụ cho vật chất !
“Vàng là của Chúa. Bạc là của Chúa”. Và Chúa chỉ dạy cho chúng ta thấy của cải vật chất là những thực tại trần gian chỉ có khả năng xoa dịu và thỏa mãn thể xác của con người, chứ không có khả năng đem lại sự sống muôn đời. Nên chúng ta đừng ảo tưởng đó là cùng đích nhưng hãy biết sử dụng của cải trần gian làm sao để đạt tới Thiên Chúa, là cứu cánh và là hạnh phúc thật của mình. Chúng ta thật hạnh phúc khi Chúa ban cho chúng ta nhiều của cải vật chất và chúng ta đã biết sử dụng của cải vật chất như là phương tiện để chúng ta đến với Chúa “Anh em đừng tích trữ cho mình kho tàng ở dưới đất, nhưng hãy tích trữ cho mình kho tàng ở trên trời”.
Xin Chúa gìn giữ chúng con khỏi sự tham lam của cải vật chất, nhưng luôn sẵn lòng dùng của cải vật chất là phương tiện giúp chúng con đạt tới Chúa. Amen

Củ Cà Rốt Của Tôi



Một lão bà nọ qua đời, được các Thiên Thần mang đến tòa phán xét. Trong khi duyệt xét các hành động của bà lúc còn sống, Đấng phán xét đã không tìm thấy bất cứ một hành động bác ái nào, ngoại trừ có một lần bà đã cho người ăn mày một củ cà rốt. Tuy nhiên, Đấng phán xét tối cao đầy lòng nhân từ cũng xem hành động ấy có đủ sức để mang người đàn bà lên Thiên Đàng. Dĩ nhiên, củ cà rốt sẽ được dùng như sợi xích vững để người đàn bà bám vào và leo lên các bậc trong chiếc thang dẫn về Thiên Đàng.
Người ăn mày cũng chết vào khoảng trong thời gian ấy. Anh cũng được diễm phúc bám vào gấu áo của người đàn bà để được đưa lên Thiên Đàng.
Một người khác cũng qua đời vào ngày hôm đó. Người này cũng níu lấy chân của người hành khất. Không mấy chốc, chiếc thang bắt đầu từ củ cà rốt mỗi lúc một dài ra đến gần như vô tận: mọi người đều níu kéo nhau để lên Thiên Đàng. Nhưng từ trên đỉnh thang nhìn xuống, người đàn bà bỗng châu mày khó chịu. Bà thấy sợi dây mỗi lúc một dài, bà sợ nó sẽ căng ra rồi đứt chăng. Cho nên trong cơn bực tức, bà cố gắng dành riêng cho mình củ cà rốt và la lên: "Các người giang ra, đây là củ cà rốt của tôi".
Người đàn bà cố gắng giữ củ cà rốt cho riêng mình cho nên sợi dây tạo nên chiếc thang bắc lên Trời bị đứt. Bà rơi nhào xuống đất và cả đoàn người bám víu vào sợi dây ấy cũng rơi theo.
Một tác giả nào đó đã nói như sau: "Nguyên nhân của tất cả các sự dữ trên trần gian đều bắt đầu từ câu nói điều này thuộc về tội, điều kia thuộc về tôi".
Khi con người muốn chiếm giữ cho riêng mình là lúc con người cũng muốn chối bỏ và loại trừ người khác. Nhưng càng muốn chiếm giữ cho riêng mình, con người không những chối bỏ người khác mà cũng đánh mất chính bản thân mình. Tình liên đới là điều thiết yếu cho sự thành toàn của bản thân chúng ta. Càng ra khỏi chính mình để sống cho người khác, chúng ta càng gặp lại bản thân, chúng ta càng lớn lên trong tình người. Đó là nghịch lý mà Chúa Giêsu đã nói với chúng ta: "Ai mất mạng sống mình, người đó sẽ tìm gặp lại bản thân". Hạnh phúc của bản thân chính là làm sao cho người khác được hạnh phúc.

Radio Veritas

Học nghề ăn trộm


Nhìn người cha đã già yếu, người con trai của ông kẻ trộm thưa với ông : “Thưa cha, hãy dạy cho con nghề ăn trộm, sợ khi cha về hưu, con có thể tiếp tục giữ truyền thống gia đình.”
Người cha không trả lời gì, nhưng chiều hôm đó, ông dắt cậu quý tử đi theo ông hành nghề.
Một khi vào nhà chủ, ông mở cánh cửa tủ và bắt đứa con xem coi có gì trong tủ. Ngay khi đứa con chui vào tủ, ông đóng sầm cửa, và khóa tủ lại, mạnh đến mức mà cả nhà thức dậy. Xong, không một tiếng động, ông chuồn mất.
Kẹt trong tủ, cậu con trai kinh hoàng và tức giận điên người, không biết làm sao ra khỏi cảnh trớ trêu này. Lúc đó, anh nảy ra ý kiến. Anh giả bộ làm mèo kêu ; một lúc sau, có người giúp việc đến mở tủ để đem mèo ra. Cửa vừa mở, anh nhảy phóng ra ngoài. Mọi người rượt theo anh. Thấy cái giếng bên đường, anh ném hòn đá vào đó để đánh lạc hướng, và biến mất trong bóng đêm, trong khi mọi người nhìn xuống giếng xem anh đã chết chìm dưới đó chưa.
Về nhà, người con quên cả giận dữ, muốn mau chóng gặp cha để kể thành tích. Nhưng, người cha chỉ nói : “Con kể cho cha nghe làm gì. Con về nhà, thế là tốt. Con đã học được nghề rồi đó.”

Giáo dục không phải để chuẩn bị vào đời sống : nó chính là đời sống.
Chuyện của Linh mục Anthony De Mello, S.J.

Con Bọ Cạp Giữa Dòng Sông


Một tín đồ Ấn giáo nọ xuống dòng sông Gange để thanh tẩy và cầu nguyện...
Ông đang trầm mình giữa dòng sông thì bỗng đâu rác rưởi tấp lại dày đặc xung quanh ông. Trong đống rác, một con bọ cạp đang chao đảo chới với giữa dòng nước. Sẵn lòng khoan dung đối với thú vật, người tín đồ Ấn giáo mới chìa cánh tay ra để cứu vớt con vật. Nhưng cánh tay ông vừa đưa ra đã bị con vật dùng chiếc vòi độc của nó đốt lấy. Người đàn ông không mất kiên nhẫn, con vật càng hung hãn, ông càng chịu đựng để nó dùng nọc độc chích liên hồi, miễn là cứu sống nó thoát khỏi dòng nước đang cuốn trôi.
Có người theo dõi cảnh tượng, mới trách người tín đồ như sau: "Ông mất giờ vô ích. Nó là con bọ cạp, bản chất của nó chỉ là dùng nọc độc để chích mà thôi".
Người tín đồ Ấn giáo mới điềm nhiên trả lời: "Bản chất của con bọ cạp là dùng nọc độc để chích, nhưng bản chất của con người là cứu vớt".
Chúng ta dễ có khuynh hướng phân biệt xã hội thành hai loại người: xấu và tốt, bạn và thù... Kẻ xấu là người đáng xa lánh, người thù thì phải oán căm sâu sắc... Chúa Giêsu đã đánh đổ mọi thứ óc "biệt phái". Những kẻ bị xã hội loại ra bên lề đã được Ngài biến thành bạn hữu, những kẻ đồng bàn. Ngài đã không nhìn người bằng những nhãn hiệu có sẵn, mà chỉ bằng hình ảnh cao quý của Thiên Chúa. Trong cái nhìn ấy, hàng rào giữa bạn và thù, giữa tốt và xấu sẽ được tháo gỡ giữa mọi người. Trong cái nhìn ấy, tất cả mọi người đều có chung một danh xưng; đó là anh em của nhau...
Radio Veritas

THỬ THÁCH TRONG CUỘC ĐỜI


Trong đời ta gặp nhiều trường hợp giả vờ rất đáng yêu. Chẳng hạn bà mẹ trẻ giả vờ trốn đứa con nhỏ, để nó phải lo âu đi tìm. Và khi thấy nó đã lo âu đến độ tuyệt vọng, sắp khóc đến nơi, bấy giờ bà mẹ mới xuất hiện. Vừa thấy bà mẹ xuất hiện, đứa trẻ vui mừng khôn xiết. Và nó càng yêu mến, càng bám chặt lấy mẹ nó hơn nữa.

Chúa Giêsu cũng có nhiều lần giả vờ như thế. Lần giả vờ được minh nhiên ghi lại trong Tin Mừng là khi Người cùng hai môn đệ đi trên đường Emmaus. Khi đã đến nơi, Người giả vờ muốn đi xa hơn, làm cho các môn đệ phải tha thiết nài nỉ Người mới chịu ở lại. Khi Người ở lại, các môn đệ vui mừng khôn xiết. Và niềm vui lên đến tuyệt đỉnh khi các môn đệ nhận ra Người lúc bẻ bánh.

Hôm nay tuy Tin Mừng không minh nhiên ghi lại, nhưng ta có thể đoán biết Chúa Giêsu đang giả vờ. Vì sóng to gió lớn dập vùi làm cho thuyền chòng chành nghiêng ngả, nước tràn vào đến nỗi thuyền có nguy cơ bị chìm đắm, trong khi đó các tông đồ xôn xao chạy ngược chạy xuôi, hò hét nhau tìm cách tát nước ra. Giữa khung cảnh như thế, làm sao có thể nằm ngủ ngon lành được. Chỉ có thể là giả vờ. Việc giả vờ của Chúa phát xuất do tình yêu.

Vì yêu thương ta, Chúa muốn ta đáp lại tình yêu thương của Chúa. Đó là định luật thông thường trong tình yêu. Khi yêu ai cũng muốn được đáp trả. Chúa không đi ra ngoài định luật thông thường đó. Người tha thiết yêu ta. Người mong ta yêu mến gắn bó với Người, nên đôi khi Người giả vờ lãng quên để ta nhớ mà chạy đến với Người, gắn bó với Người hơn. Như bà mẹ muốn đứa con tỏ ra cần đến mẹ, tha thiết đi tìm mẹ, hốt hoảng khi không thấy mẹ, Chúa cũng mong ta cần đến Chúa, tha thiết đi tìm Chúa và hốt hoảng lo âu khi thấy vắng bóng Chúa.

Vì yêu thương ta, Chúa muốn rèn luyện ta nên người. Để rèn luyện ta, Chúa gửi những thử thách tới. Cuộc đời ví như mặt biển cả mênh mông. Mỗi người là một con thuyền lênh đênh trên mặt nước. Sóng gió là những thử thách trong cuộc đời. Những thử thách Chúa gửi đến giúp ta trưởng thành ở ba phương diện.

Những thử thách giúp ta biết mình hơn. Bình thường ta nghĩ mình chẳng kém thua ai. Nhưng khi gặp thử thách mới biết mình thật yếu đuối. Thánh Phêrô thấy Chúa đi trên mặt nước thì tưởng mình cũng đi được. Nhưng chỉ được mấy bước đã chìm xuống. Các tông đồ là những bạn chài đã quen với sóng nước. Thế mà vẫn kinh hoảng trước bão tố. Đã chứng kiến biết bao phép lạ Chúa làm, nhưng khi gặp gió bão vẫn hoảng kinh. Thử thách giúp ta biết mình. Biết mình để thêm khôn ngoan, thêm trông cậy và nhất là để biết rèn luyện bản thân cho tiến bộ hơn.

Thử thách giúp ta biết yêu mến, cậy trông vào Chúa hơn. Có thử thách ta mới biết sức mình, biết có những việc ở ngoài tầm tay của mình, chẳng ai có thể giúp mình ngoài Chúa. Vì thế gặp nhiều thử thách giúp ta biết cậy trông phó thác vào Chúa hơn. Gặp thử thách ta mới biết chẳng ai yêu thương ta bằng Chúa. Chúa sẽ không để ta bị thử thách quá sức chịu đựng, nên ta sẽ biết yêu mến Chúa hơn.

Thử thách giúp đức tin vững mạnh. Chẳng có thử thách nào kéo dài mãi mãi. Chúa chỉ cho thử thách một thời gian. Rồi Chúa lại can thiệp để sóng yên biển lặng. Khi sóng yên biển lặng rồi, các môn đệ càng vững tin nơi Chúa hơn. Để từ nay các ngài không còn cuống quít lo sợ mỗi khi gặp gian nan nữa. Đời sống mỗi người chúng ta cũng thế. Ai càng gặp nhiều thử thách thì càng trở nên từng trải, vững vàng.
Đời sống không thể thiếu thử thách. Hãy biết rằng Chúa cho phép thử thách vì yêu thương ta, để rèn luyện ta nên người. Hơn nữa Chúa luôn ở bên ta. Vì thế ta hãy vững tin, hãy cậy trông phó thác và hãy biết tận dụng những khó khăn để đức tin thêm vững mạnh. Thử thách rồi sẽ qua đi. Nhưng cách ta phản ứng trước thử thách lại tồn tại và tạo thành giá trị đời ta. Ước gì mọi thử thách ta gặp trong đời đều biến thành cơ hội cho ta được thêm lòng cậy và lòng mến Chúa.

TGM Giuse Ngô Quang Kiệt


Điều Quý Giá Nhất Trên Đời


Có hai người lái buôn và cũng là hai người bạn thân quyết chí lên đường đi tìm cho kỳ được điều quý giá nhất trên trần gian này. Mỗi người ra đi một ngả và thề thốt sẽ gặp lại nhau sau khi đã tìm được điều quý giá nhất ấy.
Người thứ nhất lặn lội đi tìm cho kỳ được viên ngọc mà ông cho là quý giá nhất trên trần gian này. Ông băng rừng, vượt biển và không bỏ sót thành phố, làng mạc nào mà không ghé qua. Bất cứ nơi nào có bán đá quý, ông đều tìm tới. Cuối cùng, ông mãn nguyện vì đã tìm được viên ngọc mà ông cho là quý giá nhất trần gian. Ông trở lại quê hương và chờ đợi người bạn của ông.
Nhiều năm trôi qua mà người bạn của ông vẫn biệt vô âm tín. Thì ra điều ông đi tìm kiếm không phải là vàng bạc, châu báu, mà là chính Chúa. Ông đi khắp nơi để thọ giáo những bậc thánh hiền. Ông cặm cụi đọc sách, nghiền ngẫm, nhưng vẫn không tìm gặp được Chúa.
Ngày nọ, ông đến ngồi thẫn thờ bên một dòng sông. Nhìn dòng nước trôi lững lờ, ông bỗng thấy một con vịt mẹ và một đàn vịt con đang bơi lội. Đàn vịt con tinh nghịch cứ muốn rời mẹ để đi kiếm ăn riêng. Đi tìm con này đến con nọ, con vịt mẹ cứ phải lặn lội đi tìm đàn con mà không hề tỏ dấu giận dữ hay gắt gỏng... Nhìn thấy cảnh vịt mẹ cứ mãi đi tìm con như thế, người đàn ông mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương.
Vừa gặp nhau, người bạn đã tìm được viên ngọc quý mới buột miệng hỏi trước: "Cho tôi xem thử điều quý giá nhất mà anh đã tìm được. Tôi nghĩ đó phải là điều tuyệt diệu, bởi vì gương mặt anh dường như đang nở nụ cười mãn nguyện chưa từng thấy".
Con người trở về với hai bàn tay trắng, nhưng tâm hồn tràn ngập hân hoan trả lời: "Tôi đã đi tìm Chúa và cuối cùng tôi đã khám phá ra rằng chính Ngài là Đấng đi tìm tôi".
Có con vịt mẹ đi tìm con không biết mệt mỏi, có lời loan báo của sứ thần cho các mục tử trong đêm Giáng Sinh, có ánh sao lạ dẫn đường chỉ lối cho các nhà đạo sĩ... Có trăm phương nghìn cách qua đó Thiên Chúa không ngừng đi tìm con người và ngỏ lời với con người.
Thiên Chúa không ngừng đi tìm kiếm và ra dấu cho con người. Ngài ra dấu cho chúng ta qua muôn kỳ công trong vũ trụ. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những khám phá kỳ diệu của con người. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những thiện chí thực thi tình người của chính con người... Bao nhiêu vẻ đẹp là bấy nhiêu những vì sao dẫn đường chỉ lối cho con người.
Nhưng Thiên Chúa không dẫn đường chỉ lối bằng những ánh sao lạ, Ngài còn mời gọi chúng ta bằng những tiếng gọi âm thầm. Có tiếng gọi âm thầm của buổi bình minh, của chiều tà, của những đêm không trăng sao. Có tiếng gọi âm thầm của một nụ cười vừa hé mở. Có tiếng gọi âm thầm của tiếng khóc câm lặng. Có tiếng gọi âm thầm của những mất mát, đổ vỡ.
Mỗi một khoảnh khắc qua đi là một tiếng gọi âm thầm. Phải, Ngài đang có mặt trong từng phút giây của cuộc sống chúng ta, bởi vì tên của Ngài là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta.
Nhiều năm trôi qua mà người bạn của ông vẫn biệt vô âm tín. Thì ra điều ông đi tìm kiếm không phải là vàng bạc, châu báu, mà là chính Chúa. Ông đi khắp nơi để thọ giáo những bậc thánh hiền. Ông cặm cụi đọc sách, nghiền ngẫm, nhưng vẫn không tìm gặp được Chúa.
Ngày nọ, ông đến ngồi thẫn thờ bên một dòng sông. Nhìn dòng nước trôi lững lờ, ông bỗng thấy một con vịt mẹ và một đàn vịt con đang bơi lội. Đàn vịt con tinh nghịch cứ muốn rời mẹ để đi kiếm ăn riêng. Đi tìm con này đến con nọ, con vịt mẹ cứ phải lặn lội đi tìm đàn con mà không hề tỏ dấu giận dữ hay gắt gỏng... Nhìn thấy cảnh vịt mẹ cứ mãi đi tìm con như thế, người đàn ông mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương.
Vừa gặp nhau, người bạn đã tìm được viên ngọc quý mới buột miệng hỏi trước: "Cho tôi xem thử điều quý giá nhất mà anh đã tìm được. Tôi nghĩ đó phải là điều tuyệt diệu, bởi vì gương mặt anh dường như đang nở nụ cười mãn nguyện chưa từng thấy".
Con người trở về với hai bàn tay trắng, nhưng tâm hồn tràn ngập hân hoan trả lời: "Tôi đã đi tìm Chúa và cuối cùng tôi đã khám phá ra rằng chính Ngài là Đấng đi tìm tôi".
Có con vịt mẹ đi tìm con không biết mệt mỏi, có lời loan báo của sứ thần cho các mục tử trong đêm Giáng Sinh, có ánh sao lạ dẫn đường chỉ lối cho các nhà đạo sĩ... Có trăm phương nghìn cách qua đó Thiên Chúa không ngừng đi tìm con người và ngỏ lời với con người.
Thiên Chúa không ngừng đi tìm kiếm và ra dấu cho con người. Ngài ra dấu cho chúng ta qua muôn kỳ công trong vũ trụ. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những khám phá kỳ diệu của con người. Ngài ra dấu cho chúng ta qua những thiện chí thực thi tình người của chính con người... Bao nhiêu vẻ đẹp là bấy nhiêu những vì sao dẫn đường chỉ lối cho con người.
Nhưng Thiên Chúa không dẫn đường chỉ lối bằng những ánh sao lạ, Ngài còn mời gọi chúng ta bằng những tiếng gọi âm thầm. Có tiếng gọi âm thầm của buổi bình minh, của chiều tà, của những đêm không trăng sao. Có tiếng gọi âm thầm của một nụ cười vừa hé mở. Có tiếng gọi âm thầm của tiếng khóc câm lặng. Có tiếng gọi âm thầm của những mất mát, đổ vỡ.
Mỗi một khoảnh khắc qua đi là một tiếng gọi âm thầm. Phải, Ngài đang có mặt trong từng phút giây của cuộc sống chúng ta, bởi vì tên của Ngài là Emmanuel, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta.


Radio Veritas

CHIA SẺ NGHĨA LÀ HY SINH




Chúng ta hãy cho đi, hãy ban phát tình yêu chúng ta đã lãnh nhận cho những người xung quanh. Hãy cho đi, cho đến khi nó trở thành một việc hy sinh, vì tình yêu đích thực luôn đòi hỏi hy sinh. Đó là lý do vì sao các bạn phải yêu cho đến khi chính tình yêu đó làm các bạn đau khổ.
Các bạn hãy yêu với thời gian, với đôi bàn tay, với con tim của các bạn. Các bạn cần cho đi tất cả những gì các bạn có (như bà góa nghèo trong Phúc Âm). Trước đây đường (sugar) rất hiếm ở Calcuta - Một ngày kia, một cậu bé Aán Độ, chừng 4 tuổi, cùng với bố mẹ, đem đến cho tôi một tách đường. Cậu bé nói: “Con đã nhịn đường trong 3 ngày. Bà hãy lấy phần đường của con để cho các em nhỏ của bà” – Cậu bé đã yêu đến độ phải hy sinh. Lần khác, một thanh niên Aán Độ đến nhà chúng tôi và nói: “có một gia đình người Aán với ba đứa con, đã khá lâu họ không có gì ăn.” – Tôi vớ ngay túi gạo dành nấu bữa tối, đi với người thanh niên đến tìm gia đình này – Tới nơi, tôi thấy ngay bóng dáng của thần chết hiện rõ trên khuôn mặt những đứa trẻ. Thân hình chúng chỉ còn da bọc xương. Tuy bị cơn đói hành hạ, người mẹ của những đứa trẻ này cầm lấy túi gạo chúng tôi đem đến, chia làm hai phần, ra khỏi nhà, đem theo một phần gạo. Lúc trở về nhà, tôi hỏi bà: “Bà vừa đi đâu về? Bà đã làm gì?”. Bà trả lời tôi: “Họ cũng rất đói”. Tôi hỏi: “Họ là ai?”. Hình như đó là một gia đình người Hồi Giáo cùng với 8 đứa con, đang sống bên kia đường. Bà ấy thừa biết họ cũng rất đói. Bà ấy biết nên bà cho đi đến độ phải hy sinh. Đó là điều đánh động tôi. Một nghĩa cử qúa cao đẹp phải không các bạn? Đó là tình yêu đang hành động. Người mẹ ấy đã chia sẻ cho người khác đến phải rướm máu trong lòng. Tối hôm đó, tôi đã không đem thêm gạo cho gia đình bà, vì tôi muốn họ cảm nghiệm được niềm vui của một tình yêu chia sẻ. Ướùc gì các bạn thấy được nét mặt của những đứa con của bà! Chúng đã hiểu rất sơ sài mẹ chúng đã làm, tuy nhiên nét mặt sáng lên trong một nụ cười. Khi tôi đến trở lại, chúng trông vẫn rất đói và buồn. Nhưng mẹ chúng đã dạy cho chúng hiểu thế nào là yêu thương. Người nghèo khổ của chúng tôi đã là như vậy đó thưa các bạn.
Ở Calcuta (Aán Độ), có một đêm, chúng tôi lượm một số người ngoài đường về. Một người đàn bà đang ở trong tình trạng nguy cấp. Tôi nói với các em tôi, để tôi chăm sóc bà ấy cho và tôi đã hết tình chăm sóc cho bà. Khi tôi đặt bà nằm xuống, bà nắm chặt tay tôi, miệng mở một nụ cười tươi mà tôi chưa bao giờ thấy trên khuôn mặt nào khác. Một nụ cười hết sức tinh tế. Bà ấy chỉ nói lên hai tiếng: “Cám ơn” rồi tắt thở. Trong một lúc bàng hoàng tôi tự hỏi, mắt tôi không rời khỏi xác người chết, tôi phải nói gì nếu tôi ở trong trường hợp của bà ấy? Tôi tìm ra câu giải đáp rất đơn giản. Phải chăng tôi sẽ nói lên một câu nào đó để người ta để ý đến tình trạng của tôi. Có thể tôi sẽ nói: “Tôi lạnh! Tôi đói qúa!”, hoặc tôi có thể nói lên một câu nào tương tự như thế. Người đàn bà khốn khổ này đã cho tôi nhiều hơn những gì tôi đã cho bà ấy. Bà ấy cho tôi chính tình yêu biết ơn của bà. Đó là cách thức người nghèo của chúng tôi sống đó, thưa các bạn. Các bạn có biết họ không? Họ có thể là những người đang sống ngay trong nhà các bạn. Những con người cô đơn có mặt khắp đây đó, có thể là những người đang sống ngay bên cạnh bạn.
Thánh Gioan, tác giả Tin Mừng đã giúp chúng ta hiểu rõ chuyện này ”Làm sao bạn có thể nói rằng bạn yêu một Thiên Chúa mà bạn không thấy được, nếu bạn không yêu thương người đồng loại mà bạn thấy!”. Thánh Gioan đã định nghĩa một người tuyên bố mình yêu mến Thiên Chúa nhưng lại không thương mến anh em mình, loại người như thế là loại người nào. Thánh Gioan viết: “Nếu ai nói tôi yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình, người ấy là kẻ nói dối.” (1Ga 5,20).
Vậy chúng ta cần phải cầu nguyện, cần phải hy sinh, cần phải trọn vẹn mở cõi lòng với Thiên Chúa, để rồi Ngài có thể dùng chúng ta như ý Ngài muốn.
Mẹ Theresa Calcuta

Cầu Nguyện Là Hơi Thở Của Linh Hồn


Thời Cách Mạng Pháp 1789, những người xây dựng chế độ mới muốn đánh đổ tất cả những gì mà họ gọi là tàng tích của mê tín dị đoan. Họ hỏi những người nông dân có muốn từ bỏ tôn giáo của họ không. Một người dân quê mùa chất phác đã trả lời như sau: "Bao giờ các ông làm cho sao trời rơi xuống thì chúng tôi sẽ thôi cầu nguyện".
Tự đáy tâm hồn mình, con người luôn luôn khát khao và đi tìm Thiên Chúa. Cầu nguyện, dưới hình thức này hay hình thức khác, là hơi thở của tâm hồn. Người ta có thể trói buộc tay chân con người, người ta có thể khóa chặt miệng lưỡi con người, nhưng không ai có thể ngăn cản con người cầu nguyện.
Cầu nguyện là nhựa sống của tâm hồn. Con người có thể chết dần trong thân xác vì bệnh tật, đau đớn hay bị hành hung, nhưng chính sự cầu nguyện nối kết tâm hồn con người với Thiên Chúa và đem lại cho con người sức sống vượt lên trên mọi thử thách và chết chóc.
Radio Veritas

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

THỨ NĂM 18.06 - Tuần XI Thường Niên


2Cr 11:1-11; Mt 6:7-15
Mt 6, 7-15
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này:
Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời,
xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển,
triều đại Cha mau đến,
ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày;
xin tha tội cho chúng con
như chúng con cũng tha
cho những người có lỗi với chúng con;
xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.

CỘNG ĐOÀN CẦU NGUYỆN
Ngày kia, một tập sinh đến hỏi viện phụ rằng: Thưa cha, đâu là điều kiện cần có để con cầu nguyện sốt sắng? Viện phụ trả một câu ngắn gọn: Ồ, dĩ nhiên, đó là bầu khí yêu thương trong cộng đoàn.
Đời sống cầu nguyện của Kitô hữu có hai chiều kích: cá nhân và cộng đoàn. Tại sao Giáo Hội lại nhấn mạnh đến chiều kích cộng đoàn trong cầu nguyện?
Câu trả lời khởi đi từ bài Tin Mừng hôm nay. Trong kinh Lạy Cha, Đức Giêsu không dùng từ “con” mà dùng từ “chúng con”. Từ “chúng con” nói lên một cộng đoàn tín hữu cùng nhau cầu nguyện. Một cộng đoàn cầu nguyện là cả Giáo Hội đồng hòa vang lời ngợi khen, chúc tụng, cầu xin lên Thiên Chúa. Và, Thiên Chúa muốn các tín hữu đồng tâm nhất trí và hiệp thông trong yêu thương khi cầu nguyện.
Vì thế, chúng ta cần phải xây dựng bầu khí yêu thương trong cộng đoàn giáo xứ ngõ hầu lời cầu nguyện chúng ta được đẹp lòng Thiên Chúa.

Lạy Chúa, khi cầu nguyện hay đi dâng lễ, xin cho chúng con ý thức đặt hết tâm tình sốt mến cùng với anh chị em trong cộng đoàn của chúng con.

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XI Thường Niên


18/6. Thứ Năm. 2Cr 11,1-11; Mt 6,7-15
Bài Ðọc I: 2Cr 11,1-11
Anh em thân mến, phải chi anh em chịu đựng một phần nào sự ngu dại của tôi, chắc là anh em đành chịu đựng: vì tôi yêu mến anh em như Chúa có lòng yêu mến. Tôi đã đính hôn anh em cho một người, như dâng một trinh nữ trong trắng cho Ðức Kitô. 

Nhưng tôi lại sợ rằng như con rắn đã dùng mưu chước mà cám dỗ bà Evà thế nào thì lòng anh em cũng ra hư đốn, không còn chân thành đối với Ðức Kitô như vậy. Vì nếu có ai đến rao giảng một Ðấng Kitô nào khác mà chúng tôi không hề rao giảng, hay anh em nhận lãnh một Thánh Thần nào khác hoặc một Tin Mừng nào khác không phải như anh em đã nghe, thì chắc là anh em chịu theo ngay. Nhưng tôi nghĩ rằng tôi đã làm việc không thua kém gì các vị tông đồ cả kia đâu. Bởi vì dầu tôi có ăn nói không thanh lịch, nhưng về sự thông biết thì không phải thế đâu, vì trong mọi mặt, chúng tôi đã tỏ cho anh em thấy rõ rồi.

Hay là tôi đã phạm tội gì khi hạ mình không để anh em được nhắc lên? Hoặc vì đã rao giảng không công cho anh em Tin Mừng của Thiên Chúa. Tôi đã bóc lột các giáo đoàn khác, khi lãnh trợ cấp nơi họ, để phục vụ anh em. Khi tôi ở giữa anh em, mà phải lâm cảnh túng thiếu, tôi đã không làm phiền lòng ai: vì tôi có thiếu thốn điều gì, thì các anh em ở Macêđônia đến giúp đỡ cho. Trong mọi sự, tôi đã giữ mình không làm phiền lòng ai, sau này, tôi vẫn giữ mình như thế. Ðã có sự thật của Ðức Kitô trong tôi, nên tôi không để ai giựt khỏi tôi được sự tôi khoe như thế trong khắp miền Akaia. Vì sao thế? Có phải vì tôi không yêu mến anh em chăng? Ðã có Thiên Chúa biết.
Tin Mừng: Mt 6,7-15
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại: họ nghĩ là phải nói nhiều mới được chấp nhận. Ðừng làm như họ, vì Cha các con biết rõ điều các con cần, ngay cả trước khi các con xin. Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này:
"Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng tôi cũng tha kẻ có nợ chúng con, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.
"Vì nếu các con có tha thứ cho người ta những lầm lỗi của họ, thì Cha các con, Ðấng ngự trên trời, mới tha thứ cho các con. Nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng chẳng tha thứ lỗi lầm cho các con".
Suy niệm:
Đoạn Tin Mừng hôm nay là bài cầu nguyện chính Đức Giêsu đã dạy các môn đệ. Trong kinh Lạy Cha, Đức Giêsu muốn các môn đệ thưa với Chúa Cha nhu cầu của họ.
Trước hết là ba điều liên quan đến Chúa: Danh Chúa, Nước Chúa, Ý Chúa. Kế đến là bốn điều liên quan đến nhu cầu của con người: được lương thực, được tha tội, được giúp đỡ trong cơn cám dỗ, được thoát khỏi sự dữ.
Hôm nay, dường như có sự mất cân bằng trong lời cầu nguyện của chúng ta. Chúng ta chỉ loay hoay với những nhu cầu của mình: được lương thực, được giúp đỡ… và quên Nước Cha trên trời, mà mình có bổn phận cộng tác để làm cho Nước ấy được thành tựu.
Mong sao, mỗi ngày, tôi thân thưa “Lạy Cha” với Chúa nhiều lần, không sợ hãi, không xa cách.
Mong sao, khi cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha, tôi nhớ mình có thế giới trên trời, dù đang sống nơi mặt đất.

18/06/2015 Thứ Năm Tuần XI Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mt 6, 7-15
"Vậy các ngươi hãy cầu nguyện như thế này".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại: họ nghĩ là phải nói nhiều mới được chấp nhận. Đừng làm như họ, vì Cha các con biết rõ điều các con cần, ngay cả trước khi các con xin. Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này:
"Vì nếu các con có tha thứ cho người ta những lầm lỗi của họ, thì Cha các con, Đấng ngự trên trời, mới tha thứ cho các con. Nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng chẳng tha thứ lỗi lầm cho các con". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Kinh Lạy Cha là một kinh quan trọng đối với đời sống người Kitô hữu, vì đó là kinh do chính Chúa Giêsu đặt ra, là kinh được Giáo Hội đọc nhiều hơn cả trong các cử hành phụng vụ và các cử hành khác, là kinh tóm gọn tất cả những gì phải làm trong khi cầu nguyện.
Chúng ta cần cầu nguyện với Chúa Cha để sống và hoạt động tông đồ đắc lực, khi cầu nguyện như thế, chúng ta cậy nhờ Chúa Giêsu và nhờ chính lời cầu nguyện của Ngài. Có một điểm Chúa Giêsu căn dặn là trong khi cầu nguyện đừng có thái độ thuyết phục Thiên Chúa theo ý muốn của mình bằng những lời khéo léo dài dòng như những người ngoại giáo đối với các thần minh của họ. Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng làm như thế, bởi vì "Cha các con đã biết rõ các con cần gì, trước khi các con cầu xin". Nói khác đi, khi cầu nguyện, chúng ta chỉ cần đơn sơ khiêm tốn nhìn nhận mình hèn mọn thiếu thốn, vạch rõ con người của chúng ta trước mặt Thiên Chúa, rồi vững dạ cậy trông tin tưởng. Thiên Chúa chẳng những sẽ lấp đầy cái trống rỗng của chúng ta, mà còn dằn lắc, còn ban cho chúng ta nhiều ơn hơn chúng ta khấn xin.
Kinh Lạy Cha là kiểu mẫu cho tất cả việc cầu nguyện. Theo thánh Luca, Kinh Lạy Cha có 5 lời nguyện, trong khi đó ở Phúc Âm Matthêu có 7 lời nguyện: 3 lời cầu đầu tiên nói về Thiên Chúa, Ðấng mà Chúa Giêsu dạy chúng ta gọi là Cha: Cha chúng con ở trên trời, sau đó chúng ta xin cho Danh Thánh Cha được hiển vinh, nước Cha được lan rộng trên thế gian, nhất là trong tâm hồn con người, và xin cho thánh ý Cha được thực hiện dưới đất cũng như trên trời. Trong phần hai, có 4 lời nguyện: xin lương thực hàng ngày, nghĩa là xin cơm bánh nuôi thân xác và của ăn nuôi hồn, tức là Lời Chúa và Mình Chúa; xin tha thứ các tội xúc phạm đến Thiên Chúa, nhưng để được tha thứ, chúng ta cũng phải tha thứ lỗi lầm của anh em; xin ơn kiên trì để lướt thắng cám dỗ hàng ngày, nhất là trong cơn thử thách sau cùng trước sức tấn công của tà thần muốn đưa chúng ta xa lìa Chúa; xin ơn thoát khỏi mọi sự dữ để có thể phụng sự Thiên Chúa và phục vụ tha nhân mọi ngày trong đời sống chúng ta.
-Lạy Chúa Giêsu. Chúng con tạ ơn Chúa đã dạy cho chúng con cách cầu nguyện. Xin cho mọi người trong gia đình chúng con, luôn biết cầu nguyện bằng kinh Lạy Cha, để chúng con cùng với toàn thể dân Chúa trong Hội Thánh chung hưởng lời cầu xin.AMEN.

18.06.2015,Thứ Năm tuần XI Thường Niên



LỜI CHÚA: Mt 6, 7-15
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng: cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.Vậy, anh em hãy cầu nguyện như thế này:
Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời,
xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển,
triều đại Cha mau đến,
ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày;
xin tha tội cho chúng con
như chúng con cũng tha
cho những người có lỗi với chúng con;
xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ,
nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.
SUY NIỆM :
Yêu và được yêu là nhu cầu thiết yếu của con người. Khi yêu người ta cảm thấy hạnh phúc, yên bình. Ngược lại, lòng thù hận đè nặng tâm hồn con người. Chẳng ai muốn cuộc sống mình nặng nề bao giờ, nhưng một số người, vô tình hay hữu ý, kéo lê những quả tạ của sự thù ghét đồng loại. Dale Cargnegie đã từng chia sẻ: “Sự thù oán không những làm cho ta mất bình tĩnh mà con giết những khoảnh khắc đẹp trong đời ta dù là nhỏ nhất như một bữa ăn”.
Nếu muốn thoát khỏi nỗi khổ sở này, chúng ta phải “dám tha thứ” như Lời Chúa hôm nay mời gọi. Tha thứ đồng nghĩa với việc vất bỏ những hiềm khích, sự nóng giận làm xáo trộn cuộc sống của ta. Tha thứ không là chấp nhận những sai trái của kẻ thù, mà là tỏ lòng bao dung của ta trên người ấy. Hãy tự trả lời câu hỏi: “Tôi được lợi gì khi tha thứ, và được ích chi khi ôm giữ mối thù?” để khám phá ra có biết bao mối lợi từ việc tha thứ mà có thêm động lực thứ tha. Tuy nhiên, trên hết các mối lợi và động lực, “hãy tha thứ sẽ được thứ tha”, để chính mình được Thiên Chúa tha thứ và trở thành gia bảo của cuộc đời.


Lạy Chúa! Cuộc sống mỗi ngày của chúng con dễ có những va chạm, nhiều khi chỉ những chuyện rất nhỏ nhặt nhưng lại là đầu mối của bao bất hòa, chia rẽ, hận thù. Xin cho chúng con biết nhận ra con người yếu đuối, tội lỗi của mình để dễ dàng cảm thông cho những người không làm chúng con vừa lòng, bởi tất cả chúng con đều là những tội nhân. Xin cho chúng con sẵn lòng tha thứ cho anh chị em để trở nên con cái của Cha là Đấng nhân hậu, chan chứa xót thương. Amen.

Câu chuyện con lừa


Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.
Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.

NGÀY 17-6-2015 THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT XI THƯỜNG NIÊN

LỜI CHÚA: Mt 6, 1 -6.16-18

1 "Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng.2 Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi.3 Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm,4 để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.5 "Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi.6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
16 "Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi.17 Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm,18 để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho
 SUY NIỆM
“Khi làm việc lành phúc đức anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời ban thưởng.” (Mt 6,1)
Ăn chay, cầu nguyện và làm việc lành phúc đức đó chính là ba hành động tích cực thể hiện tâm đức của con người và là công cụ của việc thực hành sám hối. Ăn chay thì có thể làm kín đáo, cầu nguyện thì có thể “vào phòng đóng cửa lại”, còn làm phúc bố thí thì làm sao có thể “không cho tay trái biết việc tay phải làm”được? Thật ra, Chúa dạy chúng ta phải làm những việc tốt đẹp để, giống như“ánh sáng chiếu giãi trước mặt thiên hạ,” người ta “xem thấy mà ngợi khen Cha anh em ở trên trời” (Mt 5,16). Vì thế điểm phân biệt giữa việc làm phúc thật với việc “làm phúc giả” chính là ở ý hướng và thái độ của người làm: làm việc lành phúc đức không phải để “phô trương cho thiên hạ thấy” mà chỉ vì vinh danh Chúa.
 Quả thực Chúa không chỉ nhắm đến việc dạy bố thí, cầu nguyện, và ăn chay. Vì các môn đệ dường như vẫn thường làm các việc ấy. Điều Chúa muốn nhấn mạnh là cách làm: chớ có phô trương! Tin Mừng hôm nay xoáy duy nhất vào điểm này. Phô trương là cám dỗ muôn thuở của con người; nó chọc thẳng vào yếu điểm thứ nhất của con người là lòng kiêu ngạo. Nó tinh vi vì nó không cố kéo người ta ra khỏi “việc lành phúc đức;” nó chỉ đánh vào cách họ làm mà thôi. Khi người ta phô trương, thì những “việc lành phúc đức” của họ trở thành số không, vì “đã được trả công rồi!”
Để tránh bẫy phô trương, ta phải chặn cái ý nghĩ “mình có công phúc” hay “mình tốt lành” ngay từ trong lòng mình. Chúa đã dạy rằng: chúng ta nhớ mình là tôi tớ vô dụng, nếu có làm được gì thì đấy chỉ là bổn phận mà thôi (x. Lc 17,10).

Lạy Chúa, xin giúp chúng con, mỗi khi làm việc lành phúc đức biết loại bỏ những ý hướng tìm kiếm hư danh, nhưng biết chia sẻ bằng chính tấm lòng bác ái chân thành, để làm vinh danh Chúa; nhờ đó chúng con mới có thể đổi mới và hưởng trọn vẹn niềm vui Ơn Cứu Độ mà Chúa dành rêng cho những con người có tân tình khiêm tốn và âm thầm. Amen.

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

17/06/2015 Thứ Tư Tuần XI Mùa Thường Niên Năm B



PHÚC ÂM: Mt 6, 1-6. 16-18
"Cha ngươi Đấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho ngươi".
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy cẩn thận, đừng phô trương công đức trước mặt người ta để thiên hạ trông thấy, bằng không, các con mất công phúc nơi Cha các con là Đấng ở trên trời. Vậy khi các con bố thí, thì đừng thổi loa báo trước, như bọn giả hình làm ở nơi hội đường và phố xá, để cho người ta ca tụng họ. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con có bố thí, thì làm sao đừng để tay trái biết việc tay phải làm, để việc con bố thí được giữ kín, và Cha con, Đấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con.
"Rồi khi các con cầu nguyện, thì cũng chớ làm như những kẻ giả hình: họ ưa đứng cầu nguyện giữa hội đường và các ngả đàng, để thiên hạ trông thấy. Quả thật, Ta bảo các con: họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi cầu nguyện, thì hãy vào phòng đóng cửa lại mà cầu xin với Cha con, Đấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con, Đấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con.
"Khi các con ăn chay, thì đừng làm như bọn giả hình thiểu não: họ làm cho mặt mũi ủ dột, để có vẻ ăn chay trước mặt người ta. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi ăn chay, hãy xức dầu thơm trên đầu và rửa mặt, để thiên hạ không biết con ăn chay, nhưng chỉ tỏ ra cho Cha con Đấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Tin Mừng hôm nay ghi lại những lời dạy của Chúa Giêsu về tinh thần tu đức cần phải có, với nguyên tắc sống đạo: đừng làm việc lành có ý phô trương cho người ta thấy. Theo luật Môsê, bố thí, cầu nguyện, ăn chay là những việc lành cao quý, và người ta thường tổ chức các việc đạo đức đó cách công khai để thúc đẩy nhiều người tham gia. Chúa Giêsu không phản đối các việc đó, nhưng Ngài chỉ muốn người ta thực hiện chúng với ý hướng mới, đó là làm vì lòng yêu mến và tìm đẹp lòng Chúa hơn là để được người đời khen ngợi. Chẳng vậy, các việc đạo đức ấy có thể chỉ có hình thức, đấy là chưa nói đến trường hợp có nhiều người làm bộ cầu nguyện lâu giờ, ăn chay nhiều ngày, bố thí rộng rãi để dễ lừa gạt người khác.
Chúa Giêsu cảnh giác chúng ta đề phòng thứ đạo đức vụ hình thức. Nhưng việc đạo đức tự nó rất ích lợi cho bản thân, cho tha nhân và đáng được Thiên Chúa ban thưởng, với điều kiện chúng được thực hiện với ý ngay lành. Chúng ta cần thực hành các việc lành với ý hướng này, vì đó là lẽ sống, là niềm vui và là động lực cho cuộc đời hy sinh phục vụ của chúng ta.
-Lạy Chúa Giê-su, chúng con thường thích được người khác khen ngợi. Xu hướng này thâm nhập cả vào các việc đạo đức và làm hỏng các việc đạo đức ấy. Xin cho chúng con biết điều chỉnh lại ý hướng là chỉ biết làm vì lòng yêu mến Chúa mà thôi. Amen.


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần XI Thường Niên


17/6. Thứ Tư. 2Cr 9,6-11; Mt 6,1-6.16-18
Bài Ðọc I: 2Cr 9,6-11
Anh em thân mến, ai gieo ít, thì gặt ít. Ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho theo như lòng đã định, không phải cách buồn rầu, hoặc miễn cưỡng: Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng. Thiên Chúa có quyền cho anh em được dư tràn mọi ân phúc: để anh em vừa luôn luôn sung túc mọi mặt, vừa còn được dư dật để làm các thứ việc phúc đức, như đã chép rằng: "Người đã rộng tay bố thí cho kẻ nghèo khó, đức công chính của Người sẽ tồn tại muôn đời". Ðấng đã cung cấp hạt giống cho kẻ gieo, và bánh để nuôi mình, thì cũng sẽ cung cấp cho anh em hạt giống dư đầy, và sẽ làm phát triển hoa quả sự công chính của anh em. Như thế, anh em được giàu có mọi bề, để thi hành mọi việc bác ái; qua tay chúng tôi, phúc đức đó sẽ làm phát sinh lời cảm tạ Thiên Chúa.
Tin Mừng: Mt 6,1-6.16-18
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con hãy cẩn thận, đừng phô trương công đức trước mặt người ta để thiên hạ trông thấy, bằng không, các con mất công phúc nơi Cha các con là Ðấng ở trên trời. Vậy khi các con bố thí, thì đừng thổi loa báo trước, như bọn giả hình làm ở nơi hội đường và phố xá, để cho người ta ca tụng họ. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con có bố thí, thì làm sao đừng để tay trái biết việc tay phải làm, để việc con bố thí được giữ kín, và Cha con, Ðấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con.
"Rồi khi các con cầu nguyện, thì cũng chớ làm như những kẻ giả hình: họ ưa đứng cầu nguyện giữa hội đường và các ngả đàng, để thiên hạ trông thấy. Quả thật, Ta bảo các con: họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi cầu nguyện, thì hãy vào phòng đóng cửa lại mà cầu xin với Cha con, Ðấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con, Ðấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con.
"Khi các con ăn chay, thì đừng làm như bọn giả hình thiểu não: họ làm cho mặt mũi ủ dột, để có vẻ ăn chay trước mặt người ta. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi ăn chay, hãy xức dầu thơm trên đầu và rửa mặt, để thiên hạ không biết con ăn chay, nhưng chỉ tỏ ra cho Cha con Ðấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con".
Suy niệm:
Lòng đạo đức đích thực theo người Do Thái giáo bao gồm ba việc: ăn chay, cầu nguyện và bố thí. Theo Chúa Giêsu các việc đạo đức này là rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn là chúng ta thực hiện các việc ấy với động cơ nào. Trong bài Tin Mừng hômg nay chúng ta thấy có một câu được lập lại ba lần: “Cha con Đấng thấu suốt mọi bí ẩn…”. Như vậy Chúa Giêsu muốn chúng ta làm các việc đạo đức với tinh thần của một người con thảo. Làm các việc đạo đức vì yêu mến, trong kín đáo và thầm lặng nhầm làm vinh danh Chúa chứ không phải làm để cho người khác thấy.
Sống trong một xã hội thích thi đua, khen thưởng, báo cáo thành tích nhiều hơn những gì làm được trong thực tế, người kitô hữu chúng ta cũng dễ bị ảnh hưởng. Thông thường khi chúng ta làm được việc gì đó hay ho, tốt đẹp chúng ta đều muốn mọi người biết đến. Để làm gì? Để người ta khen ngợi tán dương, để nhận được một phần thưởng nào đó, hay đơn giản chỉ là để khẳng định khả năng của bản thân với người khác. Tuy nhiên, chúng ta cũng nhớ rằng người Việt Nam cũng có câu “hữu xạ tự nhiên hương”. Khi chúng ta sống tốt, làm việc tốt, thì tự nhiện, không cần phải khoe khoang, quảng cáo, người khác sẽ biết và kính trọng chúng ta.
Cũng thế, khi làm các việc đạo đức hằng ngày, chúng ta cũng muốn cho người khác biết, để được công nhận, để được khen thưởng. Với Thiên Chúa, chúng ta thường nghĩ rằng, càng làm nhiều các việc đạo đức thì Chúa sẽ ban cho chúng ta nhiều phần thưởng mai sau trên nước trời. Thực ra thì làm nhiều hay ít chẳng quan trọng đối với Chúa. Điều quan trọng là ý hướng, hay nói rõ hơn, là tấm lòng của chúng ta khi làm những việc đó. Liệu chúng ta sẽ có được phần thưởng trên trời không khi chúng ta làm để cho người khác thấy mà không có một chút tâm tình yêu mến.
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết thấm nhuần những giáo huấn của Chúa, để chúng con sống và làm các việc đạo đức cách chân thật. Xin cho chúng con biết tránh những hình thức phô trương bên ngoài, để những việc chúng con làm đem lại lợi ích cho chúng con không những ở đời này mà cả đời sau nữa. Amen.

Suy Niệm Tin Mừng - Tuần 11 Thường Niên Năm B – Thứ Tư, ngày 17.06.2015

Lời Chúa :
Mt 6, 1-6.16-18
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”
SUY NIỆM :
 Đời sống đạo đức của người Công Giáo được nhìn nhận qua ba phương diện tiêu biểu: bố thí, cầu nguyện và ăn chay. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu không xem nhẹ giá trị của những việc đạo đức ấy nhưng Người muốn nhấn mạnh ý nghĩa đích thực của việc thực hành chúng trong mối tương quan giữa con người và Thiên Chúa. Những kẻ giả hình thích phô trương khi làm việc đạo đức, cốt để người đời khen ngợi. Trái lại, sứ điệp Lời Chúa mời gọi người Kitô hữu thực hành việc đạo đức, hy sinh, bác ái cách kín đáo và ý ngay lành, sao cho đẹp lòng Chúa mà thôi.
 Thật vậy, Chúa Giêsu dạy ta con đường nên thánh qua ba phương thế: làm việc bác ái, cầu nguyện và ăn chay hãm mình. Đây cũng là ba chiều kích hướng lòng ta đến tha nhân, Thiên Chúa và chính bản thân. Khi làm các việc đạo đức, chúng ta không làm để người khác vui lòng hay vì vinh danh bản thân. Điều cốt yếu là mỗi người hãy sống thật trước nhan Chúa, vì chúng ta tin rằng Chúa là Đấng thấu suốt những gì kín đáo sẽ trả công bội hậu cho ai trung tín với Người.
Lạy Chúa, xin cho con nên thánh bằng cách học theo gương Chúa. Xin cho con biết nhạy cảm trước nhu cầu của người khác, biết khiêm tốn âm thầm bố thí không vì lời khen của người đời. Xin cho con biết siêng năng hồi tâm và thưa chuyện cùng Chúa với ý ngay lành để con nhận ra thánh ý Chúa trong cuộc đời mình. Cuối cùng, xin Chúa cho con luôn biết khổ chế và hy sinh mỗi ngày để toàn thân con thuộc trọn về Chúa. Amen. 


Ngày 17.06.2015, Thứ Tư tuần XI Thường Niên


 Mt 6, 1-6.16-18
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy. Bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng. Vậy khi bố thí, đừng có khua chiêng đánh trống, như bọn đạo đức giả thường biểu diễn trong hội đường và ngoài phố xá, cốt để người ta khen. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Và khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả: chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường, hoặc ngoài các ngã ba ngã tư, cho người ta thấy. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.
Còn khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng làm cho ra vẻ thiểu não, để thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em, chúng đã được phần thưởng rồi. Còn anh, khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.”

Cầu nguyện là cuộc sống

Báo La Vie số 144 đã thực hiện một cuộc thăm dò về việc cầu nguyện với kết quả như sau : trong 100 Kitô hữu có 11 người cầu nguyện mỗi ngày.17 người thỉnh thoảng cầu nguyện, 29 người ít cầu nguyện và 42 người không bao giờ cầu nguyện.Trong thời đại thông tin bùng nổ như hiện nay, ta vẫn thấy cầu nguyện rất cần thiết.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện : “Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo,sẽ trả lại cho anh”.Cầu nguyện là hành vi thờ phượng cơ bản nhất cần phải có nơi người tín hữu.Nếu tin Chúa mà không gặp gỡ Ngài qua cầu nguyện,thì sao chúng ta quen biết,trở nên thân thiết và yêu mến Ngài.Cầu nguyện là phương thế gíup ta kết hiệp với Thiên Chúa,đồng thời nhận được sức mạnh và nguồn trợ lực cho cuộc sống sinh động và phong phú hơn.Cầu nguyện là trò chuyện sống động và tha thiết với Chúa.Càng cầu nguyện ta càng gần gũi Chúa hơn, biết thánh ý Ngài và nỗ lực thi hành thánh ý ấy trong cuộc đời, để trở nên giống Ngài hơn.Vậy nên, chúng ta phải siêng năng cầu nguyện, suy niệm Lời Chúa, để Thiên Chúa là Đấng tốt lành,Ngài sẽ thanh luyện con tim ta và luôn đồng hành với ta từng giây từng phút,để ta có thể sẵn sàng sống cho Thiên Chúa và cho mọi người.Nếu chưa có thói quen cầu nguyện,ta cần tập cầu nguyện,nhớ đến Chúa khi thức dậy hay trước khi đi ngủ, khi ăn hay uống,khi làm việc và nghỉ ngơi, khi vui chơi và lúc ta làm việc học hành.
Lạy Chúa,chúng con tin Chúa luôn ở bên chúng con trong cuộc sống.Xin cho chúng con ý thức hồng ân cao cả ấy khi an vui  c ũng như khi sầu đầy.Amen,




Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

16/06/2015 Thứ Ba Tuần XI Mùa Thường Niên Năm B




PHÚC ÂM: Mt 5, 43-48
"Các ngươi hãy yêu thương thù địch".
Khi ấy, Chúa phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đã nghe dạy: 'Ngươi hãy yêu thân nhân, và hãy thù ghét địch thù'. Còn Ta, Ta bảo các con: Hãy yêu thương thù địch và làm ơn cho những kẻ ghét các con, hãy cầu nguyện cho những ai bắt bớ và nguyền rủa các con: để như vậy các con nên con cái Cha các con, Đấng ngự trên trời: Người khiến mặt trời mọc lên cho người lành kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người liêm khiết và kẻ bất lương. Vì nếu các con yêu thương những ai mến trọng các con, thì các con được công phúc gì? Các người thu thuế không làm thế ư? Nếu các con chỉ chào hỏi anh em các con thôi, thì các con đâu có làm chi hơn? Những người ngoại giáo không làm như thế ư? Vậy các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Đấng hoàn hảo". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Giáo lý của Đức Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay là tuyệt đỉnh của tinh thần Kitô giáo trong mối quan hệ giữa người với người. Cả những người không Công giáo cũng biết Đức Giêsu dạy các Kitô hữu điều này: yêu kẻ thù.



Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Chắc chắn, chúng ta không thể yêu kẻ thù với tình cảm tự nhiên như yêu thương những người thân, những người gần gũi. Nhưng tình thương đối với kẻ thù đòi chúng ta phải vận dụng đến ý chí. Chúng ta phải yêu kẻ thù, theo Đức Giêsu, chỉ vì họ cũng là con cái Thiên Chúa như chúng ta. Và hơn nữa, chỉ khi yêu như vậy, người môn đệ mới trở nên giống Chúa. Như vậy, Đức Giêsu đòi các môn đệ bước lên cao hơn cách cư xử của người đời.
Hôm nay, nhiều tâm hồn đang bất an vì những ngổn ngang của hận thù, của đố kỵ, của chia rẽ không thể hàn gắn.
Mong sao, trái tim Kitô hữu cũng mở ra với mọi người, như trái tim của Đức Giêsu.
Mong sao, tất cả các Kitô hữu đều trở nên con cái Cha trên trời, nhờ lòng bao dung không mệt mỏi với mọi người, kể cả kẻ thù của mình.AMEN.