Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần IX Thường Niên


04/6. Thứ Năm đầu tháng. Tb 6,10-11a; 7,1.9-17; 8,4-10; Mc 12,28b-34
Bài Ðọc I: Tb 6,10-11a; 7,1.9-17; 8,4-10
Trong những ngày ấy, Tôbia hỏi thiên thần rằng: "Ngài muốn chúng ta ở đâu?" Thiên thần trả lời rằng: "Ở đây có người tên là Raguel, người bà con thuộc chi tộc của anh; và ông này có người con gái tên là Sara". Thiên Thần và Tôbia đi vào nhà Raguel, và được Raguel vui mừng đón tiếp.
Sau khi trò truyện, Raguel bảo giết chiên dọn tiệc, rồi mời khách ngồi vào bàn ăn. Tôbia liền nói: "Hôm nay đây cháu không ăn uống gì cả, nếu bác không chấp nhận lời cháu thỉnh nguyện: xin bác hứa gả con của bác là Sara cho cháu".
Vừa nghe câu đó, Raguel hoảng sợ, vì biết việc đã xảy ra cho bảy người chồng trước, khi họ tới gần con gái của ông. Ông lo sợ kẻo người này cũng đồng số phận như vậy chăng. Trong lúc ông lưỡng lự, không biết phải trả lời làm sao với kẻ xin cưới con mình, thiên thần liền nói: "Ông đừng sợ gả con gái ông cho người này, vì con gái ông xứng đáng làm vợ người này vốn hay kính sợ Thiên Chúa; do đó, không ai khác cưới được nàng". Bấy giờ Raguel thưa: "Tôi không còn hồ nghi, vì Chúa đã chấp nhận lời tôi kêu cầu và nước mắt tôi chảy ra trước tôn nhan Người. Tôi cũng tin rằng vì thế mà Người khiến các người đến nhà tôi, để con gái tôi kết hôn với người trong thân tộc mình theo luật Môsê, và giờ đây tôi không ngần ngại gả con gái tôi cho cháu". Ông liền nắm tay con gái ông, đặt vào lòng tay mặt của Tôbia và nói rằng: "Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, và Thiên Chúa Giacóp ở cùng hai con, chính Người phối hợp hai con, xin Người ban tràn đầy ơn phúc lành của Người xuống cho hai con. Hai bên làm giấy hôn thú. Và sau đó họ ăn tiệc cưới cảm tạ Thiên Chúa.
Bấy giờ Tôbia khuyên bảo nàng trinh nữ rằng: "Hỡi Sara, hãy chỗi dậy, chúng ta hãy cầu nguyện cùng Thiên Chúa hôm nay, mai và mốt; trong ba đêm đầu, chúng ta hãy kết hợp với Thiên Chúa. Qua đêm thứ ba rồi, chúng ta mới giao hợp với nhau: vì chúng ta là con cái các thánh, chúng ta không thể giao hợp với nhau như những người dân ngoại không biết gì đến Thiên Chúa". Cả hai cùng chỗi dậy, cùng cầu nguyện không ngừng, để xin ơn được sống thanh sạch. Tôbia nguyện rằng: "Lạy Chúa là Thiên Chúa tổ phụ chúng con, danh Chúa đáng chúc tụng cho đến muôn đời! Hỡi trời đất, biển cả, sông ngòi và mọi tạo vật, hãy chúc tụng Chúa. Chúa đã lấy bùn đất mà dựng nên Ađam, và ban cho người một bà nội trợ là Evà. Và giờ đây, lạy Chúa, Chúa biết không phải vì dục tình mà con cưới em này làm vợ, song chỉ vì muốn có con cái nối dòng, để danh Chúa được chúc tụng muôn đời". Sara cũng nguyện rằng: "Lạy Chúa, xin thương xót chúng con, xin thương xót chúng con, xin cho hai chúng con được an khang trường thọ".
Tin Mừng: Mc 12,28b-34
Khi ấy, có người trong nhóm Luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: "Trong các giới răn, điều nào trọng nhất?" Chúa Giêsu đáp: "Giới răn trọng nhất chính là: "Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Chúa, Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi". Còn đây là giới răn thứ hai: "Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi". Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó". Luật sĩ thưa Người: "Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất, và ngoài Người, chẳng có Chúa nào khác. Yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh". Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: "Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu". Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.
Suy niệm
Bài đọc thứ nhất cho chúng ta thấy hình ảnh của những con người đạo đức, thánh thiện là Tôbia và Sara. Thực ra họ đã được Thiên Chúa chữa lành cho những bệnh tật là nổi khổ riêng tư của họ. Chính vì vậy họ luôn nhớ ơn Thiên Chúa, và cố gắng sống công chính, thánh thiện.
Trong đêm tân hôn, họ đã hy sinh niềm vui riêng tư để hướng về Đức Chúa, xin Đức Chúa chúc lành cho đời sống hôn nhân của họ, để đời sống hôn nhân này không phải là để tìm hạnh phúc theo kiểu thế gian, mà để giúp nhau sống lành thánh, hầu tìm kiếm hạnh phúc đích thực, viên mãn nơi Chúa.
Sống công chính, thánh thiện là biết tuân giữ những điều răn của Chúa. Đó là điều mà một người trong nhóm kinh sư đã thao thức, tìm kiếm và hỏi Chúa Giêsu.
Chúa Giêsu đã cho anh ta biết chỉ có 2 điều răn quan trọng nhất thôi là yêu mến Chúa và yêu thương con người. Khi sống trọn vẹn 2 điều răn đó anh ta sẽ được hạnh phúc.
Lạy Chúa, nhiều khi con tìm kiếm những chuyện lớn lao, lo khám phá những điêu vĩ đại, mà quên mất giới răn căn bản và quan trọng nhất trong cuộc đời là mến Chúa và yêu người.
Xin cho con lo đào sâu 2 giới luật này bằng việc buông mình trong tình yêu của Chúa để cảm nhận sự yêu thương, chăm sóc của Ngài. Đồng thời hãy thể hiện tình yêu thương cụ thể bằng đời sống yêu thương phục vụ.

BÁC TIỀU PHU


Một lần kia, người tiều phu đến xin việc tại một xưởng gỗ. Lương cao và điều kiện làm việc cũng tốt, chính vì thế mà người tiều phu muốn làm cho đẹp mặt.
Ngày thứ nhất, người chủ đưa cho ông một cài rìu và chỉ cho ông khu rừng rộng lớn. Người tiều phu nhiệt khí tưng bừng, ông vào rừng chặt củi. Chỉ có một ngày mà ông hạ được tới 18 cây to.
Chiều đến, ông chủ khen: “Anh thật đáng khen. Cứ thế nhé!”. Nhận được những lời này, người tiều phu vui phơi phới, ông quyết định sẽ luôn làm tốt như ngày hôm nay”.
Vì thế, ông đi ngả lưng sớm để còn đi làm cho ngày hôm sau.
Buổi sáng, ông thức dậy sớm hơn mọi người và hăm hở vào rừng. Nhưng cho dù hết sức cố gắng, ông cũng không thể vượt qua con số 15 cây.
Ông nghĩ: “Chắc tại mình mệt”, thế là ông vội đi nghỉ thật sớm. Bình minh chưa lên, người tiều phu đã vào rừng với quyết định chặt cho được ít nhất 18 cây. Ngược lại, ông chặt không đến được một nửa số cây dự định. Ngày hôm sau, số cây chỉ chặt được 7, rồi 5 cây.
Lo lắng, ông đến gặp ông chủ để trình bày sự việc. ông kể chi tiết diễn tiến công việc và thề rằng ông đã chẳng hề lười biếng, lại làm việc không chút ngơi nghỉ. Sau khi lắng nghe cẩn thận, ông chủ hỏi: “Vậy thì lần cuối cùng ông mài rìu là lúc nào?”.
Người tiều phu ngạc nhiên thốt lên: “Mài rìu à? Tôi chẳng có chút thời gian nào để mài rìu. Tôi đã quá bận rộn với việc chặt cây rồi!”.
Sứ điệp cho bạn:
Ngày sống của bạn đang xoay như chong chóng trước những công việc, gia đình, thú tiêu khiển, thư giãn, bạn bè và những người thân. Tất cả làm nhịp sống bạn dầy đặc. Bạn thiếu giờ để mài giũa kinh nghiệm sống và làm cho cuộc sống ý nghĩa, phong phú.
Cuộc sống của bạn giống như chiếc thang Gia-cóp: một đầu nối tới trời. Bạn đừng quên tiếp tục đi lên.
(st)

Ngày 04-06-2015, Thứ Năm tuần IX Thường Niên

Mc 12, 28b-34
 Khi ấy, có một người trong các kinh sư đến gần Đức Giêsu và hỏi rằng: “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu?” Đức Giêsu trả lời: “Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ítraen, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi. Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó”. Ông kinh sư nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ”. Đức Giêsu thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa. 

Giới răn trọng nhất
Đức Hồng y Luis A.Tagle, Tổng Giám mục Manila , ngày trước khi nhận tước vị hồng y   vào tháng 11.2012, đã  nhận định trong một cuộc phỏng vấn rằng một đức tin vững mạnh  vào Thiên Chúa sẽ giúp củng cố  những mối tương quan nhân loại được tốt đẹp; vì chỉ khi có niềm tin vào Thiên Chúa, người ta  mới có thể  thực sự tin tưởng lẫn nhau, và điều đó giúp xây dựng một xã hội lành mạnh. Nhận định trên chính là cách diễn  giải lời Chúa Giêsu nói hôm nay trong trang Tin Mừng, quy chiếu toàn thể lề luật vào giới răn trọng nhất là Mến Chúa Yêu Người.Quả thật, lòng nhân ái có đặt nền tảng trên niềm tin vào Thiên Chúa mới phong phú vững vàng và không sợ bị biến chất thành một thứ tình yêu vụ lợi, thực dụng, giả dối.

Người ta nói nhiều về tình yêu,nhưng thực tế giữa người và người vẫn đầy những đố kỵ, ghen ghét, thế giới vẫn còn chiến tranh, hận thù.Phải chăng vì chúng ta vẫn mắc chứng phân liệt thiêng liêng, chia tách tình Chúa ra khỏi tình người ?Có khi người ta cho rằng không cần có Thiên Chúa, con người vẫn  có thể tạo ra một xã hội tốt đẹp, nhưng kinh nghiệm cho thấy chưa bao giờ người ta thành công về điều đó.Tệ hại hơn  có khi người ta nhân danh Thiên Chúa để lìa bỏ nhau, thậm chí tiêu diệt nhau.Ta nhớ lời Chúa dạy tình yêu chỉ có một,Mến Chúa Yêu Người chỉ là một giới răn,giới răn trọng nhất.
Ta cũng sống theo phương châm : Nhìn thấy Chúa trong mọi người và nhìn mọi người trong Chúa.
Lạy Chúa, xin dạy con luôn biết yêu anh em như Chúa yêu con.


Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

3.6.2015 – Thứ tư Tuần 9 Thường niên


Lời Chúa: Mc 12, 18-27
18 Khi ấy, có những người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Họ hỏi Người : 19 "Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta rằng : "Nếu anh hay em của người nào chết đi, để lại vợ mà không để lại con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình." 20 Vậy có bảy anh em trai. Người thứ nhất lấy vợ, nhưng chết đi mà không để lại một đứa con nối dòng. 21Người thứ hai lấy bà đó, rồi cũng chết mà không để lại một đứa con nối dòng. Người thứ ba cũng vậy. 22 Cả bảy người đều không để lại một đứa con nối dòng. Sau cùng, người đàn bà cũng chết. 23 Trong ngày sống lại, khi họ sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong số họ ? Vì bảy người đó đã lấy bà làm vợ."
24 Đức Giê-su nói : "Chẳng phải vì không biết Kinh Thánh và quyền năng Thiên Chúa mà các ông lầm sao ? 25 Quả vậy, khi người ta từ cõi chết sống lại, thì chẳng còn lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời. 26 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, các ông đã không đọc trong sách Mô-sê đoạn nói về bụi gai sao ? Thiên Chúa phán với ông ấy thế nào ? Người phán : Ta là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, Thiên Chúa của I-xa-ác, và Thiên Chúa của Gia-cóp. 27 Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống. Các ông lầm to !"

Trong thân phận làm người, ai cũng phải chết. Nhưng không phải mọi người đều có cái nhìn như nhau về sự kiện này. Có nhiều người tin rằng chết là hết. Nhưng cũng có nhiều người tin đó chỉ là một bước chuyển tiếp cần thiết để đưa người ta vào một cuộc sống mới. Phái Sa-đốc trong bài Tin Mừng hôm nay đã chủ trương không có sự sống đời sau. Trước quan điểm của họ, Chúa Giêsu đã khiển trách sự sai lầm đó là do họ đã không tìm hiểu Kinh Thánh và không tin vào quyền năng của Thiên Chúa. Ngài cho biết, sau khi sống lại, con người sẽ giống như các thiên thần, không còn dựng vợ gả chồng nữa. Đó là một cuộc sống mới chứ không phải là trở lại cuộc sống trần thế. Chính Chúa Giêsu đã minh chứng lời của Ngài bằng cái chết và sự phục sinh của mình. Đó chính là một bảo chứng chắc chắn cho đức tin của chúng ta.
Chúng ta vẫn tuyên xưng niềm tin vào sự sống lại trong kinh Tin Kính. Đây quả thực không phải là một công thức sáo rỗng, nhưng chứa đựng một niềm tin lớn lao. Nó như bánh lái cho cuộc đời hiện tại của chúng ta. Vì đức tin không đơn thuần là việc đồng ý với một ý niệm, nhưng là chấp nhận một chân lý, là chấp nhận đặt cược cuộc đời mình cho điều ta tuyên xưng và thiết lập một tương quan yêu thương với Đấng làm nên cuộc đời chúng ta. Đó chính là nhào nặn cuộc đời mình cho được thẩm thấu lòng yêu mến Chúa và lòng yêu thương anh em.
Lạy Chúa, sự sống của con người thật đáng quý nhưng nếu nó chỉ dừng lại ở cái chết đời này thì quả là bất hạnh. Chính Chúa đã cho chúng con niềm hy vọng và sự bảo đảm về một cuộc sống sau cái chết. Niềm hy vọng đó làm cho cuộc sống của chúng con hôm nay tươi đẹp và có ý nghĩa hơn rất nhiều. Xin cho chúng con xác tín điều đó trong trí và trong tâm, để chúng con một lần nữa quyết tâm dứt bỏ đi khỏi đời mình những mục đích mang tính trần gian đầy tương đối, để đặt ưu tiên hướng về những giá trị viên mãn ở cuộc sống đời sau. Xin cho mục đích của mỗi ngày sống, mỗi chọn lựa của chúng con như những nấc thang đưa chúng con tới đích điểm cuối cùng là sự sống muôn đời với Chúa. Amen.

03/06/2015 Thứ Tư Tuần IX Mùa Thường Niên Năm B



PHÚC ÂM: Mc 12, 18-27
"Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, có ít người phái Sađốc đến cùng Chúa Giêsu; phái này không tin có sự sống lại và họ hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, luật Môsê đã truyền cho chúng tôi thế này: Nếu ai có anh em chết đi, để lại một người vợ không con, thì hãy cưới lấy người vợ goá đó để gây dòng dõi cho anh em mình. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết không con. Người thứ hai lấy người vợ goá và cũng chết không con, và người thứ ba cũng vậy, và cả bảy người không ai có con. Sau cùng người đàn bà ấy cũng chết. Vậy ngày sống lại, khi họ cùng sống lại, thì người đàn bà đó sẽ là vợ của người nào? Vì cả bảy anh em đã cưới người đó làm vợ". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Các ông không hiểu biết Kinh Thánh, cũng chẳng hiểu biết quyền phép của Thiên Chúa, như vậy các ông chẳng lầm lắm sao? Bởi khi người chết sống lại, thì không lấy vợ lấy chồng, nhưng sống như các thiên thần ở trên trời. Còn về sự kẻ chết sống lại, nào các ông đã chẳng đọc trong sách Môsê chỗ nói về bụi gai, lời Thiên Chúa phán cùng Môsê rằng: 'Ta là Chúa Abraham, Chúa Isaac và Chúa Giacóp'. Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống. Vậy các ông thật lầm lạc". Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Tin Mừng hôm nay mô tả cuộc đụng độ đầu tiên giữa Chúa Giêsu và nhóm người Sađốc. Những người Sađốc thuộc về hàng tư tế quí tộc. Về mặt chính kiến, họ theo bọn xâm lược. Về mặt tôn giáo, họ rất bảo thủ. Ðối với họ, lề luật phải tuân theo chỉ có trong năm cuốn sách đầu tiên của Bộ Kinh Thánh. Họ phi bác mọi giáo thuyết xuất hiện sau này do các tiên tri và các bậc trí giả giảng dạy, chẳng hạn việc kẻ chết sống lại. Do đó chẳng có gì ngạc nhiên khi họ tấn công Chúa Giêsu về vấn đề này.
Thật thế, dựa vào niềm tin mà họ cho là đúng đắn, những người Sađốc bắt đầu hỏi Chúa Giêsu bằng bộ luật Môsê, theo đó khi người chồng chết, nếu người vợ anh ta chưa có con, thì người anh (hoặc em) chồng phải cưới bà này để nối dõi tông đường.
Họ đặt ra trường hợp một người đàn bà có bảy đời chồng, vào lúc sống lại, bà ấy sẽ là vợ của ai trong bảy người anh em vì tất cả đã lấy bà làm vợ? Những người Sađốc hỏi thế, không phải vì thành tâm tìm kiếm để sống theo sự thật, mà chỉ để đùa giỡn với sự thật mà thôi.
Chúa Giêsu biết rõ họ ngoan cố và cố ý thử thách Ngài, nhưng Ngài vẫn điềm tĩnh và chỉ cho họ thấy sự dốt nát lầm lẫn của họ: Thứ nhất, họ thiếu hiểu biết Kinh Thánh và quyền năng của Thiên Chúa; thứ hai, hoàn cảnh con người sau khi sống lại hoàn toàn thay đổi, không giống như lúc còn sống ở trần gian này. Chúa Giêsu nói rõ có sự sống lại, nhưng sở dĩ họ không tin là vì họ thiếu hiểu biết Kinh Thánh. Thật thế, trong sách Môsê, đoạn nói về bụi gai, Thiên Chúa phán: "Ta là Chúa của Abraham, Chúa của Isaac, Chúa của Yacob", Ngài không là Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống. Hơn nữa, nếu Thiên Chúa đã phán một lời liền có mọi sự, chẳng lẽ Ngài không thể làm cho kẻ chết sống lại sao? Sự sống và sự chết đều do Thiên Chúa, vì thế sự sống lại cũng thuộc về Thiên Chúa. Lại nữa, khi sống lại từ cõi chết, thân xác con người được biến đổi hoàn toàn, nó sẽ giống như các thiên thần, giống như Chúa Kitô Phục Sinh, nên không còn phải chết và cũng chẳng phải dựng vợ gả chồng nữa.
Từ khi Chúa Giêsu mạc khải về sự thật này, biết bao người đã tin vào Thiên Chúa và đã sống trọn vẹn với niềm tin đó; biết bao người đã can đảm sống sự thật được mạc khải, dù phải hy sinh mạng sống, dù phải từ bỏ mọi danh lợi trần gian. Ðó là gương của những vị anh hùng tử đạo qua bao thế hệ nơi các dân tộc.
Nguyện xin Chúa soi lòng mở trí chúng ta hiểu biết và mộ mến Lời Chúa dạy trong sách Kinh Thánh, để chúng ta am tường các mầu nhiệm của Chúa và thực thi thánh ý Chúa. Xin cho chúng ta trân trọng sự sống, trau dồi cuộc sống tại thế tốt đẹp để được sống đời đời với Chúa.AMEN.

Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần IX Thường Niên



03/6. Thứ Tư. Thánh Carôlô Lwanga và các bạn tử đạo. Lễ nhớ. Tb 3, 1-11. 24-25; Mc 12,18-27

Bài Ðọc I: Tb 3, 1-11. 24-25

Trong những ngày ấy, Tôbia thổn thức và khóc lóc cầu nguyện rằng: "Lạy Chúa, Chúa công bình, mọi sự xét đoán của Chúa đều công minh, mọi đường lối của Chúa là từ bi, chân lý và phán quyết. Lạy Chúa, giờ đây xin hãy nhớ đến con, xin đừng báo oán tội lỗi con, xin đừng nhớ đến những lỗi lầm của con và của cha ông con. Bởi chúng con đã không vâng theo các giới răn của Chúa, nên Chúa để cho chúng con bị cướp bóc, tù đày, chết chóc, nhạo báng, và khinh bỉ nơi các dân mà chúng con bị lưu đày. Lạy Chúa, giờ đây sự xét xử của Chúa thật cao cả và công bình, vì chúng con không sống theo giới răn Chúa, và không thành tâm tiến bước trước thánh nhan Chúa. Lạy Chúa, giờ đây xin cứ đối xử với con theo thánh ý Chúa, và xin hãy cho linh hồn con được an nghỉ; vì thà con được chết còn hơn sống!"

Cũng trong ngày đó, xảy ra là Sara, con gái của Raguel, người thành Mêđi, cũng bị một đứa đầy tớ gái của cha cô lăng mạ, bởi vì cô đã kết hôn với bảy người đàn ông, nhưng khi họ vừa đến gần cô, thì bị quỷ Asmođêô giết chết ngay. Vậy khi một đứa tớ gái có lỗi, cô quở mắng nó, nó liền trả lời rằng: "Ðồ sát chồng, chúng tôi sẽ không nhìn thấy con trai con gái của bà trên mặt đất này. Nào bà muốn giết tôi như đã giết bảy người chồng của bà đó sao?" Nghe lời đó, cô liền đi thẳng lên lầu nhà cô, và trong ba ngày đêm, cô không ăn uống gì cả, cô chỉ cầu nguyện, khóc lóc than van cùng Thiên Chúa, mong Người cứu thoát cô khỏi cảnh nhục nhã ấy.

Lúc ấy, lời cầu nguyện của hai người trước tôn nhan vinh quang của Thiên Chúa Cao Cả, được chấp nhận. Chúa liền sai thiên thần Raphael đến để cứu giúp hai người trong chính lúc họ dâng lời cầu nguyện lên trước tôn nhan Chúa.

Tin Mừng: Mc 12,18-27

Khi ấy, có ít người phái Sađốc đến cùng Chúa Giêsu; phái này không tin có sự sống lại và họ hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, luật Môsê đã truyền cho chúng tôi thế này: Nếu ai có anh em chết đi, để lại một người vợ không con, thì hãy cưới lấy người vợ goá đó để gây dòng dõi cho anh em mình. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ rồi chết không con. Người thứ hai lấy người vợ goá và cũng chết không con, và người thứ ba cũng vậy, và cả bảy người không ai có con. Sau cùng người đàn bà ấy cũng chết. Vậy ngày sống lại, khi họ cùng sống lại, thì người đàn bà đó sẽ là vợ của người nào? Vì cả bảy anh em đã cưới người đó làm vợ". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Các ông không hiểu biết Kinh Thánh, cũng chẳng hiểu biết quyền phép của Thiên Chúa, như vậy các ông chẳng lầm lắm sao? Bởi khi người chết sống lại, thì không lấy vợ lấy chồng, nhưng sống như các thiên thần ở trên trời. Còn về sự kẻ chết sống lại, nào các ông đã chẳng đọc trong sách Môsê chỗ nói về bụi gai, lời Thiên Chúa phán cùng Môsê rằng: "Ta là Chúa Abraham, Chúa Isaac và Chúa Giacóp". Người không phải là Thiên Chúa kẻ chết, mà là Thiên Chúa kẻ sống. Vậy các ông thật lầm lạc".

Suy niệm

Bài đọc thứ nhất cho chúng ta thấy lời cầu nguyện của những con người đau khổ. Trong lúc đau khổ, Tôbia đã xin Chúa: “Quả thật, đối với con, chết còn hơn sống, vì con đã nghe những lời nhục mạ dối gian khiến con phải buồn phiền quá đỗi”. Còn Sara thì cũng có ý định thắt cổ tự tử vì bị đứa tớ gái nói lời nhục mạ do cô đã lấy 7 người chồng, nhưng người nào cũng chết trước khi ăn ở với cô. Tuy nhiên cô đã suy nghĩ lại, sợ cha mình buồn phiền và bị mang tiếng, nên cô đã giang tay cầu xin cùng Thiên Chúa.

Nếu Thiên Chúa cũng đồng ý với con người giải thoát họ khỏi đau khổ bằng cái chết thì rõ ràng Ngài không xứng đáng là Thiên Chúa, vì Ngài nhu nhược. Nhưng không, sau khi Tobia và Sara cầu nguyện, Thiên Chúa đã nhậm lời họ để giải gỡ những khó khăn cho họ ngay trong cuộc sống trần gian: “Cùng lúc ấy, lời cầu xin của hai người đã được đoái nghe trước nhan vinh hiển của Thiên Chúa. Và Thiên sứ Raphael đã được sai đến để chữa lành cho cả hai”. Như vậy, Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là Thiên Chúa của kẻ sống.

Ý tưởng này đã được những người thuộc nhóm Xa đốc dùng để thách thức Chúa Giêsu qua câu chuyện người đàn bà lấy 7 anh em nhưng đều qua đời. Vậy nếu có sự sống lại thì người đàn bà này là vợ của ai?

Câu hỏi của họ là câu hỏi quá khó. Nhưng đối với Chúa Giêsu thì không gì là không thể. Ngài đã cho họ thấy sự sống đời sau không giống như sự sống đời này, mà là tình trạng hạnh phúc tuyệt đối vì được ở bên Chúa. Mà Thiên Chúa hằng hữu đời đời. Vì vậy đối với Thiên Chúa không có cái chết, chỉ có sự biến đổi từ trạng thái này qua trạng thái khác. Nếu chúng ta sống tốt lành ở cuộc đời này thì sau sự biến đổi của cái chết, chúng ta cũng sẽ tiếp tục hạnh phúc ở đời sau. Vì thế chúng ta không được trốn tránh sự sống đời này.

Chúng ta thường gặp những đau khổ, những thử thách. Chúng ta không được hạnh phúc trong đời sống gia đình và gặp nhiều những bất hạnh khác. Thường chúng ta hay thất vọng, thậm chí có người tìm đến cái chết để được giải thoát. Hoặc chúng ta vững vàng hơn, nhưng lại có suy nghĩ tiêu cực: “Ráng sống cho hết ngày đoạn tháng!”… Tất cả những điều đó là không đúng đắn. Giây phút hiện tại sẽ là hạnh phúc nếu có Chúa. Đau khổ, thử thách, bất hạnh của chúng ta sẽ được giải gỡ nếu có Chúa.


Xin Chúa cho con luôn tìm đến với Chúa trong đời sống cầu nguyện, vì Chúa luôn ở bên con, chứ không phải cố gắng chịu đựng để đời sau mới được gặp Chúa. Xin cho con ý thức Chúa luôn ở bên con, vì “Chúa là Thiên Chúa của kẻ sống chứ không phải là Thiên Chúa của kẻ chết”.

Suy Niệm Tin Mừng Thứ Ba Tuần IX Thường Niên



NỘP THUẾ CHO XÊ-DA
( Mc 12, 13-17)
Bài tin Mừng hôm nay là một trong số những cuộc chạm trán nảy lửa giữa Chúa Giê-su và các chức sắc tôn giáo tại Giêrusalem. Chúa Giêsu đối đầu với một định chế tôn giáo cao cả nhất. Sự việc này xảy ra tại đền thờ đã huy động cả hai nhóm Pharisiêu và phe Hêrôđê tập trung, qui chiếu thẳng vào vị tiên tri xứ Galilê. Nhưng trước khi kể lại cuộc tranh luận về việc nộp thuế cho Xêda, thánh sử Máccô cho ta thấy Chúa Giêsu là vị thày giảng dạy đầy uy quyền trong đền thờ. Ngài đối chất với giáo quyền Dothái thời bấy giờ cả về đức tin lẫn thực hành. Chúng ta cùng theo chân thánh Máccô để xem sự việc xảy ra lý thú thế nào.
Mở đầu bài Tin Mừng bằng câu "họ cử mấy người Pharisiêu và mấy người thuộc nhóm Hêrôđê đến cùng Người…"(13a). Vậy là thủ đoạn của họ chẳng cần che đậy giấm giếm gì cả. Họ cử người đến. Việc này có ý định, xếp đặt rõ ràng. Có mục đích, có phương tiện hẳn hoi. Mấy người được sai đến – chắc là do các thượng tế. Đại từ "họ" ám chỉ đến một thế lực uy quyền, cao vọng trong tôn giáo – " để Người phải lỡ lời mà mắc bẫy" (13b). Đây không phải là lần đầu họ gài bẫy Chúa đâu. Họ nói " Chúng tôi biết Thầy là người chân thật, không vị nể, không đánh giá bề ngoài.." (14a). Tuy đây chỉ là lời xu nịnh khởi xướng cho một âm mưu mờ ám, nhưng chúng ta cũng thấy được họ đã đánh giá cao về Chúa Giêsu – một con người đón tiếp mọi người, không loại trừ ai. Cái âm mưu mờ ám đó được khai sáng rõ qua câu hỏi " Có được phép nộp thuế cho Xêda hay không?" (14b). Thật vậy việc đóng thuế luôn là đề tài tranh cãi trong các nơi hội họp của người Dothái. Chúa Giêsu biết rõ là : Nếu lên tiếng về việc nộp thuế , thì sẽ bị liệt vào hạng người cộng tác hoặc chống đối chính quyền. Vấn đề hóc búa là ở chỗ này. Trả lời "có" cũng chết, mà nói "không" cũng chẳng được yên thân. Một lần nữa, chúng ta thấy cách ứng xử tài tình của Chúa Giêsu qua một hành động cụ thể, một câu hỏi mà chính người Dothái phải trả lời, để " gậy ông lại đập lưng ông".
Hiểu rõ tâm can của họ, Chúa Giêsu nói : "Tại sao các ông lại thử tôi ? Đem đồng bạc cho tôi xem" (15). Một câu hỏi tố cáo lòng dạ đen tối của họ. Một đề nghị để mở ra hướng câu trả lời và dẫn đến chân lý ngàn đời. Phái Pharisiêu và phe Hêrôđê đâu lường được tôn ý của Ngài, nên họ hí hủm đưa cho Ngài một đồng bạc. Cầm lấy đồng bạc, Ngài liền hỏi "Hình và danh hiệu này của ai đây?" (16). Một câu hỏi không phải để hỏi nhưng để dẫn vào câu trả lời " Của Xêda trả cho Xêda", nghiã là các ông đã xác định đồng tiền này in tên và hình của Xêda, vậy hành vi trả cho ông ấy qua việc nộp thuế là hiển nhiên rồi. Nhưng Ngài nhấn mạnh hơn "Của Thiên Chúa trả về cho Thiên Chúa" (17b) mới là quan trọng. Chúa Giêsu buộc họ hãy đặt sự việc đúng nơi, đúng chỗ, đúng người. Nhà nước là nhà nước. Thiên Chúa là Thiên Chúa. Đừng lẫn lộn. Đừng cào bằng.
Đọc kỹ bản văn, chúng ta thấy Chúa Giêsu chỉ muốn bắt các kẻ chất vấn Ngài trở về vấn đề chính họ đặt ra. Vì họ sử dụng đồng tiền Rôma, nên họ phải nộp thuế cho hoàng đế. Chúa Giêsu có nghệ thuật khi buộc đối thủ đón nhận trách nhiệm của họ. Câu trả lời của Chúa đã gây họ sự ngạc nhiên về cách ứng xử (17c). Vì thế, Ngài đã thoát bẫy cách ngọan mục.
Chân lý trên khiến chúng ta suy nghĩ không ít. Nhiều khi chúng ta lẫn lộn giữa quyền lực trần thế và quyền năng thần linh. Thiên Chúa phải được đặt ở bậc thang giá trị cao nhất. Không thể so sánh Ngài với bất kỳ một mãnh lực nào.
Lạy Chúa, là Ki-tô hữu nhưng không ít lần chúng con đặt Chúa ngang hàng với tiền tài, danh vọng, thậm chí đôi lúc chúng con còn xem trọng chúng và làm nô lệ cho những thú vui nhục dục của mình. Qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa đã chỉ cho chúng con một "khuôn vàng thước ngọc", đó là "của Thiên Chúa trả về cho Thiên Chúa". Ấy là chúng con phải xác định : mình là ai ? từ đâu đến ? sẽ đi về đâu? Biết phân định lãnh vực nào thuộc trần thế, lãnh vực nào thuộc thiên đàng, để chỉnh đốn lại cùng đích cuộc đời là chính Chúa và chỉ một mình Chúa mà thôi. Amen


Nữ Tỳ Thánh Thể

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

SUY NIỆM TIN MỪNG THỨ BA TUẦN IX THƯỜNG NIÊN


I. BÀI TIN MỪNG: Mc 12,13-17

Họ cử mấy người Pha-ri-sêu và mấy người thuộc phe Hê-rô-dê đến cùng Người để Người phải lỡ lời mà mắc bẫy. Những người này đến và nói: "Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật. Thầy chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta, nhưng theo sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Vậy có được phép nộp thuế cho Xê-da hay không? Chúng tôi phải nộp hay không phải nộp? " Nhưng Đức Giê-su biết họ giả hình, nên Người nói: "Tại sao các người lại thử tôi? Đem một đồng bạc cho tôi xem! " Họ liền đưa cho Người. Người hỏi: "Hình và danh hiệu này là của ai đây? " Họ đáp: "Của Xê-da." Đức Giê-su bảo họ: "Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa." Và họ hết sức ngạc nhiên về Người.
CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO
Có câu chuyện vui kể rằng, ngày kia một vị mục sư mời Chúa Giê-su đi dự khan trận đá banh giữa đội Công Giáo và đội Tin Lành, khi đội Tin Lành ghi bàn thì Chúa Giê-su đứng lên vỗ ta, nên vị mục sư nghĩ là Chúa đứng về đội bóng Tin Lành. Nhưng rồi lúc đội Công Giáo thắng thì Chúa Giê-su cũng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt…
Chính trị và tôn giáo biệt lập nhau, không thể dùng tôn giáo để biện minh cho ý đồ chính trị. Thiên Chúa không đứng về phe này để sát hại phe kia, và Thiên Chúa không dạy con người giết hại lẫn nhau.
Bài Tin Mừng hôm nay, qua việc các địch thủ của Chúa Giê-su gài bẫy Người về việc nộp thuế, Chúa Giê-su dạy mọi người bài học cần phân biệt rõ ràng giữa tôn giáo và chính trị, giữa tương quan xã hội và mối liên hệ với Thiên Chúa: “Của Xê-da hãy trả cho Xê-da và của Thiên Chúa hãy trả cho Thiên Chúa”.
Thời Chúa Giê-su, người Pha-ri-siêu và phe Hê-rô-đê vốn đối nghịch nhau về chính trị, giờ đây lại liên minh với nhau. Người Pha-ri-siêu chống lại sự đô hộ của đế quốc Rô-ma, trong khi phe Hê-rô-đê lại chấp nhận để hưởng quyền lợi và bổng lộc hoàng đế. Hôm nay, họ liên minh với nhau muốn dùng một mũi tên quyết định trúng hai đích, hòng đẩy Chúa Giê-su vào thế tiến thoái lưỡng nan, mà câu trả lời không thể nói “có” mà cũng không thể nói “không”. Cái bẫy được họ giăng ra cho Chúa Giê-su là: “Có nên nộp thuế cho Xê-da không?”. Nếu Chúa Giê-su trả lời có, thì người Pha-ri-siêu có lý do để làm Người phải mất tín nhiệm trước dân chúng, còn nếu nói không, thì phe Hê-rô-đê sẽ có lý do để tố cáo Rô-ma đến bắt Người.
Đối với người Pha-ri-siêu, nộp thuế cho Xê-da, hoàng đế ngoại bang, là chối bỏ Thiên Chúa, Đức Chúa độc nhất của Israel. Họ đồng hóa phe quốc gia Do-thái với chính nghĩa của Thiên Chúa là để phục vụ Thiên Chúa, và vì thế họ phải đè bẹp các phe phái địch thù khác.
Thế nhưng, hoàng đế Rô-ma không phải là Thiên Chúa, cho dù ông tự xưng mình như vậy. Hoàng đế áp đặt quyền bính, bắt dân sử dụng đồng tiền Rô-ma, nhưng không thể đòi hỏi lương tâm con người vốn đã thuộc về Thiên Chúa, phải tuân phục ông được. Tuy nhiên, hoàng đế Rô-ma cũng không phải là “kẻ thù của Thiên Chúa” như người Pha-ri-siêu quan niệm, và để phục vụ Nước Thiên Chúa, thì cũng không cần thiết phải từ chối nộp thuế hay tuân phục luật dân sự do hoàng đế ban hành (x. NCGKPV).
Khi trả lời “của Xê-da hãy trả cho Xê-da, của Thiên Chúa trả về cho Thiên Chúa”, Chúa Giê-su phân biệt tôn giáo và chính trị trong một nền văn hóa mà các nhà chính trị luôn dùng tôn giáo biện minh cho mình và cũng do đó xem các địch thủ chính trị như là địch thủ của Thiên Chúa. Với mưu đồ chính trị, thậm chí người ta còn tìm cách lôi kéo Thiên Chúa vào phe mình để tiêu diệt đồng loại.
Chúa Giê-su không lên án cũng không biện minh cho chủ nghĩa đế quốc Rô-ma. Phải chăng như vậy thì nghĩa là hòa bình và công lý giữa các dân tộc chẳng liên quan gì đến các “vấn đề thiêng liêng” và cũng chẳng làm cho Chúa Giê-su bận tâm?
Dĩ nhiên, đây là những vấn đề quan trọng và lịch sử Thánh Kinh cho thấy Thiên Chúa muốn cho mỗi một con người được hưởng tự do, cho các dân tộc có được khả năng phát triển nền văn hóa và đời sống quốc gia riêng. Đây là điều biện minh cho việc Ki-tô hữu có thể dấn thân làm chính trị hầu xây dựng công lý hòa bình và phát triển con người.
Chúa Giê-su biết rằng sự giải phóng đích thực con người luôn đi xa hơn các tranh chấp và sự đối nghịch giữa các phe phái. Mà vào thời Chúa Giê-su dân Do-thái đang bị xâu xé về chính trị, chia thành nhiều phe phái không đội trời chung, dẫn đến sự kiện Israel sẽ bị xóa sổ sau cuộc khởi nghĩa vào năm 70. Vậy, Chúa Giê-su kêu gọi các địch thủ của mình đặt lại đời sống chính trị vào đúng chỗ của nó, và đừng lẫn lộn đức tin với cuồng tín tôn giáo. Vì đức tin đòi hỏi một sự tuân phục toàn diện, nên những ai còn lầm lẫn đức tin với việc đấu tranh chính trị thường đi đến chỗ biện minh cho tất cả mọi hành động của đảng phái mình, ngay cả những dối trá và tội ác (x. NCGKPV)..
Như vậy, chính trị và tôn giáo biệt lập nhau, không thể dùng tôn giáo để biện minh cho ý đồ chính trị. Thiên Chúa không đứng về phe này để sát hại phe kia, và Thiên Chúa không dạy con người giết hại lẫn nhau.
Xin giúp chúng con biết trả lại cho “thế gian – Xê-da” cái thuộc về nó là sự thù hận, ghanh ghét, đố kỵ, bạo lực và những đam mê xấu; để rồi chúng con sẽ trả lẽ cho Chúa những gì thuộc về Ngài là đức hạnh yêu thương, hầu cuộc sống của mỗi Ki-tô hữu chúng con là lời chứng truyền giáo hùng hồn, đem nhiều người trở lại với Chúa. Amen.


II. GỢI Ý SUY NIỆM
1. Vấn đề chính trị và tôn giáo.
2. Sứ điệp Tin Mừng hôm nay.
Lạy Chúa Giêsu,

2.6.2015 – Thứ ba Tuần 9 Thường niên


Lời Chúa: Mc 12,13-17
13 Khi ấy, người ta cử mấy người Pha-ri-sêu và mấy người thuộc phe Hê-rô-dê đến cùng Người để Người phải lỡ lời mà mắc bẫy. 14 Những người này đến và nói : "Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật. Thầy chẳng vị nể ai, vì Thầy không cứ bề ngoài mà đánh giá người ta, nhưng theo sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. Vậy có được phép nộp thuế cho Xê-da hay không ? Chúng tôi phải nộp hay không phải nộp ?" 15 Nhưng Đức Giê-su biết họ giả hình, nên Người nói : "Tại sao các người lại thử tôi ? Đem một đồng bạc cho tôi xem !" 16 Họ liền đưa cho Người. Người hỏi : "Hình và danh hiệu này là của ai đây ?" Họ đáp : "Của Xê-da." 17 Đức Giê-su bảo họ : "Của Xê-da, trả về Xê-da ; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa." Và họ hết sức ngạc nhiên về Người.

Sự phát triển mạnh mẽ của trào lưu thế tục hóa ngày hôm nay rất dễ dẫn chúng ta đến một lối hiểu chưa đúng về Lời Chúa. "Của Xê-da, trả về Xê-da ; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa." Người ta có thể nghĩ Chúa Giêsu đang phân ranh giới rạch ròi giữa Thiên Chúa và thế gian, giữa nhà thờ và xã hội, giữa đời sống tâm linh và cuộc mưu sinh giữa đời; bên này không phạm đến bên kia. Thưa, hoàn toàn không phải thế! Trong truyền thống Do Thái, Thiên Chúa là Đấng chủ tể siêu việt trên tất cả: toàn thể vũ trụ càn khôn và con người mọi nơi mọi thời, dù có là Xê-da đại đế chăng nữa, hết thảy đều phục quyền Người. “Nghe đây, hỡi Ít-ra-en, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi.” (Mc 12,29-30). Chính Thiên Chúa, Đấng là nguồn chân-thiện-mỹ, phải hiện diện trong mọi suy nghĩ, mọi tình cảm ước muốn cũng như trong từng hành vi cử chỉ của chúng ta. Nếu đồng tiền in hình Xê-da nhắc ta nhớ đến trách nhiệm và quyền lợi công dân, thì hình ảnh Thiên Chúa ta mang nơi mình vẫn hằng mời gọi ta đến với Chúa bằng trọn vẹn thể xác tâm tư, để Người trao ban cho ta sự sống và hạnh phúc viên mãn.
Nhìn lại bản thân, biết bao lần ta thậm chí còn hạ Thiên Chúa xuống hàng tùy phụ trong bậc thang giá trị của đời mình. Ta sẵn sàng làm mọi sự để giành cho được chút ít danh vọng, quyền lực hão huyền mà bất tuân lề luật Thiên Chúa. Ta lao tâm khổ trí tìm kiếm mọi cơ hội để làm giàu nhưng hiếm khi nào lo nghĩ phải sống sao cho thánh thiện đạo đức. Ta có thể vui thâu đêm suốt sáng với bạn bè nhưng lại không sắp xếp nổi thời gian cho giờ kinh tối gia đình. Ngày hôm nay, Lời Chúa mời gọi ta trả lại cho Thiên Chúa những gì xứng đáng thuộc về Người, trả lại cho Người vị trí ưu tiên tuyệt đối trong cuộc đời ta.
Lạy Đức Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, và lòng con những khắc khoải cho đến khi được yên nghỉ trong Chúa. Xin ban cho con đức khôn ngoan và lòng can đảm, để con dám trao dâng cho Ngài tất cả, trao dâng trọn vẹn cuộc sống con trong tình yêu bao la của Ngài. Amen.

02/06/2015 Thứ Ba Tuần IX Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mc 12, 13-17
"Các ông hãy trả cho Cêsarê cái gì thuộc về Cêsarê, và trả cho Thiên Chúa cái gì thuộc về Thiên Chúa".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.
Khi ấy, người ta sai mấy người thuộc nhóm biệt phái và đảng Hêrôđê đến Chúa Giêsu để lập mưu bắt lỗi Người trong lời nói. Họ đến thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật không vị nể ai, vì Thầy chẳng xem diện mạo, một giảng dạy đường lối Thiên Chúa cách rất ngay thẳng. Vậy chúng tôi có nên nộp thuế cho Cêsarê không? Chúng tôi phải nộp hay là không?" Nhưng Người biết họ giả hình, nên bảo rằng: "Sao các ông lại thử Ta? Hãy đưa Ta xem một đồng tiền". Họ đưa cho Người một đồng tiền và Người hỏi: "Hình và ký hiệu này là của ai?" Họ thưa: "Của Cêsarê". Người liền bảo họ: "Vậy thì của Cêsarê, hãy trả cho Cêsarê; của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa". Và họ rất đỗi kinh ngạc về Người. Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM;
Hôm nay người công chính Tôbia đã bị thử thách qua việc bị mù mắt một cách vô duyên. Thêm nữa là những lời đay nghiến của vợ khi ông lên tiếng bắt bà cũng phải sống công chính, vì ông ngỡ bà ăn cắp con dê của người ta.

Chính người thân thiết nhân với ông đã lên tiếng mạc sát ông: “Các việc bố thí của ông đâu? Các việc nghĩa của ông đâu cả rồi? Đó, ông được bù đắp như thế nào, ai cũng đã rõ”. Bù đắp cho sự công chính của Tôbia là sự mù lòa của ông. Làm sao chấp nhận được điều đó?
Nhưng người công chính thật sự phải được thanh luyện trong thử thách.
Chính Chúa Giêsu cũng đã bị những người Biệt phái và phe Hêrôđê thử thách, nhưng không phải thử thách bình thường. Họ chọn lựa nhân sự và lên kế hoạch đàng hoàng: “Người ta cử mấy người Pharisêu và mấy người thuộc phe Hêrôđê đến cùng Đức Giêsu để Người phải lỡ lời mà mắc bẫy”. Cái bẫy mà họ đưa ra thật tinh vi: “Có được nộp thuế cho Xêda hay không?”. Nếu Chúa Giêsu nói có là tội phản quốc vì ủng hộ người Rôma. Nếu Chúa Giêsu nói không sẽ bị chính quyền đô hộ xét xử vì tội không nộp thuế.
Nhưng làm sao thử thách được Thiên Chúa, vì Chúa Giêsu thấu suốt tâm can của họ. Chúa Giêsu dựa trên sự thật là họ đang sử dụng đồng tiền của Xêda thì đương nhiên phải nộp thuế cho Xêda. Điều đó không ai bắt bẻ được Ngài.
Nhưng từ việc “Của Xêda trả cho Xêda”, Chúa Giêsu đã hướng họ đến với điều sâu xa hơn là: “Của Thiên Chúa trả về cho Thiên Chúa”. Cuộc sống chúng ta là bởi Chúa, vì thế phải quy hướng về Thiên Chúa là lẽ đương nhiên.
Qua đó chúng ta thấy người công chính sẽ phải bị thử thách bởi nhiều thứ. Nhưng nếu họ có một lòng gắn bó với Chúa, họ sẽ vượt qua được.
Xin Chúa cho con luôn có một đời sống gắn bó với Chúa trong cầu nguyện, tham dự các bí tích, để con luôn nhạy bén với những điều linh thánh hầu có thể thắng được những thử thách của ma quỷ và thế gian.AMEN.

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

01/06/2015 Thứ Hai Tuần IX Mùa Thường Niên Năm B


PHÚC ÂM: Mc 12, 1-12"Chúng bắt cậu con trai giết đi và quăng xác ra vườn nho".Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: "Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa.
Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi. Đó là lời Chúa.
CHIA SẺ PHÚC ÂM:
Tin Mừng hôm nay nói về vườn nho của Chúa được trao cho các tá điền để làm sinh lợi thêm những hoa trái mới. Vườn nho cũ là Israel đã được Thiên Chúa chọn làm dân riêng, nhưng những kẻ có trách nhiệm chăm sóc vườn nho ấy đã không chu toàn bổn phận của mình; còn vườn nho mới chính là Israel mới, tức Giáo Hội đã được Chúa Giêsu thiết lập và trao cho những tá điền mới. Qua dụ ngôn này, Chúa Giêsu muốn các vị lãnh đạo Do thái thời đó hiểu rằng giai đoạn mới trong lịch sử cứu độ đã bắt đầu và không còn ngược lại được nữa; lòng độc ác của những tá điền không thể phá hủy chương trình hành động của Thiên Chúa, Ðấng nhân từ, kiên nhẫn, nhưng cũng rất công bằng và đòi hỏi sự cộng tác của con người.
Những chi tiết trong dụ ngôn vườn nho gợi lên những giai đoạn của lịch sử cứu độ Thiên Chúa thực hiện cho nhân loại. Cái chết của người con của ông chủ vườn nho thoạt xem ra là kết quả của lòng thù ghét của con người đối với Thiên Chúa. Như những tá điền muốn giết người con được sai đến để cướp vườn nho khỏi tay ông chủ, những kẻ thù nghịch Thiên Chúa cũng muốn loại bỏ Chúa Giêsu, Con Một Thiên Chúa, để tự do làm chủ vận mệnh nhân loại. Qua hình ảnh tảng đá xây đã trở nên đá tảng góc tường, Chúa Giêsu mở ra chìa khóa để con người có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa liên hệ đến việc cứu chuộc của Ngài.
Chúa Giêsu Phục Sinh sau biến cố Vượt Qua của Ngài đã trở thành nền tảng cho vườn nho mới là Giáo Hội. Giáo Hội và mỗi thành phần Giáo Hội đều thuộc về Chúa Kitô. Mỗi người phải xây dựng và phát triển đời sống mình trên nền tảng duy nhất là Chúa Kitô. "Tôi sống nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi", đó là bí quyết của mỗi môn đệ Chúa Kitô ở mọi thời và mọi hoàn cảnh, đó là bí quyết duy nhất để Chúa Kitô trở thành đá tảng nâng đỡ đời sống người Kitô hữu.
Lời của Chúa hôm nay cảnh tỉnh chúng ta trước trách nhiệm phải làm sao để dung mạo của Chúa được chiếu tỏa trong đời sống chúng ta và trong Giáo Hội. Chúa Giêsu là Ðá Tảng góc tường, là nền tảng và là sức sống cho cuộc đời chúng ta, xin cho chúng ta đừng bao giờ lìa xa Chúa.AMEN.

"Đến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết.
"Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: 'Chúng sẽ kiêng nể con trai ta'. Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: 'Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta'. Đoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: 'Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Đó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta' ".

THỨ HAI 01.06 - Thánh Giút- ti-nô, tử đạo. Lễ nhớ


Tb 1:3; 2,1a-8; Mc 12:1-12

1 Đức Giê-su bắt đầu dùng dụ ngôn mà nói với họ rằng: “Có người kia trồng được một vườn nho; ông rào giậu chung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa.2 Đến mùa, ông sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi vườn nho mà họ phải nộp.3 Nhưng họ bắt người đầy tớ, đánh đập và đuổi về tay không.4 Ông lại sai một đầy tớ khác đến với họ. Họ đánh vào đầu anh ta và hạ nhục.5 Ông sai một người khác nữa, họ cũng giết luôn. Rồi ông lại sai nhiều người khác: kẻ thì họ đánh, người thì họ giết.6 Ông chỉ còn một người nữa là người con yêu dấu: người này là người cuối cùng ông sai đến gặp họ; ông nói: “Chúng sẽ nể con ta.”7 Nhưng bọn tá điền ấy bảo nhau: “Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và gia tài sẽ về tay ta.”8 Thế là họ bắt cậu, giết chết rồi quăng ra bên ngoài vườn nho.9 Vậy ông chủ vườn nho sẽ làm gì? Ông sẽ đến tiêu diệt các tá điền, rồi giao vườn nho cho người khác.10 Các ông chưa đọc câu Kinh Thánh này sao? Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường.11 Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta! 12 Họ tìm cách bắt Đức Giê-su, nhưng lại sợ dân chúng; quả vậy, họ thừa hiểu Người đã nhắm vào họ mà kể dụ ngôn ấy. Thế là họ để Người lại đó mà đi.
Khi đọc dụ ngôn này, chúng ta có cảm tưởng ông chủ vườn nho xem ra khờ khạo đến nhu nhược khi để bọn tá điền lộng hành, tự tung tự tác thực hiện những hành động tàn nhẫn đối với những đầy tớ được ông sai đi và một âm mưu độc ác cả với đứa con độc nhất của ông nữa. Phải chăng ông là người bất lực nên không thể làm gì trước dã tâm muốn chiếm đoạt vườn nho của bọn họ hay sao? Thiết nghĩ, ông không muốn dùng quyền lực để áp bức họ. Ông chờ đợi trong hy vọng rằng những người tá điền này sẽ nhớ lại sự tín nhiệm của ông khi trao cho họ vườn nho quý giá của mình. Ông tin tưởng họ là những tá điền trung tín và sẽ làm việc mang lại hoa lợi cho ông. Thế nhưng, đáp lại niềm hy vọng của ông lại là sự bất tín và lòng phản bội của họ. Chính lòng tham không đáy đã làm lu mờ đi đôi mắt lương tri của họ. Họ đã quá “tham” thì sẽ phải chịu “thâm”. Đó là sự trừng phạt của ông chủ: “Ông sẽ đến tiêu diệt các tá điền, rồi giao vườn nho cho người khác” (Mc 12, 9).
CÔNG TRÌNH KỲ DIỆU
Trải qua hơn hai mươi thế kỷ với nhiều thăng trầm, biến động, Hội Thánh vẫn đứng vững vì là “Hội Thánh Chúa” không phải hội của loài người. (Đường Hy Vọng).
Vườn nho cũ là Israel, được Thiên Chúa chọn làm dân riêng và trao cho các tá điền chăm sóc, đã bị thất bại. Bởi, có những tá điền thiếu trách nhiệm, mưu mô và độc ác. Nay, vườn nho mới chính là Giáo Hội, do Đức Giêsu thiết lập và trao cho những tá điền mới chăm sóc, đã sinh hoa kết quả. Đức Giêsu chính là đá tảng góc tường vững chắc, không một quyền lực nào có thể phá nổi. Hôm nay, chúng ta có bổn phận và trách nhiệm gì để làm cho vườn nho Giáo Hội Chúa được lan toả khắp nơi?
Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì được sống trong Giáo Hội Chúa, xin đừng để chúng con đánh mất những hồng ân Chúa đã ban và xin giúp chúng con ý thức, chỉ có Chúa mới là đá tảng và là sức sống cho cuộc đời chúng con.
Suy Niệm Lời Chúa Hàng Ngày Tuần IX Thường Niên
01/6. Thứ Hai. Thánh Justinô, tử đạo. Lễ nhớ. Tb 1,1a.2;2, 1-9; Mc 12,1-12
Bài Ðọc I: Tb 1,1a.2;2, 1-9
Tôbia, người chi họ và thành Nephthali, ông bị bắt lưu đày trong đời Salmanasar, vua xứ Assyria. Mặc dầu bị lưu đày, ông không bỏ đường chân lý.
Khi đến lễ trọng kính Chúa, trong gia đình Tôbia có dọn bữa ăn thịnh soạn, ông nói với con trai ông rằng: "Con hãy đi mời mấy người, thuộc chi họ chúng ta biết kính sợ Chúa, đến dự tiệc với chúng ta". Con ông đi, rồi trở về báo tin cho ông hay rằng: "Một người con cái Israel bị bóp cổ chết nằm ngoài đường". Lập tức, ông bỏ bàn ăn, ra khỏi phòng, bụng còn đói, chạy đến chỗ tử thi. Ông lén vác xác về nhà, để chờ lúc mặt trời lặn sẽ chôn cất cẩn thận. Sau khi đã giấu xác rồi, ông vừa dùng bữa vừa than khóc và run sợ, vì nhớ lại lời Chúa dùng miệng tiên tri Amos mà phán rằng: "Ngày lễ của các ngươi sẽ trở thành ngày than khóc và tang chế". Khi mặt trời lặn, ông đi chôn xác. Tất cả các người bà con chỉ trích ông rằng: "Ông đã bị lên án tử hình cũng vì công việc đó, và may là ông thoát khỏi án tử, nay ông lại đi chôn kẻ chết nữa sao?" Nhưng Tôbia kính sợ Thiên Chúa hơn là sợ nhà vua, vẫn lấy trộm xác kẻ bị giết, giấu trong nhà, rồi đến nửa đêm ông đem đi chôn.
Tin Mừng: Mc 12,1-12
Khi ấy, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói với các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão rằng: "Có người trồng một vườn nho, rào dậu xung quanh, đào bồn đạp nho và xây một tháp, đoạn cho tá điền thuê vườn nho và trẩy đi phương xa.
"Ðến kỳ hạn, ông sai đầy tớ đến với tá điền thu phần hoa lợi vườn nho. Nhưng những người này bắt tên đầy tớ đánh đập và đuổi về tay không. Ông lại sai đầy tớ khác đến với họ. Người này cũng bị chúng đánh vào đầu và làm sỉ nhục. Nhưng người thứ ba thì bị chúng giết. Ông còn sai nhiều người khác nữa, nhưng kẻ thì bị chúng đánh đập, người thì bị chúng giết chết.
"Ông chỉ còn lại một cậu con trai yêu quý cuối cùng, ông cũng sai đến với họ, (vì) ông nghĩ rằng: "Chúng sẽ kiêng nể con trai ta". Nhưng những tá điền nói với nhau rằng: "Người thừa tự đây rồi, nào ta hãy giết nó và cơ nghiệp sẽ về ta". Ðoạn chúng bắt cậu giết đi và quăng xác ra ngoài vườn nho. Chủ vườn nho sẽ xử thế nào? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền và giao vườn nho cho người khác. Các ông đã chẳng đọc đoạn Thánh Kinh này sao: "Tảng đá những người thợ xây loại ra, trở thành đá góc tường. Ðó là việc Chúa làm, thật lạ lùng trước mắt chúng ta".
Họ tìm bắt Người, nhưng họ lại sợ dân chúng. Vì họ đã quá hiểu Người nói dụ ngôn đó ám chỉ họ. Rồi họ bỏ Người mà đi.
Suy niệm
Đề tài mà phụng vụ lời Chúa muốn gởi đến chúng ta hôm nay là sự công chính.
Sự công chính được diễn tả qua cuộc đời của ông Tôbia trong bài đọc thứ nhất như một con người “ăn ở theo sự thật và lẽ ngay suốt mọi ngày”. Hơn nữa, còn “rộng tay bố thí cho anh chị em và đồng bào”.
Sự công chính đó còn là dám làm những điều tốt theo lương tâm chỉ dạy, bất chấp dư luận. Khi nghe đứa con báo tin có đồng bào mình giết chết, Tôbia đã “liền chồm dậy, bỏ cả ăn, chẳng kịp nếm chút gì, đem người ấy ra khỏi quảng trường và đặt trong một căn nhà nhỏ, chờ lúc mặt trời lặn sẽ đem chôn”.
Nhất là sự công chính của ông vượt qua ranh giới của cái chết. Hành động chôn xác kẻ chết của ông vi phạm nội quy của những người dân trong vùng, và có thể mang án tử. Vì vậy khi thấy ông làm điều đó, láng giềng không ủng hộ mà còn nhạo cười ông: “Hắn vẫn còn chưa sợ! Người ta truy nã để giết hắn về tội ấy và hắn đã trốn đi, thế mà hắn lại vẫn chôn cất người chết”.
Sự công chính được Máccô diễn tả qua dụ ngôn các tá điền xác nhân.
Sự công chính đó là tình yêu nhưng không của ông chủ, cho họ có công ăn việc làm.
Sự công chính đó còn là sự nhẫn nhịn của ông chủ khi những người thừa hành của ông bị những người làm vườn xua đuổi, đánh đập.
Đỉnh điểm của sự công chính là ông chủ sẵn sàng sai đứa con trai duy nhất của ông để gặp gỡ, thương lượng với những người làm vườn.
Đối lập với sự công chính là tội lỗi.
Tội lỗi là khi con người không ăn ở theo sự thật và lẽ ngày. Tội lỗi khi chúng ta ích kỷ sống riêng cho bản thân mình mà không biết thương xót người khác.
Tội lỗi khi chúng ta không biết trả về cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa. Ngược lại còn chống lại thánh chỉ của Ngài.
Đỉnh cao của tội lỗi là sự khước từ Con Thiên Chúa.
Lạy Chúa, xin mở rộng tâm hồn con để con có một đời sống công chính, thánh thiện.

TÌNH THƯƠNG


Cô y tá đưa một thanh niên với vẻ lo âu , mệt mỏi đến bên giường bệnh của một ông lão. Cô cuối xuống thì thầm với bệnh nhân : " Con trai của ông đã đến đây rồi ". Cô phải lặp lại câu nói trên nhiều lần, người bệnh mới mở mắt ra được và đưa cái nhìn mệt nhọc về phía chàng trai đang đứng bên ngoài bình trợ thở. Ông đã được cho uống nhiều thuốc an thần, bởi những cơn đau tim thường xuyên hành hạ.

Ông đưa bàn tay ra và người thanh niên nắm chặt những ngón tay gầy guộc của ông, truyền một thông điệp về niềm tin, sự khích lệ. Cô y tá mang chiếc ghế đặt cạnh bên giường. Suốt đêm đó, chàng trai ngồi cạnh bệnh nhân, nắm tay ông và nói với ông những lời dịu dàng, động viên ông vượt qua bệnh tật. Siết chặt tay đứa con trai, người bệnh không thốt lên tiếng nào . Bình minh hôm đó, ông lão qua đời. Chàng trai đặt bàn tay không còn sức sống kia xuống giường và đi báo tin cho cô y tá. Anh ta vẫn đợi, trong khi cô y tá đi thực hiện các công việc cần thiết. Sau đó, cô quay trở lại và nói lời chia buồn cùng chàng trai. Thế nhưng,cô thực sự ngạc nhiên, khi nghe chàng trai hỏi:"Ông cụ đó là ai vậy?", "Tôi nghĩ đó là bố của anh..."

"Không, ông ta không phải là bố tôi!". Chàng trai trả lời. "Tôi chưa từng nhìn thấy ông trong đời". "Thế tại sao anh không nói gì khi tôi đưa anh đến gặp ông ta?". Cô y tá hỏi.

Chàng trai chậm rãi nói:"Tôi biết ông ta đang cần gặp con trai của mình. Ông bệnh quá nặng nên không nhận ra tôi là người lạ. Tôi không nỡ nói sự thật, vì biết ông rất cần tôi trong giờ phút lâm chung".





Gieo và Gặt


Gieo và gặt có nghĩa là khi bạn gieo điều gì, bạn sẽ gặt những thành quả mà nó mang lại. Vậy bạn nên gieo gì hôm nay?
Gieo gì hôm nay:
– Nếu bạn gieo lòng tốt, bạn sẽ gặt thân thiện…
– Nếu bạn gieo khiêm tốn, bạn sẽ gặt cao thượng…
– Nếu bạn gieo kiên nhẫn, bạn sẽ gặt chiến thắng…
– Nếu bạn gieo cân nhấc, bạn sẽ gặt hòa thuận…
– Nếu bạn gieo chăm chỉ, bạn sẽ gặt thành công…
– Nếu bạn gieo tha thứ, bạn sẽ gặt hòa giải…
– Nếu bạn gieo cởi mở, bạn sẽ gặt thân mật…
– Nếu bạn gieo chịu đựng, bạn sẽ gặt cộng tác…
– Nếu bạn gieo niềm tin, bạn sẽ gặt phép màu…
Nhưng :
– Nếu bạn gieo ích kỷ, bạn sẽ gặt cô đơn…
– Nếu bạn gieo kiêu hãnh, bạn sẽ gặt hủy diệt…
– Nếu bạn giéo đố kỵ, bạn sẽ gặt phiền muộn…
– Nếu bạn gieo lười biếng, bạn sẽ gặt mụ mẫn…
– Nếu bạn gieo cay đắng, bạn sẽ gặt cô lập…
– Nếu bạn gieo tham lam, bạn sẽ gặt tổn hại…
– Nếu bạn gieo tầm phào, bạn sẽ gặp kẻ thù…
– Nếu bạn gieo lo lắng, bạn sẽ gặp âu lo…
– Nếu bạn gieo tội lỗi,bạn sẽ gặt tội lỗi…


– Nếu bạn gieo dối trá, bạn sẽ gặt ngờ vực…
Gieo và gặt có nghĩa là khi bạn gieo điều gì, bạn sẽ gặt những thành quả mà nó mang lại. Vì thế, hãy gieo những điều tốt đẹp cho chính bạn và mọi người xung quanh để nhận lại hạnh phúc. Đừng gieo xấu xa, ích kỷ để rổi phải nhận đau khổ, cô đơn bạn nhé!
Sưu tầm

LỄ CHÚA BA NGÔI

 Năm B Lời Chúa: Dnl 4,32-34.39-40; Rm 8,14-17; Mt 28,16-20

Bài đọc I: Dnl 4,32-34.39-40
Anh em cứ hỏi những thời xa xưa, thời có trước anh em, từ ngày Thiên Chúa dựng nên con người trên mặt đất; cứ hỏi từ chân trời này đến chân trời kia: có bao giờ đã xảy ra chuyện vĩ đại như thế, hay có ai đã nghe điều giống như vậy chăng?
Có dân nào đã được nghe tiếng Thiên Chúa phán từ trong đám lửa như anh em đã nghe, mà vẫn còn sống không?
Hoặc có thần nào đã ra công đi chọn lấy cho mình một dân tộc từ giữa một dân tộc khác, đã dùng bao thử thách, dấu lạ, điềm thiêng và chinh chiến, đã dang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, gây kinh hồn táng đởm, như Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, đã làm cho anh em tại Ai-cập, trước mắt anh em không?
Vậy hôm nay, anh em phải biết và để tâm suy niệm điều này: trên trời cao cũng như dưới đất thấp, chính Đức Chúa là Thiên Chúa, chứ không có thần nào khác nữa.
Anh em phải giữ các thánh chỉ và mệnh lệnh của Người, mà hôm nay tôi truyền cho anh em; như vậy anh em và con cháu anh em sau này sẽ được hạnh phúc, và anh em sẽ được sống lâu trên đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, vĩnh viễn ban cho anh em."
Bài đọc II: Rm 8,14-17
Quả vậy, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa. Phần anh em, anh em đã không lãnh nhận Thần Khí khiến anh em trở thành nô lệ và phải sợ sệt như xưa, nhưng là Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, nhờ đó chúng ta được kêu lên: "Áp-ba! Cha ơi! "Chính Thần Khí chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa. Vậy đã là con, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Ki-tô; vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Người.
Tin Mừng: Mt 28,16-20
Mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến. Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: "Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."
Suy Niệm:
Vua Đavid, tác giả Thánh Vịnh 8, sau khi đã suy gẫm về tình yêu Thiên Chúa và sự bất xứng của con người, đã phải thốt lên: "Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, muôn trăng sao Chúa đã an bài, thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?" Không phải chỉ có một ngôi, mà cả Ba Ngôi Thiên Chúa đã cùng cộng tác để lo liệu cho con người. Điều này nhắc nhở cho con người biết họ có địa vị cao quí trước Thiên Chúa; và họ phải biết sống làm sao cho xứng đáng với tình yêu của Thiên Chúa.
Các Bài Đọc hôm nay dẫn chứng tình yêu của Ba Ngôi Thiên Chúa dành cho con người. Trong Bài Đọc I, ông Môsê nhắc lại hai đặc quyền mà dân tộc Israel được hưởng: Thiên Chúa đã chọn họ làn dân riêng và ban Thập Giới cho họ. Trong Bài Đọc II, thánh Phaolô nhắc nhở cho các tín hữu đặc quyền được làm con Thiên Chúa qua niềm tin vào Đức Kitô, và họ sẽ được thừa hưởng gia tài của Ngài. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ trước khi Ngài về trời: Các ông phải đi khắp nơi thu nhận môn đệ và dạy bảo họ tuân giữ những gì Ngài đã dạy dỗ các ông.
Kinh Thánh đã nói gì về Chúa Ba Ngôi. Có lẽ câu văn nổi tiếng nhất bàn về Chúa Ba Ngôi được tìm thấy trong Tin Mừng thánh Matthêu, khi Chúa Giêsu truyền dạy các môn đệ: Các con hãy đi giảng dạy muôn dân và rửa tội cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.
Tuy nhiên hình ảnh đặc trưng nhất về Chúa Ba Ngôi là hình ảnh khi Chúa Giêsu chịu phép rửa. Lúc đó, Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu ngự xuống trên Ngài, rồi từ trời có tiếng nói: Này là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng. Tiếng nói, chim bồ câu và Chúa Giêsu, ba hình ảnh này tạo nên một chân dung sống động về Chúa Ba Ngôi.
Thánh Phaolô cũng bàn về Chúa Ba Ngôi khi viết: Ân sủng của Đức Kitô, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần ở cùng tất cả anh chị em.
Còn thánh Luca trong sách Tông đồ Công vụ, cũng như trong Tin Mừng, đã nhìn nhận lịch sử cứu độ mang chiều kích của Chúa Ba Ngôi. Thời Cựu Ước là thời của Chúa Cha. Thời rao giảng Tin Mừng là thời của Chúa Con và thời hiện nay là thời của Chúa Thánh Thần. Kinh Tín Kính chúng ta đọc trong thánh lễ cũng đã tuyên xưng: Chúa Cha là Đấng sáng tạo. Chúa Con là Đấng cứu độ và Chúa Thánh Thần là Đấng thánh hoá, trao ban nguồn sống.
Tuy nhiên chúng ta đừng bao giờ quên rằng: Chúa Cha ở đâu, thì Chúa Con và Chúa Thánh Thần cũng ở đó. Ba Ngôi luôn luôn là mầu nhiệm thâm sâu, vừa đơn nhất lại vừa đa dạng.

Tuy nhiên có cách nào giúp chúng ta sống mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi trong cuộc đời chúng ta hay không. Xin giới thiệu một phương pháp vừa đơn giản lại vừa hữu ích đó là trong giờ cầu nguyện ban tối trước khi đi ngủ chúng ta hãy dành ba phút để hồi tâm.
Phút thứ nhất, chúng ta hãy rút ra những việc tốt trong ngày, chẳng hạn như giữ được sự bình tĩnh khi bị vu khống. Và chúng ta hãy thưa lên cùng Chúa Cha và cảm tạ Ngài về những điều tốt đẹp ấy.
Phút thứ hai, chúng ta hãy rút ra những việc làm sai trái, chẳng hạn như đã dửng dưng, không giúp đỡ cho một người khổ đau. Và chúng ta hãy thưa lên cùng Chúa Con, để xin Ngài tha thứ.
Phút thứ ba, hãy nhìn đến một ngày sắp tới với những khó khăn phải đương đầu và chúng ta hãy thưa lên cùng Chúa Thánh Thần, cầu xin Ngài ơn khôn ngoan và lòng can đảm để xử lý cho thích đáng. Và như vậy, cuộc đời chúng ta là một sự gắn bó mật thiết với Chúa Ba Ngôi trong mọi cảnh huống gặp phải.